Bảo hiểm nông nghiệp liệu có khả thi

khucthuydu

Administrator
#1
Theo Quyết định 315/QĐ-TTg, sẽ thí điểm bảo hiểm nông nghiệp (BHNN) giai đoạn 2011 - 2013 tại 21 tỉnh nhằm hỗ trợ cho người sản xuất nông nghiệp chủ động khắc phục và bù đắp thiệt hại do hậu quả của thiên tai, dịch bệnh gây ra.


Thực hiện thí điểm BHNN đối với cây lúa tại Nam Định, Thái Bình, Nghệ An,..
.Ảnh minh họa

Cụ thể, Nhà nước sẽ hỗ trợ 100% phí bảo hiểm cho hộ nông dân, cá nhân nghèo sản xuất nông nghiệp tham gia thí điểm BHNN; hộ nông dân, cá nhân cận nghèo sản xuất nông nghiệp tham gia thí điểm BHNN được hỗ trợ 80% phí bảo hiểm.

Hỗ trợ 60% phí bảo hiểm cho hộ nông dân, cá nhân không thuộc diện nghèo, cận nghèo sản xuất nông nghiệp tham gia thí điểm BHNN; tổ chức sản xuất nông nghiệp tham gia thí điểm BHNN được hỗ trợ 20% phí bảo hiểm.

4 điều kiện được hỗ trợ

Tổ chức, cá nhân tham gia sản xuất nông nghiệp được hỗ trợ phải đáp ứng đủ 4 điều kiện sau: 1- Có đối tượng được bảo hiểm theo quy định; 2- Có quyền lợi được bảo hiểm; 3- Tham gia thí điểm BHNN và đóng phí bảo hiểm thuộc phần trách nhiệm của mình; 4- Thực hiện sản xuất, canh tác, chăn nuôi, nuôi trồng, phòng dịch theo quy định của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn.

Quyết định cũng nêu rõ, mỗi tỉnh, thành phố có thể triển khai thí điểm toàn bộ địa bàn hoặc trên một số huyện, xã tiêu biểu.

Các rủi ro được bảo hiểm và bồi thường bảo hiểm như bão lũ, rét hại, sương giá, dịch tai xanh, bệnh lở mồm, long móng,...

4 điều kiện triển khai thí điểm của các doanh nghiệp bảo hiểm

Các doanh nghiệp bảo hiểm triển khai thí điểm BHNN phải đáp ứng đủ 4 điều kiện sau: 1- Kinh doanh bảo hiểm phi nhân thọ; 2- Đáp ứng khả năng thanh toán theo quy định của Luật Kinh doanh bảo hiểm; 3- Có hệ thống công ty, chi nhánh, văn phòng giao dịch tại địa bàn triển khai thí điểm BHNN; 4 - Có đội ngũ nhân viên làm bảo hiểm nông nghiệp.

Việc thực hiện thí điểm BHNN sẽ được áp dụng từ ngày 1/7/2011 đến hết năm 2013.

Đối tượng được bảo hiểm và khu vực được thực hiện thí điểm BHNN:

a) Thực hiện bảo hiểm đối với cây lúa tại Nam Định, Thái Bình, Nghệ An, Hà Tĩnh, Bình Thuận, An Giang, Đồng Tháp.

b) Thực hiện bảo hiểm đối với trâu, bò, lợn, gia cầm tại Bắc Ninh, Nghệ An, Đồng Nai, Vĩnh Phúc, Hải Phòng, Thanh Hóa, Bình Định, Bình Dương và Hà Nội.

c) Thực hiện bảo hiểm đối với nuôi trông thủy sản cá tra, cá ba sa, tôm sú, tôm chân trắng tại Bến Tre, Sóc Trăng, Trà Vinh, Bạc Liêu, Cà Mau.


Theo CP

-----------------------------------------
Đây là một tin vui với bà con nông dân, liệu các anh chị đang canh tác nông trang, nông trại... anh em Agriviet chúng ta đón nhận chính sách này với thái độ thế nào? Nhiệt tình đăng ký tham gia hay còn lo ngại điều gì .
 

nguyenhungdung

Moderator
BQT WEBSITE
#2
Đây là một bước tiến mới trong nền nông nghiệp Việt Nam trên con đường tiến tới một nền nông nghiệp hàng hóa. Chắc chắn sẽ còn nhiều điều chỉnh từ những đợt thí điểm này.

Nhưng dù sao đó vẫn là một tin tốt lành đối với người sản xuất nông nghiệp. Nguyên tắc chung là trúng mùa sẽ dự trữ cho thất mùa, như thế nông dân sẽ tránh được những nguy cơ trắng tay khi xãy ra thất mùa do thiên tai địch họa. Và như thế sẽ có lực hơn cho nông dân khi tham gia sản xuất nông nghiệp, năng suất cũng vì thế sẽ tăng lên. Bên cạnh đó là sự tham gia của các tập đoàn tài chính tham gia với tư cách người bảo hiểm, nguồn vốn sẽ có cơ hội rót vào nông nghiệp nhiều hơn.

Chúng ta là những người sản xuất nông nghiệp nên mạnh dạn tham gia.
 

anhmytran

Nông dân @
#3
Bảo hiểm là một nghề kinh doanh kiếm lời trên những người lo sợ mạo hiểm .
*
Làm nghề này, phải có kinh nghiệm tỷ số mạo hiểm xảy ra với mặt hàng của mình.
*
Ví dụ, bảo hiểm sinh mạng thì người ở ViệtNam dễ bị tai nạn mà chết hơn người
ở Mỹ, nên làm nghề này ở ViệtNam dễ bị thua lỗ hơn. Do đó, chế độ đền bù cho
người ở ViệtNam cũng rất thấp cũng đủ lời rồi. Mặt khác, để dẫn dụ người mua
bảo hiếm sinh mạng ở Mỹ (người ta thấy khó chết, thì khó ăn được tiền bảo hiểm
nên họ không mua) bảo hiểm sinh mạng có thời gian rất ngắn, chỉ vài năm thôi .
Cuối mỗi thời kỳ bảo hiểm thì xong, dứt điểm, anh đi đường anh, tôi đi đường tôi,
không nợ nần gì nhau nữa . Cắt đứt liên hệ quá khứ . Quên hết đi. Sau mỗi thời
gian bảo hiểm sinh mạng, thì khách hàng được một món tiền dù không chết, cũng an
ủi họ để họ mua tiếp bảo hiểm kỳ sau . Chủ hàng bảo hiểm thì đã thu được món tiền
đóng góp qua bao nhiêu tháng qua rồi.
*
Ví dụ, bảo hiểm xe hơi, thì khách hàng trẻ (hăng máu) phải trả giá cao hơn khách
hàng có tuổi, khách hàng ở thành phố thì trả cao hơn, vì mật độ giao thông lớn
hơn, lái xe đi lâu thì trả cao hơn, vân vân. Ấy là bảo hiểm nhà nước Mỹ bắt buộc,
dể thay khách hàng trả đền cho những tai nạn họ gây ra . Thế nhưng bảo hiểm này
chỉ trả đến cao nhất là mấy chục nghìn đô thôi . Nếu tai nạn thiệt hại hơn, thì
người gây ra tai nạn phải chịu . Người này nghèo, thì lấy gì mà trả cho người bị
nạn ? Chẳng qua nhà nước phải làm thế để người bị nạn được đền bù phần nào trong
những tai nạn lớn, và hầu hết các tai nạn nhỏ thì đều được đền bù hết . Ấy là bảo
hiểm 1 chiều, nhà nước bắt buộc . Nếu không có bảo hiểm này, thì xe không chạy được .
Nếu xe mới, thì người có xe muốn có bảo hiểm xe, khi chủ nó có sai trong lái xe,
thì bảo hiểm trả cho mọi chi phí sửa xe. Bằng cách nào, hãng bảo hiểm cũng đòi khách
hàng phải trả hàng tháng một số tiền lớn hơn số tiền xảy ra tai nạn. Vì lẽ đó, ở
ViệtNam không có luật bắt buộc, nên người ViệtNam thường không mua bảo hiểm xe .
*
Ví dụ bảo hiểm quan trọng hơn sinh mạng, và xe hơi, là bảo hiểm y tế . Người Mỹ
dưới 30 tuổi thường không mua bảo hiểm Y tế, vì không muốn đóng tiền hàng tháng,
trong khi biết chắc họ chẳng bị bệnh tật gì cả . Riêng tôi, từ khi đến Mỹ 40
tuổi, cho đến năm hơn 50 tuổi, chẳng mua bảo hiểm y tế gì cả. Càng già thì càng
lắm bệnh, nên người ta mua bảo hiểm y tế nhiều hơn . Cũng vì vậy, càng già thì
tiền mua bảo hiểm y tế càng đắt hơn . Trên 50 tuổi, thì mỗi tháng trả bảo hiểm
y tế là trên 1 nghìn đôla. Mỗi ngày tôi uống 2 viên thuốc giảm huyết áp, mỗi viên
1 đô, và 6 tháng đi cạo chân răng 1 lần (50 đôla tiên cạo răng) và đi gặp bác sỹ
1 lần (1 trăm đô tiền gặp bác sỹ), tính ra thì còn xa mới hết được tiền 1 nghìn
đô mỗi tháng . Tuy vậy, ở tuổi này, nhiều người tốn hàng chục nghìn mổ nọ mổ kia
tiêu hết cả tiền bảo hiểm y tế, đến nỗi chính phủ phải đứng ra chịu cả .
*
Trở lại vấn đề đang bàn, bảo hiểm nông nghiệp như thế nào, phải đọc hợp đồng kỹ
trước khi ký mua bảo hiểm, mà đóng tiền hàng tháng . Ví dụ có người đóng bảo hiểm
nhưng cả chục năm mưa thuận gió hoà, thì hãng bảo hiểm được hưởng không số tiền
đóng bảo hiểm đó . Nhưng người đó thấy chán, không đóng bảo hiểm nữa, thì đúng năm
ấy có bão lụt, mùa màng mất trắng, chẳng được một xu bảo hiểm nào đền bù mà an ủi .
Cũng có người cả chục năm trúng đậm mà chẳng mất một xu mua bảo hiểm nào . Đến năm
ấy mới bỏ ra vài triệu mua bảo hiểm, thì bị lũ lụt, được đền bù theo hợp đồng bảo
hiểm là hàng trăm triệu, thì người đó trúng to. Vì vậy hãng bán bảo hiểm căn cứ vào
kinh nghiệm, mà có từng giá cho từng thửa ruộng, từng ngành nghề. Những thửa ruộng
trồng lúa nghìn đời thì tiền bảo hiểm đền bù cũng xấp xỉ tiền thu hoạch trên diện
tích ấy, nhưng tiền đóng hàng tháng thì nhẹ thôi, vì khả năng mất mùa ít xảy ra .
Những ngành nghề độc đáo như nuôi Dơi, nuôi Yến lấy tổ, nuôi Nhím, nuôi Dúi, muốn
được đền bù số vốn bỏ ra, thì số tiền đóng hàng tháng ắt phải rất cao.
*
Kết luận, ai muốn mua bảo hiểm nông nghiệp, phải có kinh nghiệm khả năng rủi ro
của nghề mình, và phải biết tính toán tiền nộp hàng tháng có làm mình khánh kiệt
ảnh hưởng tiền vốn bỏ vào kinh doanh hay không, có xứng đáng với tiền mình được
đền bù khi tình huống xấu hay không . Đừng nên chỉ nghe hô hào mà vội vã nghe ngay .
Bảo hiểm cũng là nghề kinh doanh kiếm lời thôi, chứ không phải là việc làm cứu tê
nhân đạo đâu. Ngành nghề này có các công ty bảo hiểm nổi tiếng thê giới của Mỹ
tham gia kinh doanh hay không? Hay là chỉ có các Đảng viên nhà nước được độc quyền
kinh doanh?
*
 

loantam

Nhà nông chính hiệu
#5
Vấn đề này , cần phải được tuyên truyền nhiều hơn để bà con nông dân dc rõ. Đây có thể là 1 bước đi quan trọng của nền nông nghiệp Việt Nam. Nhưng quan trọng, ko biết mấy ông quản lý thực hiện chính sách này thế nào đây?
 

anhmytran

Nông dân @
#7
Theo chính sách đó thì tốt lắm, vì:
- Nhà nước theo rõi, chỉ đạo sát sao .
- Không cho phép bảo hiểm mạng sống .
- Giúp nông dân, càng nghèo thì nhà nước càng trả tiền hộ cho nhiều .
- Chỉ giúp những ngành nghề căn bản như Thóc Lúa, Bò, Lợn, Gà, Cá Basa,
mà không mạo hiểm vào các ngành nghề không căn bản như Rắn, Ếch, Baba.
*
Vậy thì bà con nghèo mà chân chất làm ăn thì đừng nên bỏ lỡ dịp may .
Những ai muốn mạo hiểm làm giàu, thì đừng có hòng hưởng lợi ích này .
Như tôi chẳng hạn, muốn nuôi trăn, rắn, tắc kè, kỳ đà, muốn có bảo hiểm
chắc phải bỏ nhiều tiền hàng tháng lắm, không ít như cấy Lúa đâu .
*
 

CTCG

Nhà nông tập sự
#10
vùng tôi mùa đông lạnh ko như trong nam khí hậu ôn hòa.
phòng xa hay hơn
 

nguyenhungdung

Moderator
BQT WEBSITE
#11
nhà tui đã mua bao hiểm cho bầy dê rồi
Tôi không thấy trong quyết định 315/QĐ-TTg có bảo hiểm nào dành cho dê cả.

<FONT color=black>CTCG ở tỉnh nào mà đã áp dụng bảo hiểm rồi? Trong khi các địa phương khác đang chờ hướng dẫn chi tiết của Bộ Tài chính, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, UBND các Tỉnh, TP nơi được giao thí điểm. Và cuối cùng là quyết định này bắt đầu áp dụng từ 1 tháng 7 năm 2011.<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com
Chắc CTCG… ??
 

Đối tác


BÀI VIẾT YÊU THÍCH