• Bảo-vệ Trườn-sa 14/3/1988

    Thảo luận trong 'Điểm báo - Chuyện đó đây' , 17/8/12

    1. Thuy-canh Nhà nông nghiệp dư

      [h=2][/h] [h=3]BẢO VỆ TRƯỜNG SA 14/3/1988: HÌNH ẢNH TỪ PHÍA TRUNG QUỐC[/h]
      [​IMG]
      Mai Thanh Hải Blog - Nếu được phép làm 1 cuộc khảo sát, "phỏng vấn bỏ túi" với câu hỏi: "Bạn biết gì về Chiến dịch CQ-88 của Hải quân nhân dân Việt Nam và trận 14/3/1988 bảo vệ quần đảo Trường Sa?", mình chắc chắn, sẽ có rất nhiều câu trả lời "Không!" và những cái lắc đầu lạ lẫm.

      Ngay với mình, chuyện "phổ cập" khái niệm CQ-88 và trận 14/3/1988 cho người khác là bình thường. Thậm chí đã có lần, phải chạy về nhà lấy quyển "Lịch sử Hải quân nhân dân Việt Nam" (do Cục Chính trị, Quâng chủng Hải quân phát hành), mang cho mấy ông anh, toàn cỡ Thượng tá, Đại tá xem để minh chứng và... quán triệt lại các lão.
      [​IMG]

      Cá biệt, vài lần mình còn "giác ngộ" cho mấy ông anh cỡ lãnh đạo tỉnh, Ủy viên Trung ương, bởi ai cũng lắc đầu: "Mấy vụ này, hình như báo chí - tài liệu học tập ít nhắc tới, nhỉ?". Nghe và xem xong, mọi người thở dài: "Hồi năm 1988, đọc báo Nhân dân, thấy nói Trung Quốc đánh ta ở Trường Sa. Nhưng từ đó đến giờ, chả ai nhắc lại, thêm nhiều việc lớn, quên béng luôn!"...

      Những hình ảnh mọi người xem trong Entry này, được thực hiện bởi một người lính Trung Quốc, đi trên tàu chiến đấu Trung Quốc. Dù căm hận những kẻ đã xả súng bắn vào những người lính Công binh Hải quân tay không tấc sắt, đang làm nhiệm vụ xây dựng đảo Gạc Ma, nhưng cá nhân mình, với tư cách người làm nghề ghi nhận, phản ánh mọi sự kiện, vẫn cảm ơn người lính - Phóng viên Trung Quốc đã quay phim - chụp ảnh ghi lại diễn biến trận đánh, nhìn từ phía Trung Quốc.

      Nếu không có những thước phim, hình ảnh thế này, sẽ không thể kiếm được tư liệu để minh chứng việc bộ đội ta bị bắn giết, chủ quyền chúng ta bị chiếm đóng... Điều này rất quan trọng bởi thời điểm đó, ta đã bị bất ngờ, từ cấp Trung ương cho đến những người lính Công binh Hải quân đang vác đá trên đảo Gạc Ma, trước khi bị đạn nhọn Trung Quốc găm vào ngực, vẫn còn cười với... "tàu lạ" và khi trúng đạn, ngã xuống biển, mắt vẫn mở to, không tin là vừa bị bắn...
      [​IMG]
      Sự bất ngờ này, hình như vẫn tồn tại đến tận giữa năm 2011 này, khi tàu Hải giám vũ trang Trung Quốc lao sâu vào vùng biển nước ta, cắt cáp thăm dò địa chấn, quấy nhiễu, ngăn cản hoạt động của tàu dân sự, thuộc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam tới vài lần liền.

      Dĩ nhiên, những năm đầu của Thế kỷ 20 này, do khoa học kỹ thuật phát triển, nên chúng ta đã có máy ghi hình kỹ thuật số, điện thoại di động có chức năng quay phim - chụp ảnh và những tấm hình, đoạn Videoclip ghi lại bằng chứng tàu Hải giám vũ trang Trung Quốc xâm nhập trái phép, quấy nhiễu tàu ta, được các thủy thủ - nhân viên kỹ thuật nhà ta làm việc trên tàu, nhanh tay móc ra ghi lại, bằng những phương tiện cá nhân và ngay sau đó được nộp lại, để công chiếu, làm bằng chứng...
      [​IMG]

      Trước tháng 9/2011, mình nhận được lời mời của các bạn trong Ban Điều hành Diễn đàn Hoàng Sa, tham gia cuộc gặp mặt những người lính Hải quân đã từng tham gia trận 14/3/1988 và người thân của một số Liệt sĩ, đã hy sinh trong ngày 14/3/1988, trong khi bảo vệ Trường Sa. Biết là các bạn ấy rất tạo điều kiện cho mình tìm hiểu, thu thập tư liệu về Chuyên đề Bảo vệ Trường Sa, thế nhưng do đã hẹn tham gia đoàn từ thiện, mang 140 suất quà tặng cho học sinh - giáo viên Trường Tiểu học Tà Té (xã Nong U, huyện Điện Biên Đông, tỉnh Điện Biên), nhân ngày khai giảng, nên đành lỗi hẹn.

      Thôi thì, không tham gia được buổi gặp mặt, để có thêm nhiều thông tin, phục vụ công tác "giải ngố", "giác ngộ" về chủ quyền - biển đảo, mình cũng cung cấp một số hình ảnh trước và trong trận 14/3/1988 trên vùng biển Cô Lin - Gạc Ma, thuộc quần đảo Trường Sa (Khánh Hòa).
      [​IMG]

      Xem để càng thấm thía bài học: Đối phương đã chuẩn bị rất kỹ càng, chi tiết cho cuộc chiến và chiêu thức "bất ngờ ra tay" đã khiến chúng ta thiệt hại không nhỏ. Bài học này không chỉ diễn ra trong 1-2 lần, từ 1979 đến nay. Bài học này vẫn còn nguyên giá trị, ngay khi chúng ta đang tâm niệm: "Không để Tổ quốc bị bất ngờ".

      Các hình ảnh đều ghi chú thích tiếng Tàu. Bạn nào rành tiếng Trung, rất mong dành thời gian dịch giúp chúng tôi những dòng chú thích, ghi trên mỗi tấm ảnh (Nguồn ảnh: tại đây)
      ---------------------------------------------------

      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]Tóm tắt lời dịch của Trung Quốc (sau đây viết tắt là TQ): Phân đội Nam Hải hành quân xuống Trường Sa[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Chiếc 929 đóng vai trò soái hạm và hậu cần của phân đội Nam Hải trong CQ-88[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Quân đội TQ rất hiếu chiến, luôn sẵn sàng chiến đấu (chuẩn bị đạn dược trên tàu 929)[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]


      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Pháo trên tàu TQ, binh lính TQ làm quen với cái nóng 40 độ C[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Tàu HQ-604 của Hải quân Việt Nam chở 120 binh sĩ, hoạt động ở vùng biển Nam Sa[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Ngày 13/3/1988, trước khi cuộc chiến diễn ra: Kết nạp Đảng trên tàu[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Lính đặc nhiệm TQ xem phim tuyên truyền "Việt Nam ăn cắp tài nguyên của TQ"[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Tàu vận tải HQ-504 đưa lực lượng vũ trang chiếm đóng Johnson South Reef và tiến hành các hoạt động xây dựng[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Hơn 40 binh lính Việt Nam từ tàu HQ-504 đổ bộ lên đảo Gạc Ma, thượng cờ Việt Nam[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Theo đúng quy định quân đội, phía Trung Quốc thả ca nô vào đảo[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Với một đội quân Đặc nhiệm Hải quân để trục xuất quân xâm lược (Việt Nam)[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Chính trị viên dùng lý lẽ để quân Việt Nam rút khỏi rạn san hô[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Lúc 8h47 sáng ngày 14/3/1988, binh lính Việt Nam bất ngờ nổ súng trên rạn san hô[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Chính ủy Xu ra lệnh "Mục tiêu tàu địch! Bắn!"[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Các khẩu pháo giận dữ nã đạn vào đối phương, ảnh: Súng phòng không trên tàu 531 nã đạn vào đối phương[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Hải quân TQ trong trận Hải chiến đã dùng pháo 100mm bắn vào tàu HQ-505 của Việt Nam[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]

      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Tàu đối phương trúng pháo hạng nặng, mất khả năng điều khiển, các binh sĩ nhảy xuống biển, thoát khỏi tàu[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Tàu địch chìm dần, chỉ còn phần cuối cùng của các cột. Con tàu với gần như 175 binh lính VN bị chết đuối[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Lúc 8h58 là sự im lặng của tàu địch (VN) với chỉ 9 người sống sót và sau đó bị bắt[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Tàu HQ-505 của Việt Nam, trong nỗ lực tấn công tàu 531 của TQ đã bị bắn trọng thương, cháy 3 ngày 3 đêm[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Chi Gua trở về với đất mẹ, lính Đặc nhiệm TQ cắm lá cờ đỏ[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Trận chiến kết thúc với chiến thắng, lính Đặc nhiệm TQ trở về tàu[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [​IMG]

      [​IMG]

      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Hơn 200 sĩ quan và binh lính đón các thành viên Đặc nhiệm, chỉ có 1 người bị thương[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]


      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Người cao nhất trong các Đặc nhiệm là Du Xiang Hou đã xé bỏ cờ Việt Nam trên đảo[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]



      [​IMG]

      [​IMG]

      [​IMG]

      [TABLE="class: tr-caption-container, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: tr-caption"]TQ: Người ngồi hàng đầu, tay bị băng là Dương Chí Lượng, bị thương khi giành giật cờ [/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]
       
      1 person likes this.
      Đang tải...
    2. TruongTheHien

      TruongTheHien Nhà nông nghiệp dư

      Bài viết:
      210
      Đã được thích:
      18
      Nghề nghiệp:
      **** vien
      Cám ơn bác về bài viết, thật sự xúc động khi biết có những người lính đã anh dũng hi sinh vì chủ quyền biển đảo của VIỆT NAM. Căm hận thay những kẻ cướp ỷ mạnh hiếp yếu, không biết lý lẽ,luôn tự cho mình là đúng. Nhà nước Trung Quốc đã đầu độc người dân của họ bằng nhiều cách: khẳng định Trường sa, Hoàng sa là của Trung Quốc mà không hề có bằng chứng lịch sử, đăng tải loại game bảo vệ Trường sa,... Thật buồn cười cho lý lẽ của người TQ khi nói lịch sử thế giới sai và còn thách thức nước nào dám so lịch sử với TQ. Theo công ước quốc tế về luật biển thì phải đo khoảng cách từ đất liền ra đảo, như vậy thì 2 quần đảo Hoàng sa và Trường sa gần VN hơn TQ rất nhiều, đó là chưa kể VN đưa ra được bằng chứng lịch sử về chủ quyền từ thời xa xưa. Vậy mà TQ lại đo khoảng cách từ đảo Hải Nam ra,bó tay với mấy thằng tàu khựa.
      Nói tiếp đến đường lưỡi bò của TQ đưa ra, cả thế giới cũng không tin được lại có chuyện đường biển của TQ chiếm luôn cả vào lãnh hải của nhiều nước,không rõ là mấy nhà nghiên cứu của TQ có uống nhầm thuốc giả không mà phát biểu linh tinh quá.
      Thành lập thành phố Tam Sa lại tiếp tục là một trò hề của TQ
      Bộ trưởng quốc phòng TQ nói VN mà còn to họng thì sẽ đánh phủ đầu( sau đợt VN bắn đạn thật trên biển Đông), Thời báo hoàn cầu nói 85% dân TQ muốn đánh VN, xin đáp lại rằng 100% người dân VN sẽ đập vỡ măt TQ.
      Người TQ hãy xem lại lịch sử, VN tuy nhỏ nhưng đã bao nhiêu lần đánh TQ đại bại. TQ có thể đánh tan quân Mông Nguyên của thành cát tư hãn Thiết Mộc Châm? VN có thể khiến vua càn long phải nhường lại 2 tỉnh, VN có thể đánh bại Pháp, Mỹ gây tiếng vang lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu,..
      Trận biên giới 1979, lúc nếu quân chủ lực của VN không sang giúp Cam-pu-chia đánh đuổi khơ me đỏ thì liệu quân TQ có thể tiến quân qua dễ dàng như vậy không? những chiến sĩ hi sinh năm đó đa phần là dân kinh tế mới và quân nhân trẻ đi trồng rừng. Tới khi quân chủ lực của VN tiến quân ra, với kinh nghiệm sau trận chiến với mỹ thì liệu những công tử bột như TQ thì chịu được bao nhiêu sức? người TQ hãy xem lại đã bao nhiêu binh lính của mình tử trận trong trận đó. hình ảnh ông cụ VN cầm dao phay bắt sống xe tăng TQ vẫn còn đó, nó sẽ là minh chứng cho nhục nhã của TQ khi muốn gây chiến với VN.
      TQ có chế độ 1 con, nhà nào cũng muốn có con trai nối dõi, vì vậy những chàng công tử bột kia khi ra chiến trường có dám xung phong hết mình không? như Lỗ Tấn đã nói người TQ nhu nhược, vô cảm,họ có dám xả thân vì nước như VN hay không?
      Tôi nguyện hi sinh vì VIỆT NAM thân yêu:huh:
       
    3. Thuy-canh

      Thuy-canh Nhà nông nghiệp dư

      Bài viết:
      5.911
      Đã được thích:
      3.220
      Nghề nghiệp:
      Nông dân
      Bạn ơi!
      Bạn có biết là tui xúc-động thế nào khi đọc bài bạn không? Tui biết trên Diễn-đàn nầy còn có rất nhiều bạn cùng có quyết-tâm như bạn. Tui tuy tuổi đã gần 70, nhưng tui biết, tui vẫn còn đủ sức nấu cơm lặt rau trên các chiến-hạm ta đánh đuổi giặc.
      Thân.

      --------

      Nhân đây, tui cũng xin Ban Quản-trị cho tui được một chút trải lòng. Xin cám ơn Ban Quản-trị, dù tui biết là tui không hề phạm quy.

      Thưa các bạn,
      Bỏ ra ngoài các trò chính-trị dở bẩn. Là dân thường, chúng ta thực-hành nghĩa-vụ bảo-vệ đất nước.
      Trước hết là các bạn trẻ, trong hay ngoài Quân-đội, cương-quyết đập tan quân xâm-lược theo gương tiền-nhân.
      Kế đó là thưa với quý vị có tuổi, xin hết lòng yễm-trợ con cháu chúng ta: Trước, Trong Khi, và Sau khi chiến-đấu.

      Là người đã từng cầm súng bảo-vệ quê-hương, tui đọc bài dưới đây mà phải mấy lần dừng lại, nghĩ đến mấy em đang cầm súng chiến-đấu, mà thương như thương chính mình. Tui nghĩ đến mấy em vừa với lòng thương yêu, vừa với lòng biết ơn.
      Xin Copy lại chia sẻ.
      Kính.

      --------

      MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG

      Để câu chuyện thêm rõ ràng, tưởng cũng cần nói thêm là mấy lúc sau này, trong mục đích cạnh tranh giảm tiền vé tối đa, các hãng hàng không không còn serve thức ăn trên tàu bay cho hành khách economy class (trừ business class hay first class và những chuyến oversea long hours) mà thay vào đó chỉ bán sandwich, snack dưới hình thức BOB (buy on board) những đồ ăn trưa.

      Nguyên Trần

      Tôi đặt hành lý vào hộc ở trên đầu ngồi rồi ngồi xuống ghế. Đây là chuyến bay dài làm tôi ước gì mình có một quyển sách hay để đọc trên phi trình. Có lẽ tôi cũng cần chợp mắt một chút.

      Vừa lúc trước khi máy bay cất cánh, một nhóm 10 người lính trẻ men theo lối đi và ngồi hết vào chỗ trống rải rác còn lại. Chẳng có gì để làm, tôi bắt đầu gợi chuyện người lính ngồi gần nhất.

      -Các cậu đi tới đâu vậy?

      -Petawawa. Chúng tôi sẽ ở đó hai tuần để thụ huấn một chương trình huấn luyện đặc biệt rồi sau đó sẽ bổ sung tới A Phú Hãn.

      Sau khi máy bay cất cánh độ một tiếng thì tiếng loa thông báo là trên máy bay có bán thức ăn nhẹ đựng trong bao giá $5.

      Cũng còn lâu lắm chuyến bay mới tới phía Đông nên tôi quyết định mua một bao đồ ăn để vừa ăn vừa giết thì giờ. Khi tôi móc bóp lấy tiền thì chợt nghe một người lính hỏi bạn mình là có muốn mua thức ăn không.

      -Không! Có vẻ như mắc quá đó. Bao lunch gì mà tới $5. Thôi tao ráng đợi tới căn cứ hẳn hay.
      Và anh lính trẻ gật gù đồng ý với bạn.

      Tôi đảo mắt nhìn chung quanh thì thấy mấy người lính khác cũng không có ý định mua gì cả mặc dù lúc đó cũng đã tới giờ ăn trưa rồi. Một ý nghĩ chợt đến trong đầu, tôi gọi người nữ tiếp viên tới đưa cho bà ta $50 và nói:

      -Xin bà vui lòng lấy thức ăn cho những người lính này.

      Người tiếp viên ngạc nhiên nắm chặt lấy tay tôi, qua đôi mắt long lanh ngấn lệ vì xúc động, bà ngõ lời cám ơn tôi và nghẹn ngào:

      -Con trai tôi cũng là một quân nhân đang chiến đấu tại Iraq. Nghĩa cử này của ông như đang dành cho nó vậy.

      Rồi bà xăng xái đi lấy 10 bịch đồ ăn trao cho tất cả các người lính trên tàu. Sau đó bà dừng lại chỗ tôi hỏi: -Thưa ông dùng gì ạ? Bò, gà rất hảo hạng.

      -Xin cho tôi gà.

      Tôi trả lời bà ta trong một thoáng ngạc nhiên vì theo tôi biết hạng economy bây giờ chỉ có BOB thôi mà.

      Người nữ tiếp viên đi về phía trước của máy bay độ một phút sau đó trở lại với nguyên khay thức ăn nóng hổi dành cho hành khách vé hạng nhất, bà trịnh trọng nói với tôi:

      -Đây là tấm lòng tri ân nho nhỏ của những người trên chuyến bay này đối với ông.

      Sau khi ăn xong với tâm trạng sảng khoái nhẹ nhàng, tôi bước tới phòng vệ sinh ở phía sau cùng. Trên đường đi, một người đàn ông thình lình đứng lên chận tôi lại nói:

      -Tôi rất cảm phục việc ông làm, xin ông cho tôi được chia phần mà vui lòng nhận cho.

      Nói xong, ông ta dúi vào tay tôi 25 mỹ kim.

      Sau đó không lâu, viên phi công trưởng rời buồng lái vừa đi vừa nhìn số ghế ghi trên hộc hành lý, linh cm khiến tôi thầm mong ông ta đừng kiếm tôi nhưng … ô kìa! Ông ta dừng lại ngay hàng ghế của tôi rồi cười thật tươi và chìa tay ra nói:

      -Tôi muốn được bắt tay ông.

      Cực chẳng đã, tôi mở dây an toàn đứng dậy bắt tay viên phi công trưởng.

      Với giọng hân hoan, ông ta nói lớn như để mọi người cùng nghe:
      -Tôi cũng đã từng là một quân nhân và cũng là phi công chiến đấu. Có một lần có người cũng mua cho tôi thức ăn. Điều đó thực sự thể hiện cả một tấm lòng tốt đẹp mà tôi không bao giờ quên.

      Cả một tràng pháo tay tán thưởng vang dội làm tôi đỏ bừng mặt vì mắc cở.
      Chỉ với một hành động nhỏ nhặt tầm thường của tôi mà đánh động lương tâm con người đến thế sao?

      Vì chuyến bay quá dài nên có một lúc, tôi phải đi bộ về phía trước để dãn gân cốt thì bỗng nhiên có một nam hành khách ngồi trên tôi độ sáu dãy đưa tay ra bắt và để lại trong tay tôi cũng 25 mỹ kim.

      Bầu không khí trên chuyến bay thật nhẹ nhàng và chan hòa tình người cho tới khi máy bay hạ cánh. Tôi lấy hành lý và bắt đầu bước ra khi vừa tới cửa máy bay thì một người đàn ông chận tôi lại và nhét nhanh vào túi áo tôi một thứ gì đó xong ông ta vội vả bước đi mà không nói một lời. Lại thêm $25 nữa.

      Nếu tính ra, tôi chỉ chi có $50 mà bây giờ thu lại tới $75. Kiếm được $25 dễ dàng đến thế sao! À! Quên! Còn bữa ăn thiệt ngon miệng nữa chứ.
      Đúng là khi ta làm phải thì không bao giờ lỗ lã cả.

      Tôi vui vẻ bước nhanh vào cửa phi trường thì thấy mấy người lính trẻ kiểm điểm nhân số để chuẩn bị về căn cứ.

      Tôi tiến tới trao cho họ 75 mỹ kim và nói:

      -Từ phi trường về tới trại phải khá xa. Mà bây giờ cũng đã tới giờ để dằn bụng một cái sandwich chứ. Trời Phật sẽ ban ơn cho các cậu.

      Mười người lính trẻ trong ngày hôm đó chắc đã rời chuyến bay trong tâm trạng yêu thương và kính mến những hành khách đồng hành. Tôi hăng hái bước tới xe với lời thì thầm nguyện cầu cho tất cả sẽ được trở về trong an bình.

      Những chàng trai nầy đã hy sinh tất cả cho quê hương mà tôi chỉ biếu họ có một vài phần ăn. Thật là quá ít ỏi nếu không muốn nói là chỉ trong muôn một.

      Nghĩ xa hơn nữa, người cựu chiến binh đã từng đánh đổi cả cuộc đời khi viết lên chi phiếu trắng đề tên người nhận là “Hiệp Chủng Quốc” mà số tiền có thể lên đến chính sinh mạng của họ.

      Đó là một vinh dự tối cao lẽ ra cả đất nước phải dành cho họ nhưng than ôi! Có nhiều người đã không cần biết tới và bỏ quên họ.
       
      Last edited: 18/8/12

    Chia sẻ trang này

    Đang tải...
    Đang tải...