• Câu chuyện nhỏ của tôi (P1)

    Thảo luận trong 'Thơ ca, chuyện nhà nông' , 31/8/13

    1. tigonyeuthuong thuongyeutigon >"<

      Ba mẹ tôi quê tận Miền Trung. Năm 1982, theo chương trình di cư vào nông trường kinh tế mới. Tôi được sinh ra và lớn lên trên mãnh đất cao nguyên đầy nắng và gió. Trong cái cảnh nghèo nàn và thiếu thốn đủ thứ.
      Ngày đó, cũng như bao đứa trẻ cùng trang lứa khác. Tuổi thơ tôi là một buổi đến trường, một buổi theo anh chị đi kiếm củi, hái rau, tắm sông…Ký ức về ngày xưa là những trò nhảy dây, bắn trận giả...đơn sơ mà đẹp lạ.
      Tôi vẫn chưa quên những ngày tháng gian khổ ấy. Ngày đến trường mùa đông trong cái rét căm căm. Mùa hạ thì nắng cháy đầu. Và những con đường đất đỏ dính cứng cả bánh xe.
      Năm 2002, cà phê rớt giá thê thảm. Ba tôi cũng bị giảm biên chế. Tôi - Con bé con mới học lớp 10 cũng đòi nghĩ học để đi làm nuôi anh trai học đại học. Nhưng ba mẹ nhất quyết không cho. Dù thế nào đi nữa, cả ba anh em tôi cũng không được giẫm lên “vết xe đổ” của ba mẹ. Tết năm đó, cả gia đình không lo chuyện “ăn Tết” mà mối lo duy nhất là làm sao có tiền cho anh Hai xuống Nha Trang nhập học. Dường như bản năng con người vốn thế. Trong những lúc khó khăn nhất, người ta càng nhiều khát vọng và kiên cường hơn.
      Tôi bỏ thi đại học năm đầu tiên. Chờ anh Hai ra trường rồi tiếp tục con đường học vấn. Trong suy nghĩ của tôi và cả gia đình cũng thế. Chỉ có con đường học vấn mới mong thoát nghèo. Hình như tôi thường ước mơ những gì ngoài khả năng của mình thì phải?!:09(1):
      Giấc mộng trở thành một sinh viên Đại học vỡ tan. Rồi tôi cũng vào học một trường THCN. Thật lòng không phải tôi yêu thích nghề nghiệp đó. Mà tại vì trường có chương trình cho bảo lãnh cho học sinh đi xuất khẩu lao động tại Hàn Quốc. Tôi khao khát kiếm thật nhiều tiền. Tôi không muốn thấy Mẹ tôi phải quần quật bên vườn cà phê. Không muốn phải phập phồng lo sợ khi thấy ba tút lút trên ngọn hồ tiêu. Không muốn …tôi không muốn…..nối tiếp nghề nông quanh năm đói nghèo.
      Nhưng mọi thứ không theo như ý của tôi. Năm tôi vào học thì trường ngưng chương trình cho học sinh xuất khẩu lao động. Rồi tôi ra trường và cũng tìm cho mình một công việc để “sống cho qua ngày”. Tôi làm việc trong một văn phòng môi giới nhà đất nhỏ . Cách thành phố Hồ Chí Minh chừng 60km.và sống xa quê từ đấy.Rồi suy nghĩ cũng khác xưa nhiều….
      Họ - Người giàu sang có, trung bình có, và cũng không thiếu những người nghèo khổ…Tất cả họ, dân Sài Thành có, người gốc nông thôn có. Họ hầu hết liên lạc với tôi chỉ với nhu cầu tìm cho mình một phần ĐẤT nông nghiệp. Mô hình nhà vườn cuốn hút họvà như là “điều cần cho cuối cuộc đời” . Tôi thầm nghĩ, suy cho cùng thì người Việt chúng ta vẫn không thể nào rời xa rốc rễ của mình được. Đất nước - Con người được hình thành trên nền văn minh lúa nước đã in đậm trong thẳm sâu tâm hồn Việt….
      Gác lại câu chuyện ở văn phòng nhà đất.Tôi trở về quê sau mười năm xa nhà. Đã có biết bao đổi thay. Con đường đất đỏ sình lầy ngày nào đã được nhựa hoá. Đời sống nông thôn đã lên một tầng cao mới. Đầy đủ và tiện nghi hơn xưa nhiều. Điều làm tôi thích thú nhất là những người bạn trang lứa của tôi khi xưa, có người thành đạt, có người còn đang theo đuổi công danh….Nhưng tất cả đều có một “Giấc Mơ” chung giống tôi….Giấc mơ về nhà vườn! Và điều cuối cùng tôi muốn nói: Tôi yêu nông nghiệp Việt Nam!

      P/s: Hy vọng, lần này ước mơ của tôi không phải là thứ gì đó lung linh và xa quá khỏi tầm tay của mình! :82:

       
      Đang tải...
    2. Khởi Sự Chăn Nu

      Khởi Sự Chăn Nu BoCauThanhHong

      Bài viết:
      846
      Đã được thích:
      392
      Nghề nghiệp:
      Tự do
      Cứ Đi rồi sẽ đến !
       
    3. tigonyeuthuong

      tigonyeuthuong thuongyeutigon >"<

      Bài viết:
      1.318
      Đã được thích:
      844
      Nghề nghiệp:
      Làm thinh
      Đến đâu mới được chứ Khởi Sự Chăn Nuôi? :70:

      Ai đó đã nói rằng: "Sống hãy biết ước mơ, và hãy luôn để ước mơ của mình được sống" . Nên cứ tiếp bước thôi Khởi Sự Chăn Nuôi nhỉ?
       
    4. tiengdan_codoi

      tiengdan_codoi Nhà nông chính hiệu

      Bài viết:
      692
      Đã được thích:
      475
      Nghề nghiệp:
      chăn nuôi, cơ khí
      con ng ko thể sống mà ko có ước mơ. nhưng chuyện khó là thực hiện ước mơ như thế nào tigon nhỉ. dù sao cũng chúc cho ước mơ của tigon sớm thành hiện thực và có thể gắn bó lâu dài với nhà nông tất nhiên là sẽ khác cuộc sống của ba mẹ chúng ta nhỉ.
      mình thì đang mời các bạn ngày chủ nhật tuần sau nữa ta tổ chức off nhỏ 1 bữa tại nhà mình đây hihi
       
    5. Khởi Sự Chăn Nu

      Khởi Sự Chăn Nu BoCauThanhHong

      Bài viết:
      846
      Đã được thích:
      392
      Nghề nghiệp:
      Tự do
      Đến bất cứ đâu chúng ta muốn ! Tuổi trẻ là phải Xông pha ! hihi
       
    6. tigonyeuthuong

      tigonyeuthuong thuongyeutigon >"<

      Bài viết:
      1.318
      Đã được thích:
      844
      Nghề nghiệp:
      Làm thinh
      Cảm ơn tiengdan_codon nhiều nhé!
      "Dinh" xây xong rồi sao nè?
       
    7. Truong Thuy Linh

      Truong Thuy Linh Nhà nông nghiệp dư

      Bài viết:
      12
      Đã được thích:
      10
      Nghề nghiệp:
      Bán men VISINH-308

      Ước mơ không cũng chưa đủ, phải có ĐAM MÊ dấn thân vào chảo dầu sôi, vào đâm lầy, vào buội lùm cây, vào rưng sâu, đi tìm lôi ra.

      Dấn thân vào cái tiểu xao và Kỹ xảo của một vụ việc nào đó, nắm bắt dược Kỹ Thuật chân lí, am tường kỹ thuật của ngành vẫn chưa đủ mà còn phải nhìn quanh những vụ việc khác có thể mang vào áp dụng cho vụ việc của mình.

      Như là bón phân cho cây mai của bác Mục Tử, phân bón Alaska trong đó có chứa phân cá và rong biển, mà rong biển là thức ăn cho tôm, lấy phân Alaska để gây màu nước cho ao tôm, đồng thời rong biển cũng là thức ăn cho tôm giống con ở tháng đầu tiên.

      Ước mơ thì chưa đủ phải cộng sự Đam Mê và óc sáng tạo, mới có sự thành công hoàn hảo, còn bằng không chỉ là nữa vời.

      Thân.
       
      Last edited: 2/9/13
    8. Mục-Tử

      Mục-Tử Nông dân @ VIP

      Bài viết:
      3.144
      Đã được thích:
      4.744
      Thị trường chứng khoán và nhà đất chết 101/%.

      Không biết trong thời kì vàng son của 2 thị trường này bác có dành dụm được chút gì để về quê không ?
      Giấc mơ về nhà vườn ?! hay vườn là cứu cánh cuối cùng, chỗ dựa cuối cùng ?!
      Tôi yêu nông ngiệp VN ? hay là bất đắc dĩ ráng yêu để mà về với nông ngiệp VN ?

      Vì nếu bác yêu nông ngiệp thật, bác đã đầu tư nông ngiệp ngay khi bác có những lợi nhuận từ ngề môi giới nhà đất lúc còn vàng son

      Bác nói chuyện chưa thật ..
      Vậy thôi thì…tùy ngộ nhi an…tùy cơ ứng biến
      Trong tình hình này Hoài bão nhiều…tính trước không có…nước đã đến bụng rồi càng quậy càng chìm

      Hàng xóm tôi có 2 vợ chồng trẻ (U40)…quê Bến Tre, cả 2 vợ chồng đều làm ngân hàng..chồng là trưởng phòng. Họ rất khấm khá và hạnh phúc..
      Họ dùng căn nhà cũ để cho mướn, mua đất mới và xây Căn nhà bề thế mấy tỉ
      Nhưng mỗi tuần 2 vợ chồng đều về quê chăm sóc vườn tược mà họ đang đầu tư

      Họ mến tôi lắm…mời tôi ghé thăm vườn ở Bến tre..và tôi đã đến… thật là kinh ngạc… rộng lớn oai phong nề nếp…gọn gàng các vườn măng cụt cực kì xanh tốt…các vườn lan…đang thời kì cho năng xuất cao…với các công nhân

      Nhìn tình hình này...nếu họ ngỉ làm ngân hàng để vê quê luôn họ mừng lắm đấy...nhưng họ vẫn tiếp tục làm ngân hàng và hàng tuần vẫn phải về quê để chăm sóc công việc

      2 vợ chồng này mới thực sự là yêu nông ngiệp thật…vì thế càng già họ càng giàu. giàu vững chắc

      Coi nông ngiệp là cứu cánh…thì hãy nên tùy ngộ nhi an vậy

      Hãy yêu nông ngiệp thật đi…đừng nên yêu giả, thì khi về vườn với 2 bàn tay trắng vẫn thấy hạnh phúc…không có gì phải băn khoăn
       
      Last edited: 4/9/13
      Phạm văn Hưng thích bài này.
    9. khucthuydu

      khucthuydu Administrator

      Bài viết:
      2.230
      Đã được thích:
      1.825
      Cuộc đời của Tigon nhiều chông gai quá nhỉ, giai đoạn này thực sự mà nói nông nghiệp vẫn tốt hơn rất nhiều so với làm công ăn lương, bon chen ở cái thành phố này. Mình đi nhiều nơi và nghe nhà nông kể lại, tầm 5 công (5000m2) là đã có thể sống thoải mái hơn ở TP rồi.

      P/S: Thấy truyện có P1 đang hóng tiếp P2 đây tigon.
       
    10. minhhai123

      minhhai123 Lão nông

      Bài viết:
      1.652
      Đã được thích:
      1.197
      Nghề nghiệp:
      nong dan
      Bác Mục chưa hiểu nhiều về Tigon rùi ..
      Tigon nuôi gà ta loại gà minh dư mấy năm ròng nè >.. Gia đình bên nôi nhà Tigon nuôi Tôm và cũng theo đuổi tới tận cùng khi con tôm hành hạ nữa ...
      Sau nhiều năm sống với chồng con ở Tiền Giang , nay Tigon về quê ngoại ( Đalak ) . Sự đổi thay trên chính mảnh đất mình được sinh ra và lớn lên khiến ai đó mừng vui và có nhiều cảm xúc .
      là một người làm bên ngành bất đông sản nhưng Tigon vẫn duy trì bầy gà của mình suốt mấy năm ròng , thật đáng nể . Đam mê nông nghiệp với những người sinh ra là gốc con nhà nông thì không có gì lạ . Nhưng qua nhiều biến cố của cuộc đời mà vẫn gắn bó với nông nghiệp thì đáng khâm phục .
      Đa số những người làm kinh doanh tới khi họ giàu có , khá giả thì họ mới nghĩ tới làm nông cho khuây khỏa ... Họ chỉ thực sự gắn kết với nông nghiệp khi họ đã có số vốn vững vàng . Họ không bao giờ nghĩ tới nông nghiệp khị công việc kinh doanh chưa thuận lợi ...
      Tigon hiên nay vẫn còn đang làm quen với công việc mới , vẫn còn nhiều chông gai phía trước . Chúc em luôn thành công trong công vệc và chúc em đạt được Giấc Mơ Nhà Vườn của mình em nhé !
       
    11. caymangcut

      caymangcut nông dân miệt vườn

      Bài viết:
      106
      Đã được thích:
      129
      Nghề nghiệp:
      Nông dân hè phố
      @Bác Mục Tử!
      Tình yêu nông ngiệp có phân biệt thật giả sao bác Mục Tử! Như bác nói thì tình yêu đó cầu toàn quá! tình yêu đôi khi dang dang dở dở nó mới đáng yêu bác ạ! Tigon nói là ước mơ thì hành trình thực hiện ước mơ đôi khi là động lực của cuộc sống chứ không không phải đích đến của nó! Bác chắc đã nhiều tuổi hơn tụi cháu! Kinh nghiệm sống của bác rất quý báu đối vời những người lớp sau như cháu nhưng mong bác hiểu là tuổi trẻ có những suy nghĩ của tuổi trẻ, đôi khi một câu của người đi trước, dù rẩt quý nhưng dễ gây tổn thương lắm bác à! Cháu biết những lời bác nói đều rất thực tế! bác phải rút ra những bài học từ mồ hôi và nước mắt của chính bản thân mình! có lẽ không chỉ cháu mà còn nhiều thành viên của Agriviet rất trân trọng tình cảm của bác dành cho những người đi sau như tụi cháu! Cháu hơi dài dòng nhưng chỉ mong bác thay đổi văn phong tí cho cuộc sống nhẹ nhàng hơn! cháu nghĩ như vậy nhũng người trẻ như cháu sẽ hiểu thấu đáo những tâm tư, kinh nghiệm mà bác gửi gắm cho lớp sau hơn!cháu nói thế có gì sai cũng mong bác bỏ qua cho, bởi tuổi trẻ đôi lúc cũng có tí ương ngạnh và bồng bột!
      Kính bác!
       

    Chia sẻ trang này

    Đang tải...
    Đang tải...