con đường nào cho tương lai

kskun

Lữ khách
#1
ae nào rảnh thì kể về thời mới bước vào đời(19-20) nghe cho đỡ buồn phát. e ms thi lại đại học nhưng chắc lại tạch tiếp rồi, đang suy nghĩ cho tương lai nhưng sao mờ mịt thế @@,chưa có định hướng nào.cũng khá thích làm nông nhưng chưa có kinh nghiệm và khả năng gì, hay là mình an phận làm công nhân?mình sẽ ở nhà làm mô hình nông nghiệp?học tạm 1 trg đại học hay học nghề?thích nn nhưng e lại ko thích học đh bên hvnn(k/n đỗ).nói chung là bế tắc
 

thunguyenphong

Có kinh nghiệm
#2
Lời khuyên cho bạn:
1. Tìm "BỘ PHIM TRUYỀN CẢM HỨNG", tìm "phim động lực cuộc sống"...

chưa xem, thì xem 3 chàng ngốc,
3 Chàng Ngốc - 3 Idiots (2009)

2. xem phần thảm họa của những chương trình thực tế Việt...

Nói chung, tự mình phải vượt qua thôi.
Sau này, còn lặp lại khá nhiều, và nói chung... cũng khá buồn.

Có thời gian, thì nghe về gương danh nhân, gương thành công- của bác Nguyễn Hiến Lê.
Thủy Hử
Tam quốc.

Có thời gian nữa, thì nghe đạo Phật, thầy Chân Quang...

Thời gian chán, là thời gian mình hiểu mình, mình đi tìm mình.
Thời gian này, sao không tận dụng tiếp... để thêm vốn hiểu biết.
Không nên dùng thời gian 1 cách phí phạm.

Còn 1 số cách nữa.

Gửi cho bạn cái này, coi như quà


[DOUBLEPOST=1469547443][/DOUBLEPOST]

[DOUBLEPOST=1469547550][/DOUBLEPOST]nguồn
https://vn.answers.yahoo.com/question/index?qid=20101005001912AAk0xz6
[DOUBLEPOST=1469547964][/DOUBLEPOST]Có bộ gương kiên nhẫn, gương hi sinh nữa.
Hãy Đứng Dậy - Nick Vujicic (Bản đẹp HD) - YouTube
Sống cho điều ý nghĩa hơn - Nick Vujicic - YouTube
Cuộc sống không giới hạn - Tự truyện của Nick Vujicic (1_2) - YouTube

phim Thiếu Niên Bạc Tỷ
Xem phim Mạng Xã Hội Full HD
[DOUBLEPOST=1469547995][/DOUBLEPOST]Ờ, cũng khá nhiều đấy
Đầy cái hay ho
[DOUBLEPOST=1469548173][/DOUBLEPOST]Còn cái vụ nhà máy hạt nhân 2 tỷ năm nữa
Bạn biết chưa?
lúc ấy loài người, theo thuyết tiến hóa của Bác Đác- UYn, vẫn chỉ là con trùng nhỏ, 1 loại tảo thôi

Cứ từ từ tìm hiểu nhé
Chúc bạn vui vẻ

"Quẳng gánh lo đi và vui sống"
Hoặc, "xách ba-lô lên, và đi"
 

kskun

Lữ khách
#3
nói thật em cũng thuộc hạng người khá lạc quan. chả mấy khi em gặp rắc rối mà lấy đó làm cớ để than thở, rảnh rỗi cũng đọc sách xem phim chạy bộ... nhưng mà ko hiểu sao cuộc đời e mỗi lúc cố gắng dồn công lao vào đó càng nhiều thì kq ko như ý, bên cạnh đó là áp lực sự kỳ vọng của những người xung quanh :(
 

thunguyenphong

Có kinh nghiệm
#4
Mình hiểu.
Nhưng, cái gì cũng có cái giá của nó.
MÌnh cũng trải qua rồi.
Mình cũng phải bỏ ngót 6 năm... Kể ra cũng dài lắm.
Chẳng qua, bạn bỏ tần ấy công sức, là chưa đủ.
Người phương tây có câu, "muốn là được".
Nhưng, tại sao? Bạn chưa được?
Có thể bạn muốn- chưa đủ? Mà thôi.
Phải cố gắng hơn nữa
Người thất bại- là người bỏ cuộc.

Hôm nay, bạn hơi bị xui, vì mình mắc ít chuyện, nên không nc nhiều được.

Mai còn buồn, thì chắc mình giải quyết ngon.

Thế nhé.

Cứ xem tạm vài thứ mình đưa phía trên vậy.
[DOUBLEPOST=1469549510][/DOUBLEPOST]Hạn chế dùng thời gian vô bổ nhé.
Chắc chắn phải vượt qua.
Phải vượt qua.
 

taynguyen

Sống là để cho đi
#5
cái tuổi ngốc đó thật buồn cười.. năm e chuẩn lbij thi tốt nghiệp còn đúng một tháng nữa là thi thì bố e mất..buồn lắm chứ mà nhìn lại 2 e còn nhỏ, mẹ thì ngất lên ngất xuống,, tự nhủ mình phải mạnh mẻ hơn nữa, bạn tin không, khi đó mình trai tới mức không khóc, mấy người họ hàng kiu mình sao không khóc, hàng xóm thấy họ cười cho,mình chỉ lơ mấy mấy câu nói vớ vẩn vđos đi.... kinh tế nhà mình khi đó thuộc loại có của ăn của để, nhưng đời mà, biết đâu.. khi chôn bố xong mình quay lại kon tum thi tôys nghiệp, vì tâm nguyện bó mình đc trôn tại quê hương.. mẹ vs e ngoài đó lo cúng cơm cho bố.. về ở nhà một mình mình khóc nhiw chưa bao giờ khóc, mình chán cái cuộc sống này..gét nghe nhưng ai cứ aln ui hay động viên mình.. mẹ ở ngoài đó nhưng cũng lo cho mình một chân vào vào công an.. gom đc tiền cho người mà để trong cốp xe bị bọn nghiện trộm mất hết toàn bộ vàng và tiền, nghe mà nản.. ngoài mbac phúc tạp hơn tây nguyên mình...sau dó mình thi đậu loại khá tốt nghiệp.. hên sao năm đó thi văn,sử,địa đúng khối của e .. không thi tiêu.. e học khối c mà...sau đó lại chuẩn bị lại tiền hc công an.. bán hết 4ha đất vs một cái nhà..cúng xong cho bố e về nhà e phải bán luôn80 con heo chưa tới lứa để trả nợ.. nhà e khi đó dần xụp rồi.. e quyết định không học công an nữa mà thì vào học viện biên phòng.. lmej lại đưa e xuống bà rịa vũng tàu thi.. tiền đòi lại đc phân nữa( nghèo còn mác cái eo ) e phụ lòng
mẹ khi thiếu đúng 0,7₫ .. về thì không có xe phải ngồi đường luồng, mẹ ngồi cho e dựa ngủ cả đêm, ( nể mẹ e thật)... về e vs mẹ cắm thêm sổ đỏ vay 100tr trả tiền lãi vs vay chạy chửa cho bố.. còn dư mấy chục mở lại tiệm quần áo bán (chẳng hiểu sao bán lại hàng tồn rất nhiều).. e thì nộp hồ sơ vào hoc nghành xã hội học..hc được 2 năm thì nhà e lại sinh chuyện, thằng e trai chở tính suốt ngày lêu lổng gây chuyện, mẹ bất lực vs nó, quả cuối cùng nó làm bay mất con ab 45tr vs tiền viện hơn 30tr.. khi đó e biết agriviet , xem 3 chàng ngốc và thiếu niên bạc tỉ e thêm động lực để nghỉ học về làm nông.. cv giờ tạm ổn và có thêm một gia đình nhỏ của mình... mình thộc loại lạc quan lắm luôn.. chủ top đừng sghi nghiều.. tốn time vá chí lực.. rồi khoảng time này setrooi qua thôi.. thấu hiểu mình và mạnh mẻ lên... con đường rẻ phải mình rẻ trái cũng chẳng sao.. quan trọng mình muốn mình sẻ ntn thôi.. tuổi 20 qua nhanh thôi nên đừng để phí nó.."cứ sai đi vì cuộc đời cho phép""
 
Last edited:
#6
cái tuổi ngốc đó thật buồn cười.. năm e chuẩn lbij thi tốt nghiệp còn đúng một tháng nữa là thi thì bố e mất..buồn lắm chứ mà nhìn lại 2 e còn nhỏ, mẹ thì ngất lên ngất xuống,, tự nhủ mình phải mạnh mẻ hơn nữa, bạn tin không, khi đó mình trai tới mức không khóc, mấy người họ hàng kiu mình sao không khóc, hàng xóm thấy họ cười cho,mình chỉ lơ mấy mấy câu nói vớ vẩn vđos đi.... kinh tế nhà mình khi đó thuộc loại có của ăn của để, nhưng đời mà, biết đâu.. khi trôn bố xong mình quay lại kon tum thi tôys nghiệp, vì tâm nguyện bó mình đc trôn tại quê hương.. mẹ vs e ngoài đó lo cúng cơm cho bố.. về ở nhà một mình mình khóc nhiw chưa bao giờ khóc, mình chán cái cuộc sống này..gét nghe nhưng ai cứ aln ui hay động viên mình.. mẹ ở ngoài đó nhưng cũng lo cho mình một chân vào vào công an.. gom đc tiền cho người mà để trong cốp xe bị bọn nghiện trộm mất hết toàn bộ vàng và tiền, nghe mà nản.. ngoài mbac phúc tạp hơn tây nguyên mình...sau dó mình thi đậu loại khá tốt nghiệp.. hên sao năm đó thi văn,sử,địa đúng khối của e .. không thi tiêu.. e học khối c mà...sau đó lại chuẩn bị lại tiền hc công an.. bán hết 4ha đất vs một cái nhà..cúng xong cho bố e về nhà e phải bán luôn80 con heo chưa tới lứa để trả nợ.. nhà e khi đó dần xụp rồi.. e quyết định không học công an nữa mà thì vào học viện biên phòng.. lmej lại đưa e xuống bà rịa vũng tàu thi.. tiền đòi lại đc phân nữa( nghèo còn mác cái eo ) e phụ lòng
mẹ khi thiếu đúng 0,7₫ .. về thì không có xe phải ngồi đường luồng, mẹ ngồi cho e dựa ngủ cả đêm, ( nể mẹ e thật)... về e vs mẹ cắm thêm sổ đỏ vay 100tr trả tiền lãi vs vay chạy chửa cho bố.. còn dư mấy chục mở lại tiệm quần áo bán (chẳng hiểu sao bán lại hàng tồn rất nhiều).. e thì nộp hồ sơ vào hoc nghành xã hội học..hc được 2 năm thì nhà e lại sinh chuyện, thằng e trai chở tính suốt ngày lêu lổng gây chuyện, mẹ bất lực vs nó, quả cuối cùng nó làm bay mất con ab 45tr vs tiền viện hơn 30tr.. khi đó e biết agriviet , xem 3 chàng ngốc và thiếu niên bạc tỉ e thêm động lực để nghỉ học về làm nông.. cv giờ tạm ổn và có thêm một gia đình nhỏ của mình... mình thộc loại lạc quan lắm luôn.. chủ top đừng sghi nghiều.. tốn time vá chí lực.. rồi khoảng time này setrooi qua thôi.. thấu hiểu mình và mạnh mẻ lên... con đường rẻ phải mình rẻ trái cũng chẳng sao.. quan trọng mình muốn mình sẻ ntn thôi.. tuổi 20 qua nhanh thôi nên đừng để phí nó.."cứ sai đi vì cuộc đời cho phép""
'' Đường đi dù sai cũng là đường ''
Bây giờ mình mới hiểu vì sao tây nguyện lại nhã nhặn và khiêm tốn như thế , đúng là con người trải qua nhiều gian khó mới hiểu và cảm thông hơn rồi mới khiêm tốn được
Chỉ có có người trong cuộc mới hiểu
 
#8
ae nào rảnh thì kể về thời mới bước vào đời(19-20) nghe cho đỡ buồn phát. e ms thi lại đại học nhưng chắc lại tạch tiếp rồi, đang suy nghĩ cho tương lai nhưng sao mờ mịt thế @@,chưa có định hướng nào.cũng khá thích làm nông nhưng chưa có kinh nghiệm và khả năng gì, hay là mình an phận làm công nhân?mình sẽ ở nhà làm mô hình nông nghiệp?học tạm 1 trg đại học hay học nghề?thích nn nhưng e lại ko thích học đh bên hvnn(k/n đỗ).nói chung là bế tắc
Vừa xem xong phim 3 chàng ngốc
Kết một câu '' Hãy theo đuổi sự ưu tú , thành công sẽ theo đuổi bạn ''
Rồi mọi chuyện sẽ ổn
 

tathuy23

Cuộc đời sướng hay khổ là do mình tự cảm nhận
BQT WEBSITE
#9
cái tuổi ngốc đó thật buồn cười.. năm e chuẩn lbij thi tốt nghiệp còn đúng một tháng nữa là thi thì bố e mất..buồn lắm chứ mà nhìn lại 2 e còn nhỏ, mẹ thì ngất lên ngất xuống,, tự nhủ mình phải mạnh mẻ hơn nữa, bạn tin không, khi đó mình trai tới mức không khóc, mấy người họ hàng kiu mình sao không khóc, hàng xóm thấy họ cười cho,mình chỉ lơ mấy mấy câu nói vớ vẩn vđos đi.... kinh tế nhà mình khi đó thuộc loại có của ăn của để, nhưng đời mà, biết đâu.. khi trôn bố xong mình quay lại kon tum thi tôys nghiệp, vì tâm nguyện bó mình đc trôn tại quê hương.. mẹ vs e ngoài đó lo cúng cơm cho bố.. về ở nhà một mình mình khóc nhiw chưa bao giờ khóc, mình chán cái cuộc sống này..gét nghe nhưng ai cứ aln ui hay động viên mình.. mẹ ở ngoài đó nhưng cũng lo cho mình một chân vào vào công an.. gom đc tiền cho người mà để trong cốp xe bị bọn nghiện trộm mất hết toàn bộ vàng và tiền, nghe mà nản.. ngoài mbac phúc tạp hơn tây nguyên mình...sau dó mình thi đậu loại khá tốt nghiệp.. hên sao năm đó thi văn,sử,địa đúng khối của e .. không thi tiêu.. e học khối c mà...sau đó lại chuẩn bị lại tiền hc công an.. bán hết 4ha đất vs một cái nhà..cúng xong cho bố e về nhà e phải bán luôn80 con heo chưa tới lứa để trả nợ.. nhà e khi đó dần xụp rồi.. e quyết định không học công an nữa mà thì vào học viện biên phòng.. lmej lại đưa e xuống bà rịa vũng tàu thi.. tiền đòi lại đc phân nữa( nghèo còn mác cái eo ) e phụ lòng
mẹ khi thiếu đúng 0,7₫ .. về thì không có xe phải ngồi đường luồng, mẹ ngồi cho e dựa ngủ cả đêm, ( nể mẹ e thật)... về e vs mẹ cắm thêm sổ đỏ vay 100tr trả tiền lãi vs vay chạy chửa cho bố.. còn dư mấy chục mở lại tiệm quần áo bán (chẳng hiểu sao bán lại hàng tồn rất nhiều).. e thì nộp hồ sơ vào hoc nghành xã hội học..hc được 2 năm thì nhà e lại sinh chuyện, thằng e trai chở tính suốt ngày lêu lổng gây chuyện, mẹ bất lực vs nó, quả cuối cùng nó làm bay mất con ab 45tr vs tiền viện hơn 30tr.. khi đó e biết agriviet , xem 3 chàng ngốc và thiếu niên bạc tỉ e thêm động lực để nghỉ học về làm nông.. cv giờ tạm ổn và có thêm một gia đình nhỏ của mình... mình thộc loại lạc quan lắm luôn.. chủ top đừng sghi nghiều.. tốn time vá chí lực.. rồi khoảng time này setrooi qua thôi.. thấu hiểu mình và mạnh mẻ lên... con đường rẻ phải mình rẻ trái cũng chẳng sao.. quan trọng mình muốn mình sẻ ntn thôi.. tuổi 20 qua nhanh thôi nên đừng để phí nó.."cứ sai đi vì cuộc đời cho phép""
đọc hay qá t phải đăng nhập like cho m đó ^^ cố lên thằng bạn kaka
 

taynguyen

Sống là để cho đi
#10
Vừa xem xong phim 3 chàng ngốc
Kết một câu '' Hãy theo đuổi sự ưu tú , thành công sẽ theo đuổi bạn ''
Rồi mọi chuyện sẽ ổn
bài hát của anh chàng lúc gần tự tử hay phải không bạn.
[DOUBLEPOST=1469634222][/DOUBLEPOST]
đọc hay qá t phải đăng nhập like cho m đó ^^ cố lên thằng bạn kaka
vãi thằng bạn.. m cũng cố lên.. mọi thứ mới là giai đoan khởi đầu thôi.
 
Last edited:

kskun

Lữ khách
#11
bố e cũng mất hồi lớp 11, chả có gì đau xót hơn cảm giác mất người thân 1 cách đột ngột ko báo trước, cái cảm giác cả gđ đang sùm vầy đón tết mà rồi lại :(, đó có lẽ là quảng thời gian khó khăn nhất từ trước tới bây giờ nhưng may sao rồi nó cũng đã qua...
 

taynguyen

Sống là để cho đi
#12
bố e cũng mất hồi lớp 11, chả có gì đau xót hơn cảm giác mất người thân 1 cách đột ngột ko báo trước, cái cảm giác cả gđ đang sùm vầy đón tết mà rồi lại :(, đó có lẽ là quảng thời gian khó khăn nhất từ trước tới bây giờ nhưng may sao rồi nó cũng đã qua...
và bây giờ cố lên, nó cũng qua thôi, ban không thích học thì vào thành phố làm một năm đi, kinh nghiệm lên rồi thì về quê làm phải chuẩn bị thật kỷ để khi cơ hội tới ta có thể nắm lấy nó.. thằng ban anh nó làm như vậy đấy @tathuy23 giờ nó làm nông nghiệp rất nhiệt tình với 50tr tự kiếm mà không phụ thuộc gia đình ( nhà nó có đk nhé) .. có lẻ khi đi làm nó gặt đc nhiều thứ khác hơn ngoài tiền, nên kbowir động sau anh mà giờ vượt a nhiều.. phải học hỏi nó thêm.. Huy vào đây rồi thì truyền thêm cho ae ít bí kíp đi ^^ .
 

tathuy23

Cuộc đời sướng hay khổ là do mình tự cảm nhận
BQT WEBSITE
#13
và bây giờ cố lên, nó cũng qua thôi, ban không thích học thì vào thành phố làm một năm đi, kinh nghiệm lên rồi thì về quê làm phải chuẩn bị thật kỷ để khi cơ hội tới ta có thể nắm lấy nó.. thằng ban anh nó làm như vậy đấy @tathuy23 giờ nó làm nông nghiệp rất nhiệt tình với 50tr tự kiếm mà không phụ thuộc gia đình ( nhà nó có đk nhé) .. có lẻ khi đi làm nó gặt đc nhiều thứ khác hơn ngoài tiền, nên kbowir động sau anh mà giờ vượt a nhiều.. phải học hỏi nó thêm.. Huy vào đây rồi thì truyền thêm cho ae ít bí kíp đi ^^ .
Thằng bạn chém nhiệt tính vậy,hihi, ae mình còn phải cố gắng mà đua với người ta nhiều, mình ở tây nguyên cũng lợi nhiều cái, k bão, k lũ, đất đai màu mỡ trồng cây gì được cây đó, chỉ thiếu ý tưởng với vốn thôi ^^
[DOUBLEPOST=1469710535][/DOUBLEPOST]
ae nào rảnh thì kể về thời mới bước vào đời(19-20) nghe cho đỡ buồn phát. e ms thi lại đại học nhưng chắc lại tạch tiếp rồi, đang suy nghĩ cho tương lai nhưng sao mờ mịt thế @@,chưa có định hướng nào.cũng khá thích làm nông nhưng chưa có kinh nghiệm và khả năng gì, hay là mình an phận làm công nhân?mình sẽ ở nhà làm mô hình nông nghiệp?học tạm 1 trg đại học hay học nghề?thích nn nhưng e lại ko thích học đh bên hvnn(k/n đỗ).nói chung là bế tắc
theo a, nếu e xác định làm nông nghiệp luôn thì k nên đi học, thích chăn nuôi hay trồng trọt gì thì xin vô trang trại học nhanh hơn với lại thực tế nữa, nếu k được thì theo a nên đi học cơ khí đi, có khả năng thì mở tiệm cơ khí, k có khả năng thì kiếm ít vốn, sau này làm nông nghiệp cơ khí chế tạo bổ trợ nhiều lắm