• Hai chị em

    Thảo luận trong 'Thơ ca, chuyện nhà nông' , 11/8/14

    1. tranvanlocninhbinhphuoc Nhanong.Com VIP

      đến giờ tôi củng chẳng biết tụi nó tên gì.lần đầu tôi gặp nó...một buổi sáng trước cửa hàng tôi mấy anh em giúp việc đang bâu hai đứa bé.thấy ồn ào tôi bước đến.con chị khoảng 9-10 tuổi .thằng em chừng 5-6 tuổi thôi.tụi nó lem luốt .tóc vàng hoe ,con chị đang cố đưa tấm thân gầy nhom che hết thân người em nó.những cái bạt tay liên tiếp của mấy anh em giúp việc.tôi cản lại và được biết.hai chị em nó vừa ăn cắp 1 cái van nước ở quầy bán hàng.nó thường làm việc này lắm.anh em bị la rầy mãi nên rất tức chị em nó.
      không bị đánh nũa con bé vẩn ôm chặt thằng em nó vào lòng .nó nhìn mọi người bằng cặp mắt ráo hoảnh.không sợ hải mà có 1 phần hơi dử .nó đang bảo vệ em nó bằng tất cả khả năng của nó.mọi người tản ra tôi củng vào làm việc.1 buổi sáng không vui .hình ảnh con bé gẩy nhom đưa lưng chịu đòn cho em mình...nó chắc trạc tuổi với đứa con gái thứ hai của tôi thôi.hỏi thăm tôi được biết chị em nó cứ đi ăn xin.rồi cắp vặt suốt ngày là dân địa phương khác mới về nên ít người biết.nó không có mẹ sống với 1 người cha nát rượu .ngày nào tụi nó củng mua rượu đem về.nếu không thì nát đòn.ba cha con nó tá túc ở 1 cái chòi rách trong khu rừng giá tỵ...tôi nhanh chóng quên chị em nó công việc dồn dập nhớ làm gì tụi nó....lần thứ hai tôi gặp nó khá ấn tượng.con chị bị trói vào chiếc xe ba gác thằng em ngồi kế bên.ủ rủ đến thảm thương.nhiều người bu quanh .lời ra tiếng vào.thì ra tụi nó vừa trộm sắt vụn nên bị tên chủ vựa phế liệu tóm.và hành xử với chúng như vậy đó.vẩn cặp mắt ráo hoe .nó không khóc.không van xin.nó nhìn mọi người 1 cách vô cảm.nó đã quen đã chịu đựng quá nhiều rồi.không còn đau còn sợ nửa. 1 cái gì của sự nhẩn nhục.hay oán hờn trong mắt nó. nhưng khi nó nhìn em nó thằng bé tội nghiệp chỉ ngồi ủ rủ nhìn chị nó nhìn mọi người chung quanh.cặp mắt của con chị bổng ấm lạ lùng.một sự chở che ,an ủi hiện rỏ trong mắt nó.cặp mắt của 1 người mẹ chứ không phãi cũa 1 người chị.của 1 đứa con nít .....một người anh em của tôi bước đến cưởi trói cho con chị. thằng chủ vựa nhìn tôi nó định phân bua hay giãi thích.tôi cảm thấy lợm giọng. chỉ nói với hắn 1 câu.thả nó ra ngay .rồi quay lên xe tôi biết nếu còn đứng đó thì 1 trận đòn cho thằng khốn kia dể xảy ra lắm....chúng tôi đi mà không cần quay lại.vì thừa hiểu thằng toi kia muốn yên chuyện thì phải làm gì.
      lần thứ ba tôi gặp chị em nó ....xe chạy chậm bóp kèn in ỏi chen chúc giửa dòng người đang đi chùa.hôm ấy là ngày rằm. đang ngắm nhìn dòng người tôi giật mình lại là hai chị em nó tụi nó đang ngồi bên vệ đường.xe dừng lại tôi đứng xa xa nhìn chị em nó .một cái thau nhôm dụng cụ sinh nhai của tụi nó cái thau trống rổng hiếm khi có được vài đồng.vì người ta đang bận chen nhau lên chùa lại phật. thằng em đang nhai ngấu nghiến 1 ổ bánh mì.con chị ngồi quay lại với dòng người nó đang nhìn em nó ăn ...những người chân tu ai đó đã đi chậm lại.sống chậm lại và thấy tụi nó cho tụi nó 1 ổ bánh mì. con chị đưa tay lên lau miệng cho em nó.tôi bổng thấy nhói lòng.đúng rồi cái thắc mắt trong tôi đã được giãi tỏa.hành động của con bé hành động của 1 người mẹ..chính xác là vậy mồ côi mồ cút bản năng sống đã dạy cho nó .đã trang bị cho nó kỷ năng làm mẹ. kỷ năng bảo vệ và chăm sóc em nó.tôi móc ra 1 ít tiền bảo 1 đứa em đi chung .
      -đem lại cho chị em nó đi.
      -mua gì cho nó chứ đưa tiền nó lại mua rượu cho thằng cha nó hết.
      một đứa trong chúng tôi lên tiếng.
      -nó ranh lắm đừng lo,nó tự biết cách.
      lại 1 ý kiến nhưng ý kiến này có lí. cả 4 thằng đều móc tiền ra....con bé nhận tiền có lẽ lúc đó mắt nó sáng lên vì mừng lắm số tiền không nhỏ với nó đâu. xe lại lên đường ngan ngỏ rẻ lên chùa .chúng tôi chạy nhanh hơn vì ít người đi đường họ quẹo lên chùa hết rồi.
      -tụi mình củng vừa đi chùa.
      một đứa lên tiếng.
      -sau ấp đội.hội phụ nữ gì không đến sinh hoạt với bố nó?.
      -có chứ ăn thua gì đâu .cái thằng nát rượu ..
      một đứa trả lời.
      -hôm nào tẩn nó 1 trận xem nó bỏ tật không ?
      tôi gợi ý
      -có rồi nó nằm vạ em hết mấy chai...
      tôi phì cười cái thằng trâu điên này nó mà tẩn thì nằm thiệt chứ nằm vạ gì...
      -bó tay...
      cuộc nói chuyện kết thúc bằng 1 tràng cười.mọi người lim dim ngủ vì đường còn xa lắm. bẳng 1 thời gian rất lâu tôi không gặp chị em nó thỉnh thoảng chuyện về chị em nó tôi lại nhắc trong những dịp gia đình tôi quay quần với nhau.nhìn mấy đứa nhỏ thương yêu đùa giởn với nhau .tôi lại kể về hành động của con chị.một sự chở che yếu ớt mà dịu kì như 1 phép màu.và thỉnh thoảng hình ảnh con chị chăm sóc thằng em cứ hiện về trong tôi ...những chuyến đi làm ăn xa cứ nhớ mấy đứa nhỏ chiều chiều ra ngồi trông ba về, trông quà trông bánh.....hình như trong tôi sợ 1 cái gì ...sợ 1 rủi ro nào ba sẽ không về....thì ra tôi giúp chị em con bé chưa chắc là nhân đạo. tôi đang sợ. bản ngã của tôi đang sợ.....
      lần cuối tôi gặp nó....một nhà hàng gần biên giới.đang vui cười với các đối tác thì...1 cô tiếp viên đi ngan đúng rồi nó con bé chị đây mà ....tôi không gọi nó vì có biết nó tên gì đâu .tôi yêu cầu được gặp nó và nó ra ngay...nhìn tôi và nó nhận ra ngay.có thế chứ...son phấn ,áo quần đã thay đổi nó hoàn toàn.1 con bé tuổi 17-18 xin đẹp...vẩn cặp mắt đến giờ tôi củng không biết nói sao .nó buồn buồn mà lại rất kiên định.dử dằn..nó thoáng 1 chút gì ngoan hiền khi ngồi gần tôi.
      -chị em con giờ sống ra sao.
      - dạ củng được,ba con chết rồi.em con đi phụ người ta làm rừng.con có nhà tình thương rồi....
      nó nói 1 hơi như là báo cáo với xếp.
      gật đầu và không hỏi gì nữa.nó xin phép đi vào ...nó nhanh chóng hòa vào cái không gian hổn độn của đèn màu.của nhạc .của bia của rượu.của trụy lạc....tôi thở dài nặng trỉu....ngày sao nếu còn gặp nó hay không củng chả sao vì lần này với tôi là quá đủ....hình ảnh hai chị em nó .1 đứa chị hay 1 người mẹ...vân nó đã làm mẹ tử tuổi lên 9 lên 10...ngày sao nó sẽ ra sao ?...bản năng đó còn không .giúp được gì cho nó không....thượng đế ơi hảy thương lấy những đứa con của người...
       
      Đang tải...
    2. Nguyễn Ngọc Chí

      Nguyễn Ngọc Chí Bác sỹ thú y AgriViet

      Bài viết:
      679
      Đã được thích:
      1.168
      Nghề nghiệp:
      Bác sỹ Thú Y. Chuyên viên ngành chăn nuôi Thú Y
      Nhói lòng...!
      Đúng là vòng xoáy cuộc đời, lần gặp sau cùng...là không phải ở quán Bar...mà gặp cô bé đó ở một nơi khác thì hay hơn...!
      Mong lần sau anh gặp lại là một nơi khác như: xí nghiệp, công trình...hay một nơi nào đó có lao động chảy mồ hôi...thì tốt cho cuộc đời của em hơn & xã hội tốt hơn.
      Cầu mong cho em tránh được vòng xoáy (nhơ bẩn & điên cuồng)...!
       
      tranvanlocninhbinhphuoc thích bài này.
    3. nguyenhungdung

      nguyenhungdung Moderator BQT WEBSITE

      Bài viết:
      2.333
      Đã được thích:
      1.935
      Đó là con đường gần như tất cả các e có hoàn cảnh như em này sẽ tới, câu hỏi là tại sao? và trách nhiệm này thuộc về ai? Tôi cũng từng chứng kiến những trường hợp như thế này.
       
      tranvanlocninhbinhphuoc thích bài này.
    4. hatuananh

      hatuananh Nhà nông chính hiệu

      Bài viết:
      141
      Đã được thích:
      122
      Nghề nghiệp:
      hot toc
      Muốn biết tại sao thì hỏi người em trai - chứ người chị củng ko biết tại sao
      Vì sao ?
      Vì bản năng sinh tồn - tạo cho nó 1 nhân cách - sự khác biệt giống như động vật hoang dả và vật nuôi - ko ai dạy dổ nó được vì nó ko tin ai - nên nó ko thể ngoan ngoản như vật nuôi được
      Ông từng làm sếp bao nhiêu người - nhưng có lẻ ông chưa làm xếp những đứa trẻ thất học và hoàn cảnh đặc biệt
      Ông có thấy những đứa trẻ đặc biệt này - hầu như là những đứa trẻ lưu manh - bởi vì nó cần nhu cầu được che trở bảo vệ

      5 Nhu cầu của con người -
      ăn - mặc - làm đẹp - được bảo vệ - được người khác tôn trọng mình
      Từng bước nó hoàn thiện - và hoàn thiện theo bản năng - theo suy nghĩ và theo cách nhìn của chúng

      Trách nhiệm thuộc về ai ?

      Ko về ai cả - mà nó dần đào thảy tự nhiên theo sự tiến hóa và phát triển của xã hội loài người - giống như động vật hoang dả ngày càng cạn kiệt

      Tôi từng mơ ước về một thế giới ước mơ - thế giới đó ko có người già yếu và trẻ em cơ nhở lang thang - tôi ko phải là ngọc hoàng - tôi ko thể làm thay đổi thế giới - nhưng thế giới ngày càng hoàn thiện theo giấc mơ điên khùng của tôi

      Nếu bạn muốn hiểu về những đứa trẻ đó - ngoại trừ bạn có hoàn cảnh giống như nó - và khi đó cuộc đời của bạn củng gần giống như nó
      Còn tôi - vì sao tôi hiểu - vì tôi là người được lai tạo hoàn cảnh - nên tôi hiểu chút ít về xã hội và con người - còn bạn thì đừng nên tìm hiểu - và mãi mài ko hiểu

      Kha kha !
      --- @ 13/8/14 ---
      Lần cuối cùng như vậy là đúng thực tế
      Thực tế cuộc đời nó ko bao giờ làm lâu được ở những nơi như ông muốn đâu.
      Ông sẽ hiểu những câu ca dao thành ngữ tốt đẹp trong cuộc sống
      và trái lại
      Nó sẽ hiểu rõ những câu ca dao thành ngữ khổ đau tận cùng của cuộc sống
      2 thế giới khó mà hiểu được nhau
      Ngoại trừ ( nói ra sợ ông chửi ) - khỏi nói chắc ăn

      Kha kha !
       
      Last edited: 13/8/14
      trantucongnguyenhungdung thích bài này.
    5. tranvanlocninhbinhphuoc

      tranvanlocninhbinhphuoc Nhanong.Com VIP

      Bài viết:
      885
      Đã được thích:
      1.657
      Nghề nghiệp:
      chan nuoi
      biết làm sao hơn.chị em nó sống như những chiếc bóng dật dờ bên cạnh dòng đời ngược xui .không ít lần nó gặp những người tốt nhưng củng chỉ là chiếc phao tạm ,cho nó ít tiền ít gạo.gần 20 năm không 1 ai can đãm nhận nuôi chị em nó.vì hoàn cảnh nó quá éo le .nếu không có thằng cha nó thì tụi nó có thể dể sống hơn.lớn lên không được giáo dục .càng ngày nó càng thực dụng tụi nó chỉ biết làm thế nào cách nào để có miến ăn....đích đến của con chị là dòng chảy của cuộc sống.chỉ còn biết cầu trời phật cho nó tồn tại và thoát ra thôi.
      trách nhiệm về ai ? ở việt nam mình hoàng cảnh như vậy nhiều lắm .trong chờ vào trách nhiệm xả hội thì...bó tay .có lẽ các ban nghành xã hội lương thấp quá chỉ đủ cho người ta viết báo cáo.thỉnh thoảng còn nghe người ta tham nhủng trên những đồng tiền từ thiện . thế là xong ...những hoàn cảnh như chị em nó chỉ mong vào phép màu của thượng đế.
       
    6. jokovicminhquan

      jokovicminhquan sống trên đời sống cần có một tấm lòng....

      Bài viết:
      335
      Đã được thích:
      46
      Đọc mà thấy cay cay nơi khóe mắt
       
    7. SuperGold

      SuperGold Nhà nông nghiệp dư

      Bài viết:
      2
      Đã được thích:
      1
      Nghề nghiệp:
      Bán hàng
      Đời là thế, không ai biết trước điều gì :da:
       
    8. allala

      allala Nhà nông nghiệp dư

      Bài viết:
      100
      Đã được thích:
      36
      Nghề nghiệp:
      buôn bán, chăn nuôi, trồng trọt
      đọc xong muốn gặp cô gái ấy ;)
       

    Chia sẻ trang này

    Đang tải...
    Đang tải...