hướng tây

#1
một ngày chủ nhật thật là vui . tôi nằm lim dim mà nghe anh em vui cười tán với nhau về tiệc nhậu vừa xong vui thật....uống nhiều quá mà sau không buồn ngủ nhỉ ? mà hình như đang tỉnh dần ...đúng rồi không thể ngủ được vì đoạn đường mà tôi thích nhất chưa đến . quanh co một lúc rồi củng đến một đoạn đường ngắn thôi nó thẳng như cây bút và nó thẳng về hướng chánh đông tôi ngồi thẳng người hơn nhìn vào kính chiếu hậu đẹp quá những tia nắng vàng nhạt cuối ngày đang tắt dần mặt trời đã về hướng tây.....qua cung đường này một chút là cửa khẩu rồi tôi bắt đầu buồn ngủ xe đi về hướng đông .....một đời lãng du để rồi mất cả phương hướng chỉ còn tây và đông ....
ngày đó tôi và em thường ngồi với nhau trên triền đồi nơi đây hai đứa dỏi mắt về hướng tây , hướng chánh tây nơi mặt trời đi về nơi những tia nắng cuối ngày lịm tắt mờ dần sau rặng cây kia là xứ lạ rồi em thỏ thẻ kể cho tôi nghe về những ngày tháng lam lủ ở biển hồ những ngày em và cha kiếm cơm trên muôn trùng sóng nước . nhửng lúc như thế tôi thường trộm nhìn em mắt em dỏi về hướng tây ...đôi mắt em đẹp quá mà sau buồn sâu lắng quá tôi như chìm vào ánh mắt em chìm như mặt trời chìm ở hướng ....tây .
em dựa vào vai tôi tôi lại kể cho em nghe chuyện hướng ...đông nơi có biển mặng muôn trùng sóng vổ nơi le lói niềm tin và khát vọng hành trang đi về hướng đông của tôi là những gánh nặng nghĩa tình . những đam mê khác vọng . em thường cắt ngan câu chuyện của tôi nói với tôi về một viễn cảnh . một người chồng an phận với mãnh vườn chân ruộng một người vợ đãm đang và những đứa con ngoan một tương lai tràn đầy hạnh phúc. em đang cố gắng xây một lâu đài hạnh phúc ....em đang cố níu kéo một người đi về hướng ...đông.
một buổi chiều củng trên sườn đồi ấy vẩn đôi mắt ấy buồn hơn sâu thẳm hơn chúng tôi chia tay nhau em đi về hướng... tây. hành trang của em là một gánh nặng gia đình một người cha già và những đứa em . tình yêu của tôi lặng theo mặt trời về hướng tây.
nhiều năm rồi nhé em anh chưa lổi một lần nào nhé. anh đi về hướng tây mừng sinh nhật em vẩn duy nhất một món quà đó là hộp bánh mà em thích nhất ....
giật mình tỉnh giất xe về đến nhà rồi . tôi im lặng nhình mặt trời chìm về hướng tây . giờ này bên đó có một người đang dỏi về ....hướng đông
 

Last edited:

nguyenminhhai

Ếch ngồi đáy giếng
#2
Câu chuyện của bác..."thiệt"...lãng mạn.!
Đọc mà muốn..."mần thơ"
Bữa nay không có thời gian nên lục bài thơ cũ gửi lên chia sẻ cùng bác
Chúc bác vui:

Lối Tình


Trở về qua lối tình xưa
Lặng con đường cũ đón đưa xa gần
Dốc tình cuống bước phân vân
Quên trên sỏi cuội mấy phần ưu tư!


Bước chân qua những luyến lưu
Gót mang nặng chịch chần chừ phân ly
Dứt lòng vội vã bước đi
Mãi vương vấn phút chia ly cuộc tình!


Lối xưa trở bước lặng nhìn
Bóng người thấp thoáng lối tình ngày xưa!
 

Nguyen Son

Nhà nông nghiệp dư
#3
Là chuyện thường ở đời thôi bác tranvan ạ.
Như Nguyễn Nhật Ánh cũng viết:
Anh đi về phía không em...
Nhưng sẽ là có hậu hơn nếu được như Nguyễn Thụy Kha:
Thấy hồn mình chợt tách thành hai nửa
Nửa ướt bây giờ nửa ướt xa xưa.
Còn như Bùi Hoàng Tám thì mệt mỏi lắm:
Thương chồng em, thương vợ tôi...
:)
 

nhoangcr

nông trang nhỏ
Nông dân @
#4
giật mình tỉnh giất xe về đến nhà rồi . tôi im lặng nhình mặt trời chìm về hướng tây . giờ này bên đó có một người đang dỏi về ....hướng đông
và tay cầm cây chổi , miệng nghiến chặc 2 hàm răng về đây biết tay bà
ở đó mà mơ với mộng hiii hiiii
 
Last edited: