• Dismiss Notice

    Khi Bé và Khi Lớn...

    Thảo luận trong 'Thơ ca, chuyện nhà nông' , 4/2/15

    1. Hoa Ngọc Lan Để gió cuốn đi...

      Khi nhìn thấy em bé,
      Ai cũng muốn đến gần,
      Âu yếm và nâng niu,
      Cùng nụ hôn gần gũi.

      Thích nhìn ngắm bé cười,
      Thích vui chơi cùng bé,
      Thích chuyện trò vu vơ,
      Chẳng điều chi nghi ngại.

      Em bé “đầu” còn nhỏ,
      Nhưng “trái tim” thật to,
      Ánh mắt chẳng quanh co,
      Trong sáng và chân thật.

      Còn người lớn “đầu” to,
      “Trái tim” thì lại nhỏ,
      Nên nhìn nhau chẳng tỏ,
      Suy tính rồi lại xa.

      Cuộc đời này thật lạ,
      Ai cũng mong bé lớn,
      Càng lớn, càng thông minh,
      Học sâu và hiểu rộng.

      Đến khi bé hiểu rộng,
      Mắt chẳng còn hồn nhiên,
      Nụ cười đầy nghi ngại,
      Cô đơn tháng năm dài.

      Tình đời thêm oan trái,
      Càng lớn càng cách xa,
      Lại khát khao mái nhà,
      Sống tinh thần trẻ nhỏ.

      Hãy sống đời chăm lo,
      Để “Quả tim” to mãi,
      Càng lớn khôn giữa đời,
      Ân tình càng đầy vơi.

      —Tâm Gia—

      [​IMG]

       
      caymangcut, motnua, khungcuaso2 thành viên thích bài này.
      Đang tải...
    2. motnua

      motnua Guest

      Khổ đâu nào cũng từ ảo vọng .
      Họng bé nhỏ chưa hét được to .
      Trái tim còn nhỏ chưa gọi là to .
      Ánh mắt ngây ngô bơ phờ chưa hiểu .
      Trong sáng chân thật , chỉ là chưa thôi .
      Người lớn đầu to là do máu lên nhiều .
      Trái tim nhỏ bởi vì thiếu máu .
      Ánh mắt nhìn nhau chẳng rõ đường về .
      Xuy đi nghĩ lại ta về thì hơn .
       
    3. caymangcut

      caymangcut nông dân miệt vườn

      Bài viết:
      106
      Đã được thích:
      129
      Nghề nghiệp:
      Nông dân hè phố
      Đời đâu là giấc mơ
      Khi xưa ta còn bé
      Ta ăn nói nhỏ nhẹ
      Bên cha và bên mẹ
      Ôi hạnh phúc biết bao
      Rồi mây trời lên cao
      Ta lớn tự khi nào
      Với trái tim nhỏ bé
      Giữa bầu trời mênh mông
      Cùng sóng cao biển rộng
      Theo gió khắp muôn nơi
      Đi theo suốt cuộc đời
      Chỉ trái tim nhỏ bé
      Và nhỏ bé mãi thôi.
       
      motnua thích bài này.
    4. Hoa Ngọc Lan

      Hoa Ngọc Lan Để gió cuốn đi...

      Bài viết:
      5
      Đã được thích:
      7
      Biết Mình...

      Cuộc đời, được mấy ai biết mình,
      Khi rong ruổi trên dòng đời ta sống?
      Gắng sức, mệt nhoài xây đắp những giấc mơ,
      Càng đi tới, lại càng thấy mịt mờ…

      Ai cũng mang trong mình một lý tưởng,
      Một mẫu người, với những giá trị cao,
      Một công danh, hợp thời, niềm vui sống,
      Một kho tàng để an lòng đợi trông.

      Từng bước chân, chập chững, những bồng bềnh,
      Dần len lỏi, hoà mình trong thời cuộc,
      Ngả buông theo vòng xoáy của kiếm tìm,
      Thấy giằng co: chân thực và giả dối.

      Sự tranh đua dường như chỉ một lối,
      Muốn vươn lên phải đạp xuống, phận người,
      Muốn công danh, bạc vàng, đường đưa tới,
      Muốn lợi tròn, tiếng tốt phải cỏn con?

      Càng dẫn sâu, tâm hồn chẳng thấy sầu,
      Vì đã quen trên lối đường vô cảm,
      Mọi giá trị đã cháy xạm lòng tham,
      Biến lợi danh, đích điểm, là nguồn sống.

      Đôi lúc trách: xã hội, chốn hại người,
      Chốn xoá nhoà, mờ nhạt bóng nhân linh,
      Cùng hạ thấp tương quan một chữ tình,
      Và thách thức trên bạc tiền, ta tính.

      Nhưng xã hội, chính con người tạo nên,
      Bởi tại đâu, lại đày đoạ, tranh giành,
      Người có lợi, bên người người bất lợi,
      Đem tiếng cười, tiếng khóc giằng xé nhau.

      Vậy phải chăng, biết mình sẽ càng đau,
      Như lội ngược giữa dòng đời ta sống,
      Nhưng biết mình, cuộc đời cũng trải rộng,
      Biết giới hạn, tức là đã vượt qua.

      —Tâm Gia—

      [​IMG]
       

    Chia sẻ trang này

    Đang tải...
    Đang tải...