• Dismiss Notice

    Mười đặc-tính căn-bản của người Việt

    Thảo luận trong 'Điểm báo - Chuyện đó đây' , 23/7/12

    1. Thuy-canh Nhà nông nghiệp dư

      Trần Kinh Nghị I. American Institute for Social Research:

      Viện Nghiên Cứu Xã Hội Học Hoa Kỳ (American Institute for Social Research) sau khi nghiên cứu đã nói lên 10 đặc tính căn bản của người Việt như sau:

      1.- Cần cù lao động nhưng dễ thỏa mãn.
      2.- Thông minh, sáng tạo khi phải đối phó với những khó khăn ngắn hạn, nhưng thiếu những khả năng suy tư dài hạn và linh hoạt.
      3.- Khéo léo nhưng ít quan tâm đến sự hoàn thiện cuối cùng các thành phẩm của mình.
      4.- Vừa thực tế vừa có lý tưởng, nhưng lại không phát huy được xu hướng nào thành những nguyên lý.
      5.- Yêu thích kiến thức và hiểu biết nhanh, nhưng ít khi học sự việc từ đầu đến cuối, nên kiến thức không có hệ thống hay căn bản. Ngoài ra, người Việt không học vì lợi ích của kiến thức (lúc nhỏ học vì gia đình, lớn lên học vì sĩ diện hay vì những công việc tốt).
      [when small, they study because of their families; growing up, they study for the sake of prestige or good jobs]
      6. Cởi mở và hiếu khách nhưng sự hiếu khách của họ không kéo dài.
      7. Tiết kiệm, nhưng nhiều khi hoang phí vì những mục tiêu vô nghĩa (vì sĩ diện hay muốn phô trương).
      [to save face or to show off].
      8.- Có tinh thần đoàn kết và giúp đỡ lẫn nhau chủ yếu trong những tình huống khó khăn và nghèo đói, còn trong điều kiện tốt hơn, đặc tính này ít khi có.
      9.- Yêu hòa bình và có thể chịu đựng mọi thứ, nhưng thường không thẳng thắn vì những lý do lặt vặt, vì thế hy sinh những mục tiêu quan trọng vì lợi ích của những mục tiêu nhỏ.
      10.- Và sau cùng, thích tụ tập nhưng thiếu nối kết để tạo sức mạnh (một người có thể hoàn thành một nhiệm vụ xuất sắc; 2 người làm thì kém, 3 người làm thì hỏng việc).
      [one person can complete a task excellently; 2 people do it poorly, and 3 people make a mess of it].

      II. Người Xưa Cũng Đã Nhận Ra:
      Học giả Trần Trọng Kim (1883 – 1953) khi viết bộ Việt Nam Sử Lược, ấn hành lần đầu tiên năm 1919, cũng đã phân tích khá rõ ràng những đặc tính của người Việt và những yếu tố tạo nên những đặc tính đó.
      Trong bài tựa, Cụ TTK còn viết:
      “Người mình có ý lấy chuyện nước nhà làm nhỏ mọn không cần phải biết làm gì. Ấy cũng là vì xưa nay mình không có quốc văn, chung thân chỉ đi mượn tiếng người, chữ người mà học, việc gì cũng bị người ta cảm hóa, chứ tự mình thì không có cái gì là cái đặc sắc, thành ra thật rõ như câu phương ngôn: «Việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng!»
      “Cái sự học vấn của mình như thế, cái cảm tình của người trong nước như thế, bảo rằng lòng vì dân vì nước mở mang ra làm sao được?”
      “Thời đại Bắc thuộc dai dẳng đến hơn một nghìn năm, mà trong thời đại ấy dân tình thế tục ở nước mình thế nào, thì bấy giờ ta không rõ lắm, nhưng có một điều ta nên biết là từ đó trở đi, người mình nhiễm cái văn minh của Tàu một cách rất sâu xa, dẫu về sau có giải thoát được cái vòng phụ thuộc nước Tàu nữa, người mình vẫn phải chịu cái ảnh hưởng của Tàu. Cái ảnh hưởng ấy lâu ngày đã trở thành ra cái quốc túy của mình, dẫu ngày nay có muốn trừ bỏ đi, cũng chưa dễ một mai mà tẩy gội cho sạch được. Những nhà chính trị toan sự đổi cũ thay mới cũng nên lưu tâm về việc ấy, thì sự biến cải mới có công hiệu vậy.”

      Ở Chương VI nói về “Kết Quả của Thời Bắc Thuộc”, TTK nhận định rõ hơn:
      “Nguyên nước Tàu từ đời Tam Đại đã văn minh lắm, mà nhất là về đời nhà Chu thì cái học thuật lại càng rực rỡ lắm. Những học phái lớn như là Nho giáo và Lão giáo, đều khởi đầu từ đời ấy. Về sau đến đời nhà Hán, nhà Đường, những học phái ấy thịnh lên, lại có Phật giáo ở Ấn độ truyền sang, rồi cả ba đạo cùng truyền bá đi khắp cả mọi nơi trong nước. Từ đó trở về sau nước Tàu và những nước chịu ảnh hưởng của Tàu đều theo tông chỉ của những đạo ấy mà lập ra sự sùng tín, luân lý và phong tục tương tự như nhau cả…”
      “Khi những đạo Nho, đạo Khổng, đạo Phật phát đạt bên Tàu, thì đất Giao châu ta còn thuộc về nước Tàu, cho nên người mình cũng theo những đạo ấy. Về sau nước mình đã tự chủ rồi, những đạo ấy lại càng thịnh thêm, như là đạo Phật thì thịnh về đời nhà Đinh, nhà Tiền Lê và nhà Lý, mà đạo Nho thì thịnh từ đời nhà Trần trở đi.
      “Phàm phong tục và chính trị là do sự học thuật và tông giáo mà ra. Mà người mình đã theo học thuật và Tông giáo của Tàu thì điều gì ta cũng noi theo Tàu hết cả. Nhưng xét ra thì điều gì mình cũng thua kém Tàu, mà tự người mình không thấy có tìm kiếm và bày đặt ra được cái gì cho xuất sắc, gọi là có cái tinh thần riêng của nòi giống mình, là tại làm sao? ...
      “Người mà cả đời không đi đến đâu, mắt không trông thấy cái hay cái dở của người, thì tiến hóa làm sao được? Mà sự học của mình thì ai cũng yên trí rằng cái gì đã học của Tàu là hay, là tốt hơn cả: từ sự tư tưởng cho chí công việc làm, điều gì mình cũng lấy Tàu làm gương. Hễ ai bắt chước được Tàu là giỏi, không bắt chước được là dở. Cách mình sùng mộ văn minh của Tàu như thế, cho nên không chịu so sánh cái hơn cái kém, không tìm cách phát minh những điều hay tốt ra, chỉ đinh ninh rằng người ta hơn mình, mình chỉ bắt chước người ta là đủ.
      “Địa thế nước mình như thế, tính chất và sự học vấn của người mình như thế, thì cái trình độ tiến hóa của mình tất là phải chậm chạp và việc gì cũng phải thua kém người ta vậy.”
      Đọc cuốn “Lều chõng”, một tiểu thuyết phóng sự của nhà văn Ngô Tất Tố (1894 - 1954), chúng ta có thể thấy rõ nền học vấn của người Tàu mà người Việt rập khuôn theo đã kềm hảm con người như thế nào. Ông vốn là một nhà Nho, đã từng tham dự các kỳ thi hương dưới triều Nguyễn, nên đã phản ánh một cách trung thực những oái ăm của các kỳ thi này và nêu lên sự sụp đổ tinh thần của những nho sĩ suốt đời lấy khoa cử làm con đường tiến thân nhưng lại bị hoàn toàn thất vọng.

       
      Đang tải...
    2. hoangtucantho

      hoangtucantho Nông dân ¾

      Bài viết:
      977
      Đã được thích:
      1.046
      Nghề nghiệp:
      Thú y xóm ấp
      Đang đọc và suy nghĩ thêm về những việc này...Cám ơn Bác.! Có một số nghĩ chưa ra...:lol: và chưa hiểu hết..!!
       
    3. Hải Nam

      Hải Nam Nhà nông chính hiệu

      Bài viết:
      177
      Đã được thích:
      55
      Nghề nghiệp:
      Chăn nuôi
      Chí lí (sẽ nhớ và khắc phục những nhược điểm).
       
    4. NQ_Toan

      NQ_Toan Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ

      Bài viết:
      402
      Đã được thích:
      282
      Nghề nghiệp:
      Làm mướn công nhật
      1.- Cần cù lao động nhưng dễ thỏa mãn.

      2.- Thông minh, sáng tạo khi phải đối phó với những khó khăn ngắn hạn, nhưng thiếu những khả năng suy tư dài hạn và linh hoạt.

      3.- Khéo léo nhưng ít quan tâm đến sự hoàn thiện cuối cùng các thành phẩm của mình.

      4.- Vừa thực tế vừa có lý tưởng, nhưng lại không phát huy được xu hướng nào thành những nguyên lý.

      5.- Yêu thích kiến thức và hiểu biết nhanh, nhưng ít khi học sự việc từ đầu đến cuối, nên kiến thức không có hệ thống hay căn bản. Ngoài ra, người Việt không học vì lợi ích của kiến thức (lúc nhỏ học vì gia đình, lớn lên học vì sĩ diện hay vì những công việc tốt).

      6. Cởi mở và hiếu khách nhưng sự hiếu khách của họ không kéo dài.

      7. Tiết kiệm, nhưng nhiều khi hoang phí vì những mục tiêu vô nghĩa (vì sĩ diện hay muốn phô trương).

      8.- Có tinh thần đoàn kết và giúp đỡ lẫn nhau chủ yếu trong những tình huống khó khăn và nghèo đói, còn trong điều kiện tốt hơn, đặc tính này ít khi có.

      9.- Yêu hòa bình và có thể chịu đựng mọi thứ, nhưng thường không thẳng thắn vì những lý do lặt vặt, vì thế hy sinh những mục tiêu quan trọng vì lợi ích của những mục tiêu nhỏ.

      10.- Và sau cùng, thích tụ tập nhưng thiếu nối kết để tạo sức mạnh (một người có thể hoàn thành một nhiệm vụ xuất sắc; 2 người làm thì kém, 3 người làm thì hỏng việc).

      <Tóm lại ý chính cho dễ đọc bác ạ >
       
    5. Kiêu-Phong

      Kiêu-Phong chuyện của tôi là : xanh VIP

      Bài viết:
      1.542
      Đã được thích:
      8.827
      là do tính hay cãi lộn và tìm cách ....thu vén cá nhân
       
    6. NQ_Toan

      NQ_Toan Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ

      Bài viết:
      402
      Đã được thích:
      282
      Nghề nghiệp:
      Làm mướn công nhật
      Chính xác hơn là do tìm cách thu vén cá nhân nên xảy ra xích mích, rồi do cái TÔI cao hơn tinh thần tập thể, nên mới hay xảy ra việc hay cãi lộn.
       
    7. Kiêu-Phong

      Kiêu-Phong chuyện của tôi là : xanh VIP

      Bài viết:
      1.542
      Đã được thích:
      8.827
      “Những điều kiện tự nhiên tạo ra con người”
      Hoàn cảnh tạo ra con người...do cuộc sống trước mắt còn rất bấp bênh..nên người ta phải thủ cho mình trước,và luôn tìm cách để thủ cho mình...như vậy mới có hy vọng tồn tại lâu
      200 năm trước Âu Châu và người Mỹ còn tồi hơn người VN bây giờ...
      Nếu kinh tế tốt..các điều kiện xã hội tốt...thì người VN tốt hơn người Âu Châu..vì người VN trọng tình cảm và các truyền thống của tổ tiên
       
      levietkiemtaynguyen thích bài này.
    8. NQ_Toan

      NQ_Toan Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ

      Bài viết:
      402
      Đã được thích:
      282
      Nghề nghiệp:
      Làm mướn công nhật
      Bác nói chí lý. Nhưng chỉ đúng khi ta phân tích để tìm ra nguyên nhân nhằm hóa giải vấn đề. Vì có những trường hợp người ta lấy đó làm lý do để không tự thay đổi mình.
       
    9. Kiêu-Phong

      Kiêu-Phong chuyện của tôi là : xanh VIP

      Bài viết:
      1.542
      Đã được thích:
      8.827
      Khi người ta tin hòan toàn vào các tổ chức của xã hội...người ta sẽ ít thu vén cho mình
      Sau cơn động đất năm nào người nhật tề chỉnh sắp hàng để nhận cứu trợ mà không chen lấn...vì họ biết họ sẽ không bị mất phần
      Ở VN chậm chân sẽ không có gì cả
      Người Ba Lan tìm được cả 1 đoàn tàu sẽ lửa chở vàng...họ báo chính phủ
      vì chỉ có cách đó họ sẽ được sở hữu 10% hợp pháp
      vì nếu họ tự lấy dấu đi để làm của riêng...họ sẽ không bán được miếng vàng nào
      vì không có giấy tờ chứng mình vàng họ bán đi là vàng...của họ..họ sẽ ở tù và tù nặng

      là do luật pháp chặt chẽ
       
      truongkhoi2004 thích bài này.
    10. NQ_Toan

      NQ_Toan Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ

      Bài viết:
      402
      Đã được thích:
      282
      Nghề nghiệp:
      Làm mướn công nhật
      Đồng ý với bạn một nữa, do bạn chỉ nói đến các tổ chức xã hội. Tôi thì muốn đề cập đến cái cao hơn, to hơn, quyền lực hơn. Cái tổ chức đứng trên xã hội, chi phối mọi hoạt động của xã hội. Cái tổ chức đó mà "tầm bậy" thì không có tổ chức xã hội nào hoạt động được đúng nghĩa, người dân sẽ mất niềm tin vào tất cả ...

      Do vậy mà ngày xưa, Việt Nam có câu "Phụ Mẫu chi dân". Quan như cha mẹ, để mà yêu thương, dạy dỗ, chăm lo cho dân. Đúng vậy thì dân mới được nhờ. Còn nay là thời buổi "phản đế, diệt phong", do vậy mà phải ngược lại với phong kiến tất cả. Quan không làm cha mẹ, mà là đầy tớ; quan không chăm lo cho dân mà chỉ biết đục khoét tất tần tật.
       
    11. dudo92

      dudo92 Nông nghiệp bền vững và định hướng thị trường

      Bài viết:
      1.870
      Đã được thích:
      550
      Nghề nghiệp:
      nông dân
      Cháu ở chùa r, làm công quả cho sư thầy chủ trì chùa lớn nhất Thường Tín, Hà Nội. Nếu k có ngày đó chắc cháu mãi u mê theo đạo. Bố mẹ và nhà ngoại cháu đi lễ sính đồ tàu vì mã đẹp, mang lộc về gồm thuốc lá. Lộc là thuốc? Lộc là chất bảo quản?
      Muốn thoát tàu thì người trẻ phải nhận ra sự thật.
      Lại có thầy giỏi gần nhà làm bao nhiêu người theo hầu, toàn người trung niên có con nhìn mà muốn làm rể. May là cháu bị loại vì mong muốn củ ấu. Người lớn là vậy đó. Nên việc học quan trọng là thế!
      Cháu hỏi mẹ: Thầy có làm được máy ấp không?
      Mẹ cháu lụi luôn!
      Nếu thầy sư, thầy đồng giỏi thật thì đã không nhiều đau khổ. Bản thân họ giỏi họ còn lắm bệnh thì sao mà lo mà phán?
       

    Chia sẻ trang này

    Đang tải...
    Đang tải...