• Nhiều người bảo, đọc xong bài nầy "khóc'!

    Thảo luận trong 'Chuyện trò linh tinh' , 29/10/14

    1. Thuy-canh Nhà nông nghiệp dư

      Nhiều người bảo đọc xong bài này 'KHÓC' vì thương dân tộc VN !
      Vào những năm 1965-1968 tôi phụ trách lớp dậy Việt ngữ cho sinh viên Hankuk University of Foreign Studies và CIA Đại Hàn. Tôi dùng cuốn Speak Vietnamese của giáo sư Nguyễn Đình Hòa, và Ban giám đôc trường Đại Học Hankuk mượn cuốn sách này, tháo tung ra và in ra nhiều copies phát cho hơn 60 sinh viên và nhóm CIA Đại Hàn theo học Ban Việt Ngữ này.
      Ngoài ra các sách giáo khoa hay các loại sách và đĩa hát của các quốc gia khác đều được Đại Hàn in ra rất nhiều mà không cần tôn trọng tác quyền. Các phái đoàn VNCH khi đến ĐH đều tìm mua sách
      và đĩa hát in lậu này đem về VN.

      Để rút ngắn thời gian, chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người khác, để còn lo việc khác nữa. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.
      Đúng 20 năm, đến 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn lại khủng khiếp như thế. Ô-tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo...bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó, dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn Quốc đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào. Trên tivi chỉ có 2 chương trình là "dạy làm người" và "dạy làm ăn", từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng, đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, đến cách tạo dựng một nhà máy. Từ một dân tộc "xin việc", tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy tại Hàn và thuê lao động Hàn, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi "cho việc", tức xây dựng các nhà máy ở nước ngoài và hàng triệu người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines đứng xếp hàng xin các ông chủ Hàn Quốc cho họ việc làm. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi cho việc người khác.

      Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau và cười trong nước mắt, hơn 100 quốc gia giàu có nhất trên thế giới miễn visa cho họ, Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người. Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Công và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí. Phim Hồng Công tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Người Hàn tuyển chọn ngay 2000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ ...4 năm sau tốt nghiệp, năm 1992, những bộ phim Hàn Quốc đầu tiên ra đời như Cảm xúc, mối tình đầu, hoa cúc..với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet và hợp nhãn người châu Á. Ngành làm phim phối hợp với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng, bắt đầu xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hanluy nổi tiếng. Người Nhật điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hồng Công bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa.

      Năm 1988, ngoài 2000 người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh, ngần ấy người được cử đi Milan và Paris để học về thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu" tròn tròn xinh xinh" của dân châu Á, tụi Tây không thích, không bán được. Có những năm, những mẫu xe của Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ và ngạc nhiên, thích thú.

      Ngoài ra, những sinh viên giỏi toán nhất được hướng theo ngành tài chính ở các đại học lớn ở Mỹ, với tham vọng Seoul thành một London, New York. Các quỹ đầu tư ra đời, tự tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Không chỉ trích, chỉ góp sức góp trí để xây dựng. Một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn giàu. Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi, ông lớn Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á về cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy.

      Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại tinh xảo như bây giờ. Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?

      Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở VN cẩn thận ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm ưa thích của chị ấy cho mình mua giùm. Ở cửa hàng mỹ phẩm, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho Tony xem, đều là của Hàn cả. Do tiếng Anh không nói tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc. Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng oà khóc. Cô khóc vì cô đã không thành công khi tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng. Tony nhìn cô ấy sững sờ, lẽ nào chỉ là 1 cô gái bán hàng bình thường mà có lòng yêu đất nước mãnh liệt thế sao? Tony thôi bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không, vì kính phục quá. Lúc Tony bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại vẫn thấy cổ gập đầu cung kính.
      Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và Tony biết, sau lưng của mỗi công dân luôn là tổ quốc.

      St.George Vertigo Visa
      [​IMG]
      0% p.a. for 14 months on balance transfers, requested at application. Conditions apply.
       
      Đang tải...
    2. Tùng Lâm

      Tùng Lâm Nhà nông chính hiệu

      Bài viết:
      100
      Đã được thích:
      49
      Nghề nghiệp:
      Học Làm Nông Dân
      Đáng suy nghĩ. Đi học ở trường từ cấp 1 đến cấp 2-3 thầy cô toàn dậy nước ta rừng vàng biển bạc, tài nguyên phong phú.... toàn ca tụng con người VN...
      Quan chức thì hối lộ tham ô....
       
    3. dainguyen

      dainguyen khen chê phơi phới ngọn đông phong

      Bài viết:
      669
      Đã được thích:
      385
      Nghề nghiệp:
      Nông Dân
      hôm trước đêm khuya đọc bài này trên một blog, sáng nay mưa lang thang mạng lại gặp ở agri. chán!
      họ đi con đường thật còn mình đi trên mây, đi con đường ảo mà cả nhân loại giàu có tiến bộ lắc đầu chào tạm biệt.
      cả dân tộc sợ một cái thứ vô hình, từ ông nông dân,công an, quan chức...người nọ sợ người kia cấp dưới sợ cấp trên, sợ mất một lý tưởng mơ hồ gông cùm cả dân tộc như một thứ tà giáo.
      các bác có bác nào thấy " ơn đảng, ơn chính phủ " không ?
      đảng, chính phủ đều sống bằng tiền thuế của mình,trên vai mình cả, thế nhưng từ lúc là một mầm cây mới nhú đã được nhồi nhét phải "ơn" phải "trung thành "...
      muốn đất nước phát triển thực sự cần lãnh đạo sáng suốt , minh bạch.
      người dẫn dắt đường lối thì công khai phát biểu không biết bao giờ thực hiện được mục tiêu lý tưởng, người đứng đầu nhà nước phát biểu "có một đồng chí x..."
      thượng bất chính hạ tất loạn.
      quả táo bị sâu đục mục ruỗng bên trong khi mới bên ngoài vẫn bóng bẩy nhưng rồi cũng phải rụng. Dù biết chắc " tự diễn biến" là một quy luật nhưng ngồi chờ thì lâu quá rồi chẳng biết sẽ đi về đâu.
      triết học từ cổ chí kim từ từ đông sang tây và thực tế đều quy định " mâu thuẫn là động lực để phát triển" . một đảng thì mâu thuẫn với ai? chỉ có mâu thuẫn nội bộ...
      ổn định chính trị để phát triển vậy mà đến nông dân anh em mình vẫn ngả nón học tập bạn Thái Lan suốt ngày biểu tình mất ổn định.
      trên diễn đàn có nhiều bác lắm tài mà cũng nhiều tuổi, nhiều kinh nghiệm, xin các bác cho ý kiến ? chỉ đường cho anh em nông dân...
      cảm ơn bác" Thủy Canh" thức khuya vậy lo cho vận nước!
       
      Last edited: 29/10/14
    4. làm giàu từ đâu ?

      làm giàu từ đâu ? Nhà nông chính hiệu

      Bài viết:
      389
      Đã được thích:
      170
      Bác dainguyen nói thâm thúy quá. rất hay.!
       
    5. anhmytran

      anhmytran Nhà nông chuyên nghiệp

      Bài viết:
      6.600
      Đã được thích:
      4.811
      Nghề nghiệp:
      Về hưu
      Tôi ở Mỹ đã 25 năm, nhưng chỉ nhắc lại được một ý
      của chủ nghĩa Mác đã học ở Việt Nam 50 năm trước:

      Quan hệ sản xuất quyết định sức sản xuất.

      Để chứng minh cho câu này, thày giáo tôi đã nêu
      Liên Xô từ một nước Nông Nghiệp tiến lên một nước
      Công Nghiệp giàu mạnh. Thày cũng nhắc đến nước Mỹ
      tiến nhanh mạnh vì giải phóng nô lệ. Kết luận,
      thày nói nước Việt Nam sẽ giàu mạnh vì đi theo chủ
      nghĩa Mác.

      Tôi từ Mỹ về thăm Việt Nam, thấy Việt Nam đổi khác
      xưa quá. Làng quê tôi nhà tranh vách đất đã mất,
      mà chỉ có nhà đúc bê tông cao nhiều tầng. Đường đi
      Hà Nội không còn qua cầu Long Biên ọp ẹp nữa, mà có
      cầu to chắc rồi. Đường xe đi Lai Châu to rộng, xe
      chạy vù vù, và bên đường còn có rất nhiều xe ủi xe
      xúc sửa đường. Đọc báo Internet, còn thấy Việt Nam
      có nhiều đại gia hàng triệu tỷ đôla Mỹ. Chừng ấy năm
      mà người Việt đến Mỹ có được triệu tỷ đô la như thế
      đâu?

      Một điều tôi chắc chắn, Đảng ta đã bỏ rơi chủ nghĩa
      Mác rồi. Những khẩu hiệu cộng sản bây giờ chỉ là giả
      dối mà thôi.
       
      motnua thích bài này.
    6. mimosa4ever

      mimosa4ever Nhà nông chính hiệu

      Bài viết:
      53
      Đã được thích:
      37
      Bài báo nầy của @Thuy- canh đăng ngày hôm nay và được các bạn vào chia sẻ cảm nghỉ, làm mình có cảm giác không được công tâm cho lắm vì bài báo nầy mình đã đăng lên vào cuối tuần và đã bị xóa mà không biết lý do.Các bạn co thể cho mình câu trả lời được không ?

      Hàn Quốc: Sau lưng của mỗi công dân luôn là tổ quốc.
      Nhiều người bảo đọc xong bài này KHÓC, vì thương dân tộc VN !
      Tony
      (theo Tony Buổi sáng)/ blog Kim Dung
      [​IMG]
      Ảnh Việt Báo
      Bình luận của Kim Dung: Đọc bài này, mình bỗng nhớ tới cái câu của những năm xưa: Rằng những gì của chuyên môn xin để cho chuyên môn quyết định. Mặc dù vậy, tất cả những gì của chuyên môn ở xã hội ta luôn có bóng dáng cao quý của những gì không phải chuyên môn quyết định.
      Sự định hướng, theo một cái đẹp không tưởng, dẫu là vẻ đẹp của lá Diêu Bông, đã là cái giá đau đớn phải trả.


      Chắc gì ở đó, con người ta có thể khóc vì lòng yêu nước bị tổn thương như cô bé Hàn Quốc trong bài. Hay người ta sẽ vô cảm “hôi của” của đồng loại như báo chí đã từng đau đớn đưa.
      Nhưng chắc chắn có nhiều người, trong đó có mình, khóc vì những gì nước Việt luôn lẹt đẹt đi sau, nay mai đi sau cả Lào, CPC

      Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định thay đổi giáo dục bằng cách bê nguyên sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn và giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích vì tính sĩ diện của người Hàn Quốc rất cao, lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa. Nhưng họ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên từ cách đào tạo của giáo dục phương Tây phù hợp với đặc trưng châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn thời gian, chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người khác, để còn lo việc khác nữa. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.

      Đúng 20 năm, đến 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn lại khủng khiếp như thế. Ô-tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo…bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó, dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn Quốc đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào. Trên tivi chỉ có 2 chương trình là “dạy làm người” và “dạy làm ăn”, từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng, đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, đến cách tạo dựng một nhà máy. Từ một dân tộc “xin việc”, tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy tại Hàn và thuê lao động Hàn, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi “cho việc”, tức xây dựng các nhà máy ở nước ngoài và hàng triệu người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines đứng xếp hàng xin các ông chủ Hàn Quốc cho họ việc làm. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi cho việc người khác.
      Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau và cười trong nước mắt, hơn 100 quốc gia giàu có nhất trên thế giới miễn visa cho họ, Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người. Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Kông và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí.
      Phim Hồng Kông tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Người Hàn tuyển chọn ngay 2000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ …4 năm sau tốt nghiệp, năm 1992, những bộ phim Hàn Quốc đầu tiên ra đời như Cảm xúc, mối tình đầu, hoa cúc..với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet và hợp nhãn người châu Á. Ngành làm phim phối hợp với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng, bắt đầu xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hanluy nổi tiếng. Người Nhật điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hồng Kông bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa.
      Năm 1988, ngoài 2000 người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh, ngần ấy người được cử đi Milan và Paris để học về thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu” tròn tròn xinh xinh” của dân châu Á, tụi Tây không thích, không bán được. Có những năm, những mẫu xe của Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ và ngạc nhiên, thích thú.
      Ngoài ra, những sinh viên giỏi toán nhất được hướng theo ngành tài chính ở các đại học lớn ở Mỹ, với tham vọng Seoul thành một London, New York. Các quỹ đầu tư ra đời, tự tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Không chỉ trích, chỉ góp sức góp trí để xây dựng. Một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn giàu. Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi, ông lớn Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á về cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy.
      Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại tinh xảo như bây giờ. Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?
      Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở VN cẩn thận ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm ưa thích của chị ấy cho mình mua giùm. Ở cửa hàng mỹ phẩm, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho Tony xem, đều là của Hàn cả. Do tiếng Anh không nói tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc. Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng oà khóc. Cô khóc vì cô đã không thành công khi tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng. Tony nhìn cô ấy sững sờ, lẽ nào chỉ là 1 cô gái bán hàng bình thường mà có lòng yêu đất nước mãnh liệt thế sao? Tony thôi bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không, vì kính phục quá. Lúc Tony bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại vẫn thấy cổ gập đầu cung kính.
      Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và Tony biết, sau lưng của mỗi công dân luôn là tổ quốc.

      Theo Blog Kim Dung
       
      dainguyen thích bài này.
    7. nongdanngeond

      nongdanngeond Nhà nông tập sự

      Bài viết:
      193
      Đã được thích:
      45
      Nghề nghiệp:
      tho ne
      đáng để suy ngẫm! dù không khóc nhưng mắt cũng hoen đỏ.ngày xưa chiến tranh cả dân tộc đồng lòng bỏ quả hết những lợi ich cá nhân vì lợi ích dân tộc.còn bây giờ thì người việt nam qua nhiều tính xấu,ich kỷ vô cảm. khó có mà thay đổi đươc
       
    8. khucthuydu

      khucthuydu Administrator

      Bài viết:
      2.230
      Đã được thích:
      1.826
      Sắp đến chính trị, tôn giáo nữa rồi mấy Bác !!! Vấn đề nhạy cảm này chúng ta qua những diễn đàn khác cho nó xôm tụ, agriviet cứ nông nghiệp cho chắc ăn.
       
    9. nongdanngeond

      nongdanngeond Nhà nông tập sự

      Bài viết:
      193
      Đã được thích:
      45
      Nghề nghiệp:
      tho ne
      thế mời nói *Đảng cộng sản* chỉ là giả dối ai chống đối,muốn có tư tưởng tiến bộ thì bị chụp mũ vào cái tội (diễn biến hòa binh) nên ai cũng sợ.xin lỗi Administrator nha,cũng học tập bác Mây Trắng thôi em *bay* khỏi topic này thôi không lại*sợ* bị xóa nick
       
      dainguyenkhucthuydu thích bài này.
    10. Thuy-canh

      Thuy-canh Nhà nông nghiệp dư

      Bài viết:
      5.911
      Đã được thích:
      3.224
      Nghề nghiệp:
      Nông dân
      Đúng vậy! Chúng ta không nói về chính-trị, hay liên-quan đến chính-trị. Nhưng lòng yêu nước thì là bẩm-sinh. Chúng ta chỉ nên bày tỏ lòng yêu nước, đó là ai cũng cũng khuyến-khích. Vậy, thua nước khác, thì chúng ta phải nhận. Nhận để chạy theo cho kịp.

      So sánh hai quá trình công nghệ hóa: Việt Nam và Hàn Quốc:

      [​IMG]
      Đọc những báo cáo của nhà nước và báo chí chính thống, nhìn những đường cao tốc, những dinh thự ở Sài Gòn và Hà Nội, ta có cảm tưởng là đất nước đã có những phát triển lớn, gấp mấy chục lần cách đây 30 năm.
      Tuy nhiên, đường xá, dinh thự chỉ là bề mặt, không cho thấy khả năng công nghệ thực của một nước nếu chúng tùy thuộc phần lớn vào ngoại viện và công nghệ ngoại quốc. Đưa ra những con số về sự tăng trưởng của mình mà không so sánh với các nước tương tự là một việc hoàn toàn vô nghĩa, nhất là khi sự tăng trưởng đó tính từ một khởi điểm (năm 1975) quá thấp vì những lý do bất thường như chiến tranh.
      [​IMG]
      Trong cuộc chạy đua liên tục với thế giới, sự tụt hậu đối với các nước láng giềng sẽ không sớm thì muộn đưa đến lệ thuộc về chính trị. Để đối phó lâu dài với những đe dọa từ phương bắc, Việt Nam phải trở thành một nước công nghiệp giàu mạnh, ít ra là tương đương với Tàu.
      Ở Đại hội IX (2001) Đảng CSVN đã đặt mục tiêu Việt Nam trở thành một nước công nghiệp hiện đại vào năm 2020, có nghĩa là khi đó công nghiệp phải đóng góp hơn 50% vào GDP. Hiện thời tỷ lệ này chưa tới 20% và thậm chí đang xuống dần trong mười năm qua [1]. Dựa vào đà phát triển từ 1975 tới nay, có hy vọng gì là Việt Nam sẽ đạt được mục tiêu đó?
      Để có một ý niệm xác thực hơn về những thành quả trong sự nghiệp công nghiệp hóa – hiện đại hóa, tôi xin đưa ra vài so sánh giữa Việt Nam và Hàn Quốc ở thời điểm tương đương trong quá trình xây dựng đất nước. Hàn Quốc là một thước đo hợp lý cho Việt Nam vì hai nước có những điểm rất giống nhau: cùng là những nước Đông Á chư hầu của Tàu trong thời quân chủ, cùng thấm nhuần ảnh hưởng Khổng giáo, cùng hệ thống chính trị – văn hóa. Một dấu hiệu của sự tương đồng là trong thế kỷ 12, khi những quý tộc Việt đời Lý di cư qua Cao Ly, họ đã dễ dàng hòa mình vào quê hương mới và chiếm vị thế xã hội tương đương như ở cố hương [2].
      Trong lịch sử hiện đại, hai nước đã cùng trải qua mấy chục năm thuộc địa: Cao Ly là thuộc địa của Nhật từ 1910 tới 1945, Việt nam là thuộc địa của Pháp từ 1984 tới 1954. Hàn Quốc được giải phóng sau Thế chiến II nhưng ngay sau đó trải qua một cuộc chiến tàn khốc, còn Việt Nam sau khi thoát khỏi chế độ thuộc địa cũng phải trải thêm một cuộc chiến cho tới 1975. Khi hòa bình tái lập, hai nước đều là những nước nông nghiệp lạc hậu, kinh tế bị phá hủy nặng nề.
      Theo một chuyên viên Hàn Quốc [3], khi chiến tranh mới kết thúc nước này bị coi là một nước “vô vọng” so với những nước Á châu khác như Philippines, Thái Lan và Miến Điện: dân trí kém cỏi, gian dối, nhiều mặc cảm, đầu óc trì trệ, chỉ một nửa dân số có giáo dục sơ đẳng hay hơn.
      GDP đầu người năm 1960 là 79 USD, lương thực thiếu thốn, cán cân thương mại lỗ trầm trọng (xuất 32 triệu dollars, nhập 97 triệu), cả nước tùy thuộc nặng nề vào ngoại viện, không có vốn phát triển, tình trạng chính trị – xã hội không ổn định. Ở thời điểm 1953, Ngân hàng Phát triển Á châu (ADB) chưa ra đời, hoạt động của Ngân hàng Thế giới (World Bank) hãy còn rất hạn chế, và có rất ít nguồn ngoại viện hay đầu tư ngoại quốc. Nói tóm lại, tình trạng tổng quát của Hàn Quốc năm 1953 có lẽ còn thảm hại hơn Việt nam vào năm 1975.
      [​IMG]
      Khu nghèo dọc sông Cheong-Gye-Cheon, thập niên 1950 [3].

      Hai lịch sử song song gần như “anh em sinh đôi” của hai nước chỉ xê xích 22 năm về thời điểm: chiến tranh Cao Ly kết thúc năm 1953, chiến tranh Việt Nam kết thúc năm 1975. Vậy, tính theo quá trình phát triển thì Việt Nam 2014 phải ở một vị trí tương tự như Hàn Quốc năm 1992. Ta thử so sánh Việt Nam bây giờ với Hàn Quốc khoảng 1992 trở về trước vài năm.
      Kỹ nghệ ô tô
      [​IMG]
      1988: Hàn Quốc sản xuất 1,1 triệu ô tô, xuất cảng 576.134 chiếc xe (83% bán sang Mỹ), sản xuất bộ phận ô tô trị giá 4,6 tỉ USD (tương đương khoảng 9,2 tỉ USD hiện thời) [4].
      2014: Năm 2013 Việt Nam lắp ráp 40.902 ô tô. Lượng tiêu thụ xe lắp ráp trong nước chỉ bằng 1/3 lượng xe nhập khẩu. Hiện ngành công nghiệp ô tô Việt Nam mới chỉ thực hiện chủ yếu 3 công đoạn chính là hàn, lắp ráp và tẩy rửa sơn [5]. Một số hãng như Mazda và Ford đã phải từ bỏ dự án lập nhà máy lắp ráp lớn ở Việt Nam vì nước ta không sản xuất được bộ phận phụ tùng. Công nghệ sản xuất linh kiện kém phát triển, tỷ lệ nội địa hóa chỉ đạt tới 5-10% và giới hạn vào các linh kiện kỹ thuật thô sơ như ắc quy, dây điện, các bộ phận nhựa đơn giản [6].
      [​IMG]
      Xe Ladalat chạy trên đường phố Sài Gòn trước 1975
      Kỹ nghệ đóng tàu
      1988: Hàn Quốc sản xuất 27% trọng tải tàu thủy trên thế giới.
      2010: Tham vọng trở thành “cường quốc đóng tàu” của Việt Nam [7] thất bại nặng nề, tập đoàn đóng tàu Vinashin bị giải thể để lại món nợ 4,5 tỉ USD [8]. Số tiền này gấp 4 lần gói kích cầu của Chính phủ để phục hồi kinh tế trong cơn khủng hoảng suy thoái năm 2008, gấp 3 lần tổng mức đầu tư cho chương trình xóa đói giảm nghèo cả nước [9].
      Kỹ nghệ xây cất
      1989: Hàn Quốc xuất cảng công trình xây cất trị giá 7 tỉ USD (tương đương khoảng 14 tỉ USD hiện thời).
      2014: Việt Nam chưa nghe nói xuất cảng công trình xây cất nào. Hầu hết các công trình lớn tại Việt nam hãy còn do các hãng ngoại quốc thực hiện.
      Kỹ nghệ điện tử
      1988: Kỹ nghệ điện tử (TV, video, computers, lò vi ba, linh kiện v.v.) Hàn Quốc sản xuất 23 tỉ USD (46 tỉ USD hiện thời), đứng thứ 6 trên thế giới. Xuất khẩu 15 tỉ USD (30 tỉ USD hiện thời). Những hãng lớn như Samsung, Lucky-Goldstar, Hyundai đã mở nhà máy ở Tây Đức, Anh, v.v. [10].
      [​IMG]
      Máy tính IBM được xử dụng tại các ngân hàng trước 1975
      2014: Kỹ nghệ điện tử Việt Nam chủ yếu là lắp ráp bộ phận ngoại quốc. Không tự sản xuất được linh kiện.
      Đóng góp của công nghệ vào GDP
      1987: Sản phẩm công nghệ (manufacturing) đóng góp 30,3% vào GDP của Hàn Quốc [4].
      2012: Sản phẩm công nghệ (manufacturing) đóng góp dưới 20% vào GDP của Việt Nam và có chiều hướng đi xuống trong mười năm vừa qua [1].
      [​IMG]
      So sánh giá trị gia tăng hàng công nghiệp chế tạo (MVA) trên đầu người, Ta thấy Hàn Quốc tiến triển thế nào và Việt Nam ta làm ăn ra làm sao.
      Giao thông
      1990: Seoul có 200 km xe điện ngầm. 1987: Hàn Quốc có 6340 km đường sắt, trong đó 762 km là đường kép và 1023 km đường điện.
      2014: Khởi công xây tuyến xe điện ngầm đầu tiên (Bến Thành – Suối Tiên) dài 19 km. Về đường sắt, Việt Nam vẫn dùng hệ thống đường sắt do thực dân Pháp để lại từ 1945, chưa xây gì thêm. Các ga hầu như không thay đổi, chỉ ngày càng xuống cấp.
      GDP
      1988: Hàn Quốc đạt GDP/đầu người 4466 USD (khoảng 9.000 USD hiện thời), bằng 22% Mỹ, đứng thứ 49 trên 166 nước [11]. Năm 1992, GDP Hàn Quốc lên đến 7527 USD (khoảng 15.000 USD hiện thời).
      2012: Việt Nam đạt GDP/đầu người 1596 USD, bằng 3% Mỹ, đứng thứ 131 trên 177 nước [11].
      Văn hóa – xã hội
      2014: Người Việt Nam bị nhiều tiếng xấu ở ngoại quốc về nạn ăn cắp vặt, một số cửa hàng Nhật phải cảnh cáo bằng tiếng Việt. Nhân viên Hàng không Việt nam bị bắt vì tội ăn cắp, buôn lậu. Nhiều hãng ngoại quốc đầu tư xây nhà máy ở Việt Nam quan tâm về việc công nhân ăn cắp link kiện. Tình trạng người Việt ăn cắp diễn ra ở khắp mọi nơi, ở công sở, ở công ty, nơi công cộng, siêu thị, điểm du lịch… Năm 2013, khi Đại sứ quán Hà Lan phát tặng áo mưa miễn phí, dân chúng đã chen lấn, chụp giựt để lấy thật nhiều khiến buổi phát tặng phải hủy bỏ. Những cảnh tranh lấn hái hoa, cướp lộc ở các lễ hội xảy ra thường xuyên. Ý thức về môi trường yếu kém, tật xả rác thịnh hành, hình ảnh du khách ngoại quốc đi nhặt rác giùm ở các thắng cảnh trở thành quen thuộc [12].
      1992: Dân Hàn Quốc đã đạt tới trình độ văn hóa không kém gì các nước văn minh tiến triển nhất trên thế giới.
      Thể thao
      [​IMG]
      Năm 1988, chỉ 35 năm sau khi chiến tranh Cao Ly kết thúc, Hàn Quốc tổ chức thành công rực rỡ Thế vận hội Seoul với 159 nước tham dự. Hàn Quốc được 12 huy chương vàng, đứng thứ tư sau Liên Xô, Đông Đức và Mỹ.
      Năm 2014, 39 năm sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc, Việt Nam đăng cai tổ chức Á Vận Hội (có 45 nước thành viên), nhưng phải hồi lại vì không đủ sức.
      KẾT LUẬN
      Từ một hoàn cảnh hậu chiến vô cùng thảm hại, với nguồn nhân lực không hơn gì Việt nam và trong tình hình thế giới khó khăn hơn, Hàn Quốc đã được lãnh đạo đúng đường và trở thành một nước công nghiệp tân tiến trong vòng 40 năm, dư thừa nội lực để đối phó với Tàu.
      So sánh lịch sử phát triển của Việt Nam và Hàn Quốc, không thể tránh kết luận là ta đã tụt hậu quá xa hoặc đã đi lạc đường. Một nước Việt Nam công nghiệp tân tiến có vẻ như đã trở thành một ảo tưởng không bao giờ thực hiện được. Sự thua kém láng giềng sẽ càng ngày càng trầm trọng và sự lệ thuộc ngoại bang sẽ trở nên tuyệt đối.
      Không cầm cự được với kẻ địch bằng công nghệ và kinh tế thì sẽ phải cầm cự bằng xương máu. Tuy nhiên, hy sinh xương máu của dân chúng và binh sĩ để giữ gìn tự chủ thì cũng chỉ có thể tạm trì hoãn một tương lai u tối không thể tránh khỏi. Điều mâu thuẫn nguy hiểm là quá nhiều dân chúng cũng như lãnh đạo tỏ ra tự hào và tự mãn với những thành tích của mấy chục năm qua.

      Phạm Quang Tuấn
       
      dainguyenmimosa4ever thích bài này.
    11. dainguyen

      dainguyen khen chê phơi phới ngọn đông phong

      Bài viết:
      669
      Đã được thích:
      385
      Nghề nghiệp:
      Nông Dân
      Việt Nam có phát triển như lời bác " Anhmytran" nói., Nhưng tốc độ phát triển quá chậm so với cả thế giới phát triển nhanh, chậm so với tiềm năng đáng ra phải có...như thế chúng ta đã và đang tụt hậu. phát triển mà đứng cuối bảng thì ý nghĩa gì thưa bác?
      với C.Mac thì mình tâm đắc nhất câu : " khi kinh tế phụ thuộc thì chính trị phụ thuộc theo" trong cuốn "Tư bản luận". Xã hội luôn vận động và từ lâu đảng cộng sản việt nam đã tự diễn biến nhưng vẫn còn trong cái vỏ bọc chủ nghĩa xã hội. và chính cái vỏ bọc ấy với những giáo điều còn tồn tại kìm hãm sự phát triển.
      cái mà cả Đất nước đang cần là cơ chế và bộ phận lãnh đạo sáng suốt. Singgapo cơ bản,gần như cũng là độc tài toàn trị nhưng vẫn phát triển vì họ có người lãnh đạo sáng suốt cơ chế tốt và chính quyền minh bạch, ít tham nhũng.
      Việt Nam phát triển như vậy thì tại số phận đưa đẩy bác "Anhmytran'' đến Mỹ ư ? tại số phận đẩy đến Mỹ chứ không phải một đất nước khác hay quê nhà yêu dấu ? Hay tại bản " Tu chính" của đất nước Hoa Kỳ tiến bộ nhất thế giới !?
      những người làm ăn chân chính thì chẳng ai thích chính trị cả, nhưng con người tiến bộ sống được thì phải có kinh tế, phải làm ăn kinh tế hay đơn giản là phải lao động,mà kinh tế và chính trị thì cơ bản gần như là một.Nên nói không quan tâm hay bỏ qua, mặc kệ chính trị thì là nói kiểu AQ mà sống ở Việt Nam không thuộc đảng cộng sản mà nói chính trị thì mọi người bảo " thằng này đánh nhau với cối xay gió"
      xã hội nào cũng có bất cập, dân Mỹ cũng đang kêu,kể cũng khó thôi đành cố gắng để "cơ bản làm người" và " giống người hơn" còn làm thế nào thì tùy mỗi người.
      --- @ 29/10/14 ---
      nhắc nhở các ông nếu nói khoa học thì diễn đàn này cũng là một tổ chức xã hội dân sự. chuẩn ra cũng là tổ chức cũng chính trị đấy nhé.
       
      Last edited: 29/10/14
      nongdanngeond, Thuy-canhmimosa4ever thích bài này.

    Chia sẻ trang này

    Đang tải...
    Đang tải...