• Những bí-mật không mấy hay ho

    Thảo luận trong 'Điểm báo - Chuyện đó đây' , 17/12/12

    1. Thuy-canh Nhà nông nghiệp dư

      [TABLE]
      <tbody>[TR]
      [TD][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD] [FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif] Những bí mật không mấy hay ho ở nhà hàng [/FONT]
      [FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif] Monday, December 10, 2012 5:06:16 PM [/FONT]
      [HR][/HR][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD]
      [/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD][FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif]Có bao giờ bạn đi ăn ở nhà hàng và tự hỏi khay bánh mì dọn cho mình có phải bánh mì mới không, hay tại sao người chạy bàn tự nhiên biến mất kiếm hoài không thấy.

      [TABLE="align: center"]
      <tbody> [TR]
      [TD]
      [​IMG]
      [/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD]Một người chạy bàn mang thức ăn cho khách ở Alioto's Seafood Restaurant ở San Francisco, California. (Hình: Justin Sullivan/Getty Images)[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]
      Một cựu nhân viên chạy bàn tiết lộ một số bí mật không mấy hay ho của các nhà hàng, và một số điều làm cho bạn phải ngạc nhiên.
      Debra Ginsberg, người từng làm nghề chạy bàn trong suốt 20 năm, kể lại tất cả kinh nghiệm trong tập hồi ký “Waiting: The Confession of a Waitress”. Từ một tiệm ăn hạng xoàng, cho đến nhà hàng 5 sao, Ginsberg đều từng kinh qua. Bà kể những nỗi kinh hoàng, từ khúc bánh mì rớt xuống đất lượm lên đặt lại vào khay, đến việc các nhân viên nựng nịu nhau trong suốt ca làm việc.
      Ginsberg san sẻ những bí mật gây sốc của các nhà hàng trong nhiều năm làm việc.
      Từ bánh mì đến bơ, sau khi từ bàn của khách dọn xuống bếp, cái nào khách chưa đụng đến sẽ được đem dọn lại lên bàn của khách mới.
      Yêu đương tình ái là chuyện thường tình ở dưới bếp, không lạ gì đôi khi người chạy bàn bỗng nhiên biến mất, không phải để phục vụ một bàn khác mà bận bịu với một nhân viên. Họ âu yếm giữa các thực phẩm và thức ăn ở chung quanh.
      Từ nhân viên chạy bàn đến đầu bếp, họ có tuân thủ theo khẩu hiệu “phải rửa tay thường xuyên” không? Chưa hẳn vậy! Bà Ginsberg nói: “Ðây là một sự kiện đáng buồn. Theo tôi điều này xảy ra khá thường đối với đầu bếp hay người làm thức ăn ở trong bếp. Họ từ phòng vệ sinh đi ra mà không hề rửa tay.”
      Nếu có gọi rượu khai vị martini thì chớ kêu thêm trái olive vì theo bà Ginsberg, chúng thường là đồ cũ và dơ bẩn. Nhớ đừng ăn. Khách cũ trước đó từng vừa nói chuyện vừa ho vào đó, thậm chí đã chạm tay vào nhiều lần.
      Ðừng gọi thịt bít tết chín quá (well done) vì đầu bếp thường chọn miếng thịt xấu để làm cho bạn, do miếng thịt làm quá chín bạn không phân biệt được miếng thịt thế nào.
      Ðừng chọc giận đầu bếp. Không một nhà bếp nào muốn nhìn thấy món ăn sau khi dọn lên bị khách bắt trả lại nhà bếp. Ginsberg nói: “Tôi chưa thấy một đầu bếp nào không cãi ngược lại là khách hàng mới chính là người hoàn toàn sai và rằng đĩa thức ăn không có gì đáng phê bình.” Thử tưởng tượng đêm trước người đầu bếp bị thiếu ngủ, bây giờ lại bị bạn làm cho bực mình. Cứ nghĩ đi hậu quả sẽ như thế nào?
      Ðừng gọi cà phê sau khi ăn tối. Tốt nhất là đừng nghĩ đến điều này, đặc biệt nếu bạn chỉ muốn uống cà phê decaf vì biết người ta dọn lên có đúng cà phê decaf không hay vẫn chỉ là cà phê thường.
      Muốn mang thức ăn thừa về nhà, tốt nhất là yêu cầu người phục vụ mang đồ bới cho bạn tự làm. Ginsberg kể rằng đã từng thấy tận mắt thức ăn bị rớt xuống nền thảm và người chạy bàn chỉ việc cúi xuống lượm lên rồi bỏ vào hộp.
      Ðừng đi ăn tiệm vào ngày lễ Mother's Day hay Valentine's Day. Vào dịp lễ, đặc biệt là hai ngày lễ này nhân viên chạy bàn phải làm việc quá sức của họ vì quá nhiều khách hàng. Theo bà Ginsberg, thời gian tốt nhất để đi ăn nhà hàng là vào giữa tuần là lúc đồ ăn được tươi nhất, menu đặc biệt nhất, vì họ biết khách hàng thứ thiệt mới chọn thời gian ấy để đi ăn.
      [/FONT][/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]
       
      Đang tải...
    2. Mục-Tử

      Mục-Tử Nông dân @ VIP

      Bài viết:
      3.144
      Đã được thích:
      4.744
      Lão Ma Đầu TC có biết nhà Văn Duyên Anh lúc còn đi bưng khay cho 1 quán phở (dưới bút danh” lương công nhật” ngĩa là ăn lương theo ngày) ông viết :
      Thấy ông khách nào hách hoặc thấy ghét...lúc bứng tô phở ra qua 1 góc khuất ông ta khạc và nhổ vào tô phở sau đó khều miếng thịt bò cho đè lên cục đàm này.

      Duyên Anh khi còn trẻ đi làm công làm mướn để có tiền mà hành ngề viết văn
      Khi ở giai đoạn ăn lương theo ngày ông ta lấy bút danh là : “lương công nhật”
      Khi đã có uy tín thì chủ khoán công việc giai đoạn này lấy bút danh là...: “lương khoán”
      V..v..
      Duyên Anh là bút danh cuối cùng

      Ra hàng quán hoặc nhà nhà hàng phải mềm mỏng..
      Nếu hách và ra vẻ đại gia...bắt bẻ...chắc chắn sẽ bị bồi bàn cho ăn đồ dơ
       
    3. Thuy-canh

      Thuy-canh Nhà nông nghiệp dư

      Bài viết:
      5.911
      Đã được thích:
      3.220
      Nghề nghiệp:
      Nông dân
      Thì tui cũng có gặp nhiều vụ đó Lão Tà. Kể Lão nghe, mới đây thôi. Đó là tui vừa lau muổng đủa xong, thì người hầu bàn bưng tô phở ra, mà bàn tay kia của anh thì thọc ngón tay móc cứt mũi! Lão coi, tui muốn nôn thì làm sao mà ăn? Đói bụng, không ăn được, mà phải trả tiền, chứ làm sao không trả?
      Còn chuyện nầy lâu hơn chút. Tui phụ bạn tui mở 1 quán ăn. Cuốì tuần tui ra ăn ủng-hộ. Thân quá, nên tui thường đi ra sau bếp luôn. Một bữa, vừa bước vào thì thấy bạn tui đang xịt thuốc gián. Trời ạ! Anh ta xịt thẳng vô tấm thớt bự, đang có tảng thịt bò trên đó, còn bầy gián thì bung ra chạy thục mạng...! Thì phải về thôi, uống ăn gì nữa?

      Còn chuyện nầy thì lâu hơn chút. Sự-phụ nghề đi biển của tui trước coi về Giám-lộ trên một chiếc tàu của Tây. Ổng kể:
      Một hôm ổng hỏi người Chiêu-đãi-viên (chuyên về dọn ăn trên tàu):
      - Sao mà ông Thuyền-trưởng nầy khoái bạn quá vậy?
      - Hì hì, ông nầy khó tánh trời thần. Làm cho ổng khoáì thì phải có bí-quyết.
      - Vậy sao? Bí-quyết gì?
      - Ông nhớ ổng đuổi người Chiêu-đãi trước rồi thế tui vào, mới đây thôi. Nhớ không?
      - Nhớ!
      - Mà lý-do đuổi anh kia là tại mấy cái ly không bóng.
      - Vậy à!
      - Mà trên biển, muốn ly dọn ra bóng lộn thì phải có bí-quyết.
      - Vậy sao! Bí-quyết gì?
      - Thấm nước miếng vô khăn lau!

      Lão Tà có nghe chuyện thời trước, mấy gia-đình tai to mặt lớn khi muốn ăn phở, thường bảo người nhà mang tô hay gào-mên tới tiệm phở, rồi ăn bằng tô của họ, chứ không dùng tô của tiệm. Họ có lý của họ.
      Thân.
       
    4. Mục-Tử

      Mục-Tử Nông dân @ VIP

      Bài viết:
      3.144
      Đã được thích:
      4.744
      Vào quán, hoặc nhà hàng mà ra vẻ ta đây: ...ông chủ. đại gia ..nói như ra lệnh..vênh váo...thì chắc chắn phải bị ăn đồ...dơ ( có những cái ăn vô hết... đầu thai)

      câu chuyện của Duyên Anh lão mỗ đọc từ năm 12 tuổi. Rồi Lão mỗ từng làm chủ quán từ năm 25 tuổi...biết quá nhiều..
      Do đó bây giờ đi ăn nhà hàng lão mỗ thường im re..và rất nhỏ nhẹ.làm như ta hiền lắm..ngay với bồi bàn
      Phải làm như hiền lành cù lần ngay từ lúc...gửi xe

      --------

      [​IMG]
       
      Last edited: 17/12/12

    Chia sẻ trang này

    Đang tải...
    Đang tải...