Những điều giản dị biết cười...

ngoinhanhotrenthaonguyen

Nhà nông chuyên nghiệp
#1

Hạnh phúc luôn tồn tại ở những điều giản dị nhất và khiến chúng ta bật cười thích thú... Hãy cùng NNN lưu lại những điều giản dị đáng yêu xung quanh cuộc sống thường ngày của chúng ta nhé!
:)


*** Lâu ngày lôi bộ quần áo củ ra mặc, sờ tay vào túi quần thấy có gì đó... cộm cộm, móc ra... "trời ơi, tiền... tiền ở đâu ra vậy nè???" :p
--------------

*** Sáng sớm thức dậy đi ra ngoài vườn, phát hiện ra một ổ... nấm mối! :D

-----------------
Chia sẻ những điều giản dị xung quanh mình và viết tiếp cho vui nhé cả nhà! :hoa::hoa::hoa:
 

Last edited:

haichono

Đạo vô vi ....
#2
Sáng sớm thức dạy chưa kịp làm gì thì nhớ là mình chỉ còn vài trăm nghìn trong người .
Phải làm sao đây ?
Thế là mình chạy ra quán bánh canh đầu ngõ để ăn tô bánh canh 10k nhưng đi muộn nên hết bánh canh nên chỉ có thể ăn bún . Bụng cứ nghĩ là bún chắc 15 k là nhiều ( tại mình hiếm khi đi ăn bún ) chân thì cứ bước đến quán bún ngồi vào bán kiêu 1 tô bún bò . Ngồi ăn và nhìn tô bún mình đang ăn thật lâu rồi suy nghĩ không biết chủ quán sẽ tính bao nhiêu . Chắc cũng 15 K là cao thì lo gì chứ nhưng sau khi ăn xong thì chủ quán tính tiền 25 k .
Ừ thì 25 k .
Chủ quán !
Thối tiền .
Tôi cười nhạt rồi đi .
Thầm vui trong bụng rằng có đói tôi cũng không vào đó ăn - cắt cổ thế ai dám .
Vừa đi vừa đếm số tiền còn lại rồi hét lớn : TRỜI ƠI chỉ còn 460 k thôi sao , làm sao mà sống đây . Không sao , lo gì chứ ( tôi cười tươi và tự an ủi lòng mình rằng : không phải mình vẫn còn sống hay sao )
Đó là ngày vui !
 

Thuy-canh

Nông dân @
#4
Thằng em rể rủ tui đi thăm một người bạn của nó cho vui. Bạn nó hỏi:
- Trước anh học trường Nguyễn Du phải không?
- Đúng đó em!
- Em có ông anh cũng học ở đó.
- Trường nhỏ, ai cũng biết nhau, kể cả lớp trên cũng như lớp dưới.
- Thế anh có biết một anh, có tên khó đọc, ai phát âm cũng sai, đó là anh...
Tui vọt miệng, cùng nói một lúc : "Hược"!
- Anh với Hược cùng một lớp đó em!
- Vậy à! Anh Hược là anh của em!
Thế là không khí sôi động lên! Nhắc chuyện ngày xưa...
 
Last edited:

ngoinhanhotrenthaonguyen

Nhà nông chuyên nghiệp
#5
Sáng sớm thức dạy chưa kịp làm gì thì nhớ là mình chỉ còn vài trăm nghìn trong người .
Phải làm sao đây ?
Thế là mình chạy ra quán bánh canh đầu ngõ để ăn tô bánh canh 10k nhưng đi muộn nên hết bánh canh nên chỉ có thể ăn bún . Bụng cứ nghĩ là bún chắc 15 k là nhiều ( tại mình hiếm khi đi ăn bún ) chân thì cứ bước đến quán bún ngồi vào bán kiêu 1 tô bún bò . Ngồi ăn và nhìn tô bún mình đang ăn thật lâu rồi suy nghĩ không biết chủ quán sẽ tính bao nhiêu . Chắc cũng 15 K là cao thì lo gì chứ nhưng sau khi ăn xong thì chủ quán tính tiền 25 k .
Ừ thì 25 k .
Chủ quán !
Thối tiền .
Tôi cười nhạt rồi đi .
Thầm vui trong bụng rằng có đói tôi cũng không vào đó ăn - cắt cổ thế ai dám .
Vừa đi vừa đếm số tiền còn lại rồi hét lớn : TRỜI ƠI chỉ còn 460 k thôi sao , làm sao mà sống đây . Không sao , lo gì chứ ( tôi cười tươi và tự an ủi lòng mình rằng : không phải mình vẫn còn sống hay sao )
Đó là ngày vui !
25k một tô bún bò là bình thường, không mắc đâu bạn. 40k một dĩa cơm như trong bến xe Miền Tây mới gọi là mắc, thấy có ổ điện cạnh bàn ăn nên cắm vô sạc điện thoại, chủ quán ra tính tiền 45k... híc...
[DOUBLEPOST=1435643111][/DOUBLEPOST]
Trồng cây ổ qua nó ra trái :eek::D:p:)
Gieo hạt mồng tơi nó nảy mầm! :p

[DOUBLEPOST=1435643243][/DOUBLEPOST]
Thằng em rể rủ tui đi thăm một người bạn của nó cho vui. Bạn nói hỏi:
- Trước anh học trường Nguyễn Du phải không?
- Đúng đó em!
- Em có ông anh cũng học ở đó.
- Trường nhỏ, ai cũng biết nhau, kể cả lớp trên cũng như lớp dưới.
- Thế anh có biết một anh, có tên khó đọc, ai phát âm cũng sai, đó là anh...
Tui vọt miệng, cùng nói một lúc : "Hược"!
- Anh với Hược cùng một lớp đó em!
- Vậy à! Anh Hược là anh của em!
Thế là không khí sôi động lên! Nhắc chuyện ngày xưa...
Ngày xưa lúc mới vào diễn đàn, bác @Thuy-canh nói ngoinhanhotrenthaonguyen: "Nó là cháu tui!". Trong lòng cảm thấy ấm áp và vui vui...
 
Last edited:

Loan Nguyen

Con gái Đất Võ
BQT WEBSITE
#7
Đi với ông bạn cùng lớp vào quán ăn tô bún GIÒ. Lúc tính tiền 2 đứa cùng móc trong túi ra đưa, cô chủ quán nói để anh con trả cho gái, em út tiền đâu mà trả cho anh :p:p:p:p:Botay::Haha::Haha::Haha::Haha::Haha::Haha:
 

Loan Nguyen

Con gái Đất Võ
BQT WEBSITE
#9
Hông cười mà vui có được hông ta?
Cái này làm người ta vui lân lân cả buổi đây :Bang::Bang::Bang::Bang:
 

Loan Nguyen

Con gái Đất Võ
BQT WEBSITE
#11
Đọc tới đây tự nhiên nghĩ thầm: Ồ, Loan nhà mình đã "phát hiện" ra điều gì rồi chăng??? :Botay:
Hahahhaha chị của em mờ, phải bó tay bó chưn thâu.
Quay lại topic chớ hông admin cho là lạc đề xóa cmt bây giờ :p:p:p:p
cuộc gọi 5s như sau:
"Alo em hả, em đang ở đâu?
Dạ em về quê rồi chị ơi!"

@ thuyết phục mãi đứa em về quê chăn bò, trồng rau, nay nó về quê nên tươi cười sau cuộc alo :Downheart:
 

Đối tác


BÀI VIẾT YÊU THÍCH