• Nông sản Việt: Ra biển lớn bằng “xuồng”

    Thảo luận trong 'Tin nông nghiệp' , 5/12/15

    1. Loan Nguyen Con gái Đất Võ BQT WEBSITE


      [​IMG]

      (DĐDN)- Xuất khẩu nông sản nước ta đứng ở thứ hạng cao trên thế giới về số lượng và chất lượng, nhưng giá trị xuất khẩu lại “cao” không tương ứng.

      Đầu tư marketing kém

      Theo báo cáo của Tổ chức FAOSTAT, hạt điều và tiêu đen Việt Nam hiện đang là 2 mặt hàng nông sản đứng đầu thế giới về cả khối lượng và giá trị, tuy nhiên, giá bán chỉ đứng thứ 6, thứ 8. Tương tự cà phê nhân và sắn lát khô, đứng thứ 2 thế giới cả về giá trị và sản lượng – song – giá lại chỉ xếp thứ 10, thứ 8 trên thế giới. Vì sao lại có nghịch lý này?

      Theo qui luật thị trường, bất cứ DN hay nhà sản xuất nào khi lập dự án kinh doanh hay kế hoạch sản xuất và tung ra bất kỳ sản phẩm gì thì đều phải bắt đầu từ nhu cầu thị trường. Tức là phải tiến hành khảo sát nhu cầu khách hàng thật kỹ lưỡng: tổng cầu, tổng cung, xu hướng thị hiếu của khách hàng mục tiêu về sản phẩm mà DN muốn tham gia thị trường. Căn cứ vào đó, người ta lập ra chiến lược marketing mix 4P hay 7P… sau đó mới ra quyết định sản xuất kinh doanh phù hợp.

      Trong khi, nhà sản xuất nông sản hàng hóa của nước ta – đa số là nông dân, chỉ tập trung ở khâu sản xuất ra nông sản hàng hóa mà chưa có một khảo sát nhu cầu thị trường nào, dù ở mức tối thiểu nhất. Hầu hết nông dân sản xuất nông sản hàng hóa căn cứ vào dư luận tin đồn về thị trường rồi ra quyết định đầu tư.
      Ngay cả thị trường nội địa, với khoảng 90 triệu dân, nhưng có bao nhiêu cuộc khảo sát nghiêm túc về nhu cầu tiêu thụ nông sản. Có khảo sát nào về nhu cầu tiêu dùng cá basa, đặc sản ĐBSCL tại các tỉnh miền Trung – Tây Nguyên, miền Bắc và cả TP HCM? Người tiêu dùng ở các vùng miền trên vẫn không có cơ hội để thưởng thức, vì không có kênh phân phối hoặc do sản phẩm cá chế biến không phù hợp với nhu cầu thị hiếu của khách hàng!

      Ở thị trường nước ngoài, có ai chỉ ra và định vị được gạo Việt có gì khác biệt so với gạo Thái, gạo Campuchia, sau này có thể sẽ là gạo Myanmar… Thủy hải sản xuất khẩu của ta khá mạnh nhưng hầu hết ở dạng nguyên liệu (ready to cook), có ai mấy đã làm hàng xuất ở dạng “ăn liền” (ready to eat)?

      Bán hàng không thương hiệu

      Hầu hết nông sản của nhà nông Việt Nam được bán ra thị trường đều không mang thương hiệu của nhà sản xuất – nhà nông, mà chỉ là bán dưới thương hiệu của DN thương mại hoặc vô danh. Giá bán 1 kg gạo ngon hiện nay trung bình khoảng 15.000 đồng do nông dân sản xuất nhưng chẳng có tên tuổi (thương hiệu), trong khi 1 cục kẹo có giá 1.000 đồng lại có một thương hiệu, có tiêu chuẩn chất lượng, có ghi tên nhà sản xuất hẳn hoi.

      Hầu hết nông sản làm ra đều được nông dân bán thô cho người tiêu dùng trực tiếp hoặc cho thương lái hay Cty thương mại. Vì vậy, phần lớn giá trị gia tăng của chuỗi giá trị hàng hóa nông sản không nằm trong tay nhà sản xuất – nhà nông, mà nằm trong tay các nhân vật trung gian. Đa số sản phẩm “gà vườn” đóng gói bày bán khắp các siêu thị là do các Cty thương mại mua gom từ nông trại khắp nơi về giết mổ, đóng gói và đặt tên thương mại “gà vườn” riêng cho sản phẩm của mình.

      Hiện trạng tình hình sản xuất nông sản hàng hóa ở ta chưa thiết lập được hệ thống chuỗi sản xuất từ “nông trại đến bàn ăn” một cách bài bản, cho nên đang tồn tại tình trạng nông dân “mù” thông tin thị trường một cách nghiêm trọng.
      Tóm lại về mặt marketing, nông dân Việt Nam đang sản xuất nông sản hàng hóa trong hoàn cảnh “mù tịt” thông tin thị trường, cả về thị trường cung cấp vật tư nguyên liệu và thị trường tiêu thụ nông sản. Điều này đã gây ra nhiều tiềm ẩn khủng hoảng và rủi ro triền miên cho cả nông dân và cho cả nền kinh tế.

      Sản xuất nhỏ lẻ thiếu liên kết

      Đa số nông dân ở ta chưa nhận thức nghiêm túc việc phải liên kết hay hợp tác lại thành một tổ chức kinh doanh qui mô lớn, như mô hình Hợp tác xã – một dạng liên minh, liên đoàn hoặc mô hình công ty để tạo lợi thế đàm phán.

      Nếu cứ duy trì mô hình sản xuất nông sản nhỏ lẻ theo kiểu mạnh ai nấy làm nông trại với qui mô nhỏ lẻ vài ngàn (thậm chí vài chục ngàn) con gà, vài trăm con heo, vài hecta vườn cây ăn trái hay thậm chí vài chục hecta lúa cũng không đủ lớn – để có thể đáp ứng nhu cầu làm chuỗi khép kín hay liên kết với bất kỳ hệ thống phân phối bán lẻ nào.

      Chỉ khi tổ chức lại mô hình sản xuất kinh doanh với qui mô đủ lớn để tạo lợi thế đàm phán với nhà cung cấp, đàm phán với nhà phân phối bán lẻ với giá tốt nhất, để làm marketing và xây dựng thương hiệu nông sản, từ đó hoạch định và điều phối sản xuất, tồn kho phù hợp với nhu cầu thị trường, như vậy sẽ giảm thiểu được chi phí sản xuất, tăng lợi thế cạnh tranh và tối đa hóa lợi nhuận.

      Thiếu “nhạc trưởng”

      Chúng ta có rất nhiều nông sản đặc sản – nếu được – tập hợp và tổ chức sẽ gia tăng chuỗi giá trị. Cần tìm giải pháp căn cơ từ gốc giúp nông dân, không chỉ từ khoa học công nghệ sản xuất mà còn phải tư vấn, huấn luyện, trang bị kiến thức tổ chức sản xuất kinh doanh, kiến thức marketing, xây dựng thương hiệu nông sản. Trong đó, giải pháp chiến lược là công tác tổ chức. Đó là một trong những cách giúp nông dân chủ động hội nhập TPP. Bởi vì bản thân mỗi người nông dân không thể tổ chức được, phải chăng, nước ta đang thiếu một “Nhạc trưởng” hiệu quả?

      Nguyễn Văn Ngà
      Giám đốc Cty TNHH Agrocom
       
      aphong antĐỗ Minh Thiện thích bài này.
      Đang tải...
    2. hoangluanls

      hoangluanls Lamborghini

      Bài viết:
      474
      Đã được thích:
      126
      Nghề nghiệp:
      lam ruong
      Xin có ngu ý như này. 1 viên kẹo có giá 1k đc bán có thương hiệu đàng hoàng.vậy nguyên liệu để làm 1 viên kẹo là từ thứ gì. Có phải cũng từ chính những nguyên liệu thô mà nông dân sản xuất ra. Vậy những nguyên liệu thô ấy có đc mang thương hiệu gì trước khi bán cho nhà sản xuất bánh kẹo hay cũng chỉ là nguyên liệu thô như là những nông sản mà hiện nay đang đòi làm thương hiệu.
       
      ngokhanhhoan thích bài này.
    3. leviet_law

      leviet_law Lão nông

      Bài viết:
      581
      Đã được thích:
      1.366
      Nghề nghiệp:
      Làm vườn
      ... nhiều lần nhìn thấy giá mua nông sản (ra củ quả) mà người tiêu dùng phải bỏ tiền ra mua mà xót cả ruột.
      Tôi đi chợ mua mỗi thứ một tí rau ăn ở nhà, người bán hàng cũng rất bài bản, lấy mỗi thứ một tí, bỏ lên cân, cân rồi tính tiền 15 - 20 chục ngàn cho chưa tới tổng số nửa Kg, có lúc tôi nói chơi nhưng mà thật, thôi cân làm gì, nó đại 15 - 20 chục gì đó tôi trả cho, cân làm gì cho tốn thời gian ra.
      Biết rõ giá từ đồng ruộng đến tay người tiêu dùng bằng 200 - 300 - 500% mà xót cả ruột.
      Mấy hôm trước, tôi có nói chơi với mấy anh em làm trang trại bạn, hay là ta tổ chức sản xuất mỗi ngày lên 1 tấn rau các loại, tổ chức một cái sạp nhỏ, làm rau an toàn thôi, khỏi sạch làm gì cho nó mệt xác ra.
      2 tấn rau, lái một cái xe tải lưu động, đến cổng khu công nghiệp tan tầm hàng vài chục ngàn công nhân, người ta lãi 200%, mình chỉ cần lãi 50% thôi, 1 ngày chỉ bán đúng 2 giờ, còn lại đạp sỷ bằng giá luôn cho các bà ngồi bán lẻ, chỉ cần làm 1 tháng là có thương hiệu ngay.
      Ngỏ ý với anh em trang trại: tôi và anh em trong tổ hợp tác đang làm tổng số 12 ha, nếu cần, tôi có thể liên doanh với trang trại bạn có hàng trăm ha, đủ sức cung cấp cho chuỗi cửa hàng kiểu xe lưu động trước khu công nghiệp.
      Anh em nào đang làm trang trại và có thể tổ chức sản xuất được thì chúng ta liên kết lại xem sao nhỉ???
      Tôi cũng đang quá nhiều việc, và năng lực tổ chức sản xuất không phải là rau màu, nhưng tôi sẽ bố trí làm quy mô pilot trước, mỗi ngày lên 1 xe ba gác 500 Kg rau các loại xem sao.
      Còn việc xuất khẩu, việc tìm thị trường nước ngoài... có lẽ là quá xa vời đối với một trang trại chục ha, có liên kết thêm một vài đại gia nữa thì cũng chỉ một - vài trăm ha - làm gì được, tôi không hoang tưởng tư duy việc này.
       
    4. ungnguyen

      ungnguyen

      Bài viết:
      189
      Đã được thích:
      123
      NÔNG SẢN VIỆT VƯƠN RA BIỂN LỚN BẰNG '' XUỒNG ''
      Nghe thì cũng thú vị , thú vị nhất là với những nông dân đang dùng '' xuồng '' để chở nông sản .
      Điều nghịch lý trong nhiều điều nghịch lý ở nông nghiệp là nông sản được sản xuất rất nhiều nhưng tính đồng điều về hình dáng + chất lượng còn chênh lệch quá nhiều .
      Một điều nghịch lý nữa là nông dân làm ra nông sản ít khi dùng sản phẩm tốt nhất của mình vì đa phần được đem đi bán giá cao nhất có thể để đổi lấy gạo ...
      Đa phần phần lợi ích từ nông sản việt khi xuất khẩu điều có lý do để thế giới ép giá . Nguồn lợi từ nông sản thu được sau khi xuất khẩu điều bị các doanh nghiệp ăn chặn để rồi chính người nông dân lẫn người việt nam là điểm cuối dừng chân của sự bốc lột và đói kém . Một khi dân việt nghèo cam chịu ăn nông sản nghèo rẻ tiền thì vẫn còn chuyện '' dân việt tạo ra nông sản rẻ tiền '' ... Theo tôi trước tiên trong nước phải ''tẩy chay'' cái nông sản rẻ tiền để chất lượng lẫn số lượng nông sản việt được đồng điều hơn và khi đó thì chuyện thương hiệu chỉ là sớm muộn ( buồn là điều đó chỉ là ảo tưởng của tôi )
      Thân !
       
    5. hoangluanls

      hoangluanls Lamborghini

      Bài viết:
      474
      Đã được thích:
      126
      Nghề nghiệp:
      lam ruong
      Bạn ko đọc rõ bài báo à. Nông sản Việt chất lượng tốt, sản lượng cao nhưng giá trị thấp do ko có thương hiệu à
       
    6. ungnguyen

      ungnguyen

      Bài viết:
      189
      Đã được thích:
      123
      Chất lượng tốt chỉ là báo nói , sản lượng cao cũng chỉ là báo nói . Chất lượng tốt nhưng tốt hơn ai , hơn nơi nào ? Sản lượng cao nhưng có đồng điều không và người việt có đồng điều ở cách làm cách đưa sản phẩm ra thế giới ko hay là kẻ khuân người vát , buôn bán kiểu thời vụ ...v..v...
      Mà sản phẩm có chất lượng tốt lại có sản lượng cao thế sao dân việt ta lại cứ dai với nuốt mấy thứ gần như là hàng '' dạt '' ????
      Thân !
       
      Vô Tình Kẻanhmytran thích bài này.
    7. anhmytran

      anhmytran Nhà nông chuyên nghiệp

      Bài viết:
      6.600
      Đã được thích:
      4.808
      Nghề nghiệp:
      Về hưu
      Những điều chúng ta bàn ở đây cũng được nhiều
      đại gia nghĩ ròi. Họ đang gây dựng thương hiệu
      và vài chục năm nữa, họ mới kiếm dần được tiền
      trở nên đại gia có thương hiệu. Thời thế không
      thay đổi nhanh chóng đâu.
       
      Cô gái nông thôn thích bài này.
    8. leviet_law

      leviet_law Lão nông

      Bài viết:
      581
      Đã được thích:
      1.366
      Nghề nghiệp:
      Làm vườn
      @Jerrychuot , Nhiều lần anh lên Dalat, thấy cà chua đổ đống bò chẳng thèm ăn, trong khi công nhân ở SG phải mua với giá trên trời.
      Em đang trồng chanh, anh cũng đang trồng chanh, việc trồng xen các cây rau cải, khổ qua ở vùng đất của mình là rất tốt, trồng phải đổ tro nhé, chính đổ tro đất tơi xốp sau này khi chanh lớn lại có lợi cho chanh. Ngon nữa thỉ ủ phân bò nhiều vào, thỏa mãn lợi nhuận từ trồng rau mà lại có lợi cho chanh nữa thì tại sao không làm? Rồi đầu tư hệ thống tưới nữa, có lợi cả hai luôn chứ.
      Nếu việc trồng rau và kinh doanh chuỗi cửa hàng rau an toàn mà OK thì anh rủ thêm anh em cùng làm, có những anh em có đất tới hàng trăm ha, mặc sức anh em mình làm.
      Mấy Cty suất ăn công nghiệp họ tiêu thụ lớn lắm, và mỗi bữa ăn họ phải lấy mẫu niêm phong kỹ lắm, họ sợ trách nhiệm công nhân ngộ độc gì gì đó lại đổ thừa suất ăn của họp thì có mà sạt nghiệp. Việc trông rau sạch thì không dám bàn, chứ an toàn thì trong tầm tay anh em mình nhỉ.
      Kinh doanh chuỗi cửa hàng rau 5 năm, mỗi ngày lãi vài triệu đủ chi tiêu ăn xài trang trải, khi lớn mạnh mấy đại gia tới hỏi mua chuỗi cửa hàng và cung cấp ta bán luôn lấy vài triệu đô nhỉ?
      @repthuy thấy thế nào, hứng thú không? Triển khai cho nông dân làm theo quy trình rồi mình mua lại sản phẩm cũng được mà. Với chuyên môn của 3 anh em mình, bảo đảm chi phí VTNN của dân thấp mà hiệu quả lại đạt nữa thì sao dân không theo?
       
      repthuy, Jerrychuot, ungnguyen2 thành viên thích bài này.
    9. hohuuthuc

      hohuuthuc hiển thị bên dưới tên trong bài viết BQT WEBSITE

      Bài viết:
      740
      Đã được thích:
      436
      Nghề nghiệp:
      công chức - làm nông
      Cùng cách làm của anh! Em trồng ổi, lại chơi rau trong ổi! Rau bắp cải súp lơ đậu cove, nhìn chung là những loại rau phổ thông thôi! Mới làm được 1 tháng nhưng em thấy chi phí đầu tư /1ha rau không nhiều, chủ yếu là tiền thuê nhân công vì làm rau rất tỉ mỉ, tuy nhiên có một mặt trái của làm rau trong xen canh với cây ăn quả theo em thấy là sâu. Rau lên cả bãi xanh mướt sẽ là nơi thu hút đống sâu bọ và nó sinh sôi nảy nở rất nhanh. Em đang đau đầu với các loại sâu đây bác ạ!
       
      Cô gái nông thônungnguyen thích bài này.
    10. leviet_law

      leviet_law Lão nông

      Bài viết:
      581
      Đã được thích:
      1.366
      Nghề nghiệp:
      Làm vườn
      Đúng.
      Vấn đề là ở chỗ này, quản lý nhân công và chi phí nhân công.
      Còn vấn đề sâu trên rau cải, em dùng nhóm saponin của các loại cây thuốc lá (thuốc lào, thuốc rê, thuốc tể mà ngày xưa dùng để hút ấy), caphein, hai chất này phối với cây thuốc cá diệt sâu rau rất tốt, mà lại là nông sản an toàn nữa. Giá thành các loại này mình tự trộn lấy chỉ bằng 1% thuốc sinh học các cty trộn và đóng gói bán ở đại lý.
       
      LelucAQ101 thích bài này.
    11. Vô Tình Kẻ

      Vô Tình Kẻ Nhà nông tập sự

      Bài viết:
      609
      Đã được thích:
      386
      Đọc đoạn này em thấy "thối" không ngửi được! Gần như người tiêu dùng nước ngoài toàn chê chất lượng hàng nông sản việt nam thôi. Nào là vệ sinh an toàn thực phẩm, nào độ đồng đều kém, mẫu mã kém...vv và vv. Thế mà bác ý phán có thứ hạng cao về chất lượng? Vớ va vớ vỉn. Khi đạt được các tiêu chí tốt về các chỉ tiêu về chất lượng thì khác có thương hiệu và định vị được trong tâm trí người dùng nước ngoài thôi.

      Để đạt các chỉ tiêu chất lượng cao đó khó gì. Vấn đề là thương lái và các doanh nghiệp xuất khẩu mua được với giá bao nhiêu? Mua có lâu dài không? Có cái gì ràng buộc họ với nông dân để họ không bỏ chạy?
       
      ungnguyen thích bài này.

    Chia sẻ trang này

    Đang tải...
    Đang tải...