• Nước mắt chảy xuôi

    Thảo luận trong 'Chuyện trò linh tinh' , 14/10/16

    1. Loan Nguyen Con gái Đất Võ BQT WEBSITE

      Sáng sớm, người ta phát hiện xác một cụ già nằm ở khoảng trống giữa hai căn nhà. Bà chết trong một tấm áo mưa trùm kín người. Nhưng trên môi vẫn còn phảng phất một nụ cười.

      Bà ngồi co ro bên này đường, chờ cho cửa hàng phía đối diện tắt điện, đóng sập cánh cửa sắt nặng nề xuống mới chống tay vào gối đứng dậy, khó nhọc bước qua đường. Cánh cửa này có mái hiên rộng, chủ nhà dễ tính, lỡ bà có ngủ quên dậy muộn thì người ta cũng chỉ nhẹ nhàng gọi bà dậy, kêu bà đi chỗ khác để mở hàng chứ không quát mắng xối xả, đốt vía như những chỗ khác. Vậy nên, mấy tháng nay rồi, dù đi xin ở xa hay gần, bà đều trở về dưới mái hiên này để tá túc.

      [​IMG]

      Ngồi xuống mái hiên bà bắt đầu thở dốc. Chẳng hiểu sao mấy hôm nay bà thấy cơ thể mệt mỏi, rệu rã quá. Cũng chẳng trách được. Bà đã ngoài tám mươi. Nhiều người ở tuổi này có khi đã nằm liệt một chỗ, con cái phải hầu hạ, phục dịch. Bà còn lê la khắp các phố để xin ăn được coi như trời còn thương mà cho sức khỏe. Đôi khi bà mằm nghĩ ngẩn ngơ, có khi trời thương bà, biết bà có ốm nằm liệt giường liệt chiếu thì cũng chẳng có ai ngó ngàng tới nên ban cho bà sức khỏe.

      Nhưng mà bà cũng mệt lắm rồi. Cơn tức ngực kéo đến làm bà khó thở. Bà lôi trong mấy cái bao cũ mấy tờ báo cùng vài tấm bìa cát tông làm gối, quay mặt vào phía cánh cửa. Ác thay trời lại lất phất mưa. Bà khó nhọc ngồi dậy, lôi ra cái áo mưa cũ quấn quanh người. Mưa làm chân tay bà tê nhức. Bà không ngủ được. Bà lần tìm trong nải một tấm ảnh cũ, ngồi khom khom quay lưng lại phía đường để nước mưa không tạt được vào tấm ảnh. Bà nhìn tấm ảnh, lẩm bẩm như trò chuyện với một người bạn.

      – May mà ông ốm một trận rồi đi luôn. Đi nhẹ nhàng thanh thản chứ không cũng lại phải lê lết ngoài đường giống tôi. Mà chân ông yếu thế, đi làm sao được.

      Bà đưa bàn tay vuốt vuốt khuôn mặt trong tấm ảnh. Giọng đã bắt đầu nghẹn nước:

      – Mà ông có thương tôi, sao không cho tôi đi cùng ông với ông ơi…

      Mưa bắt đầu nặng hạt. Bà quấn tấm áo mưa chặt vào cơ thể, dí sát người vào cánh của mái hiên. Tiếng mưa tạt vào tấm áo mưa lộp… bộp… lộp… bộp nghe lạnh buốt và tê tái.

      Bà cũng đã từng có một mái nhà. Một mái nhà bình dị đơn sơ nhưng ấm áp, hạnh phúc. Nghĩ đến căn nhà cũ bà nén tiếng thở dài tức nghẹ trong lồng ngực. Cất tấm ảnh vào sâu trong đáy, ôm vào lòng, khép chặt tấm áo mưa cho khỏi ướt, bà quay người lại đối diện với màn mưa. Đôi mắt già nua ướt nhoèn, mờ mịt những hồi ức cũ.

      Ông bà cưới nhau được chục năm mới sinh được đứa con gái nêu yêu chiều nó lắm. Hôm bà sinh con ở trạm xá, ông mừng tới nỗi ôm con khóc tu tu như một đứ trẻ trước bao cặp mắt lạ lùng của mọi người.

      Ông chăm con từng li từng tí, theo dõi từng ngày lớn lên của con. Đi học, những hôm mưa gió. Ông cõng nó trên lưng. Nó lớn lên một chúc, ông tằn tiện mua cho con cái xe đạp mi ni.Máy chục năm trời, ông không dám mua một cái áo mới, ai cho gì mặc nấy để khi nó vừa thành thiếu nữ, ông dành dụm đủ để xây một căn nhà ngói nhỏ ba gian. Ông bảo bà:

      – Nó là con gái, ở nhà lụp sụp quá, bạn bè đến chơi, nó mặc cảm.

      Mưa càng lúc càng nặng hạt hơn. Trong mưa, bà thấy khuôn mặt ông bừng sang hạnh phúc. Bà không thể nhầm được. Đó là khuôn mặt ông trong đám cưới con gái. Nhà rể ở ngay xóm trên. Lúc lấy con gái bà, nó hãy còn là một chàng trai mới lớn, hiền lành, chân chất và khỏe mạnh. Đám cưới con gái, khuôn mặt ông rạng rỡ mà mắt lại rưng rưng. Ông nói, con gái đi lấy chồng, ông mừng lắm. Nhưng ông cũng buồn vì phải xa con. Vẫn biết nó lớn thì phải rời xa vòng tay ông, phải lấy chồng mà sao ông vẫn thấy hụt hẫng. Bà cưới bảo ông chưa già đã lẩn thẩn. Nó lấy chồng ngay xóm trên, cách có độ mươi phút đi bộ mà ông cứ như thể gả con gái đi lấy chồng ở tận đẩu tận đâu. Ông cũng cười bảo không biết tại sao ông lại yếu mềm hơn cả bà.

      Cơn họ kéo đến như muốn xé toang lồng ngực. Bà chống tay vào cửa, ho rũ rượi rồi đưa tay đấm nhẹ vào ngực. Cơn ho dứt, bà thở dốc. Lúc bà ngước lên, bong ông trong mưa đã biến mất. Bà lẩm bẩm:

      – Cũng may là ông đi trước khi mở đường qua nhà. Chứ không thì…

      Ông ốm một trận rồi đi. Nhẹ nhàng như không còn vương vấn điều gì trên cõi đời này nữa. Bà thui thủi một mình. Thấy thế, đứa con gái bàn với bà:

      – Nhà chồng con tới ba anh em trai, chật chội lắm. Hay u cho bọn con về đây ở, cũng là để sớm hôm đỡ đần u…

      Bà mừng rỡ đồng ý ngay. Ăn nhiều chứ ở hết bao nhiêu. Bà già rồi, thui thủi một mình cũng cô quạnh. Bà cũng muốn được quay quần với con cháu. Bà chỉ có mỗi đứa con gái, được sống cùng vợ chồng con cái nó thì còn già bằng. Có gì chúng nó chăm sóc bà, bà lại đỡ đần vợ chồng nó chuyện cơm nước, con cái. Chúng nó ở với bà, chắc nơi chin suối ông cũng mát mẻ, thanh thản.

      Bà chỉ có mỗi một đứa con gái. Bà không bù trì, vun đắp cho nó thì để cho ai. Bà chết đi cũng có mang theo được đâu. Vậy mà đứa con gái bà mang nặng đẻ đau lại bàn mưu cùng chồng đẩy bà ra đường.

      Bà già rồi, chỉ quanh quẩn ở nhà cơm nước và chăm mấy đứa cháu, có biết gì đến chyện đất cát mà hàng xóm xì xào bàn tán đâu. Con gái và con rể thì thụt những gì, bà cũng chẳng biết. Chỉ thấy một buổi nhập nhoạng tối, đứa con gái chìa trước mặt bà tờ giấy:

      U kí vào đây đi. Chỗ cuối tờ giấy này để xác nhận diện tích đất nhà mình. Ít nữa họ xây đường qua đây họ còn đến bù u ạ.

      Bà nghe ờ ờ, cạc cạc. Mắt kém, lại tin tưởng con, cộng với việc bà ngại mấy thứ liên quan đến giấy tờ nên ký luôn mà không đọc lại. Mãi đến khi người ta đến lấy nhà, chồng cho vợ chồng con gái bà một đống tiền, số tiền mà cả đời hai ông bà chưa cũng chưa từng nhìn thấy thì bà mới biết chúng nó lừa bà ký giấy để bán nhà. Nhưng nước mắt chảy xuôi, bà nghĩ cái nhà đấy cuối cùng cũng để cho chúng nó, đất đang sốt, chúng nó bán cũng là hợp lý.
      Hai vợ chồng đứa con gái mua một miếng đất ở trong xóm, xây một căn nhà hai tầng khang trang. Nhưng rồi từ lúc có tiền, tình tình thằng con rể bắt đầu thay đổi. Nó ham mê rượu chè, bồ bịch. Lúc đầu bà còn ngại “rể khách” nên nói nhẹ nhàng, bóng gió, sau dần những lời đồn thổi càng nhiều, vợ chồng nó suốt ngày đánh chửi nhau, bà góp ý thẳng thắn với con rể. Nó không nghe, một lần uống rượu say còn đánh bà gãy tay, bị đưa lên xã phạt tiền. Sau vụ đó, nó càng hằm hè với bà hơn. Vợ nó- con gái bà cũng vào hùa với chồng, trách móc bà làm vợ chồng nó mất tiền, làm nhà nó xấu mặt với hàng xóm. Những lời bóng gió xa xôi về việc bà ở nhờ tăng dần. Những bữa cơm chúng nó cố tình ăn trước không gọi bà ngày một nhiều. Tủi thân, bà quyết định gửi ông lên chùa rồi bỏ làng đi lang thang trong một đêm mưa gió, bắt đầu những ngày vất vưởng xin ăn.

      [​IMG]
      Bà xách theo một cái bị nhỏ, một tấm áo mưa và tấm ảnh của ông. Hàng ngày bà lê la khắp các phố xin ăn. Tối đến lại về cái mái hiên này ngủ nhờ. Bà cứ trông ngóng, mòn mỏi hi vọng sự ra đi của bà sẽ khiến vợ chồng đứa con gái hối hận mà nghĩ lại đi tìm bà. Nhưng một năm, hai năm rồi năm năm lê la khắp phố xá rồi mà chưa một lần bà nghe phong thanh gì về tin tức chúng đi tìm bà. Cũng có lần, bà lén về làng, đứng trước cửa nhà vợ chồng nó, thấy hai đứa nó vẫn vui vẻ, không một chút áy náy, bà lại lặng lẽ ra đi.

      Mưa như trút nước. Bà cảm thấy cơ thể rệu rã, không còn chút sức lực nào nữa. Bóng ông lại hiện ra trong mưa, mỉm cười hiền hòa nhìn bà. Ông đưa tay về phía bà. Bà biết thời khắc này cuối cùng cũng đến. Bà cố chút sức lực cuối cùng, lê người về phía khoảng giữa mái hiên bà trú với căn nhà bên cạnh. Nhà người ta là nhà làm ăn tử tế, bà không muốn chết trước cửa của cửa hàng, không muốn cái chết của mình phiền hà đến họ.

      Ông bước đến gần bà, cúi xuống. Bà run run đưa cánh tay lên. Thanh thản, nhẹ nhàng, bà theo ông. Mọi oán hận, trách móc của cuộc đời bà bỏ lại phía sau, nơi kiếp người trên dương thế.

      Sáng sớm, người ta phát hiện xác một cụ già nằm ở khoảng trống giữa hai căn nhà. Bà chết trong một tấm áo mưa trùm kín người. Nhưng trên môi còn phảng phất một nụ cười.

      Emily
       
      Đang tải...
    2. dongdoiconnguoi

      dongdoiconnguoi đời là bể khổ,đời là đau

      Bài viết:
      403
      Đã được thích:
      155
      Nghề nghiệp:
      nông dân
      Kiếp người bươn chãi một đời...
      Còn đâu nghĩa tình một lời fôi fai..
       
      Loan Nguyen thích bài này.
    3. Hai la vang

      Hai la vang Học làm nông dân VIP

      Bài viết:
      311
      Đã được thích:
      79
      Nghĩa tình lúc có lúc không
      Một kiếp đời người bươn chãi ...
      Đời người lúc có cho không
      Khi túng thiếu biết xin ai ...
       
      dongdoiconnguoi thích bài này.
    4. hoangluanls

      hoangluanls Lamborghini

      Bài viết:
      497
      Đã được thích:
      130
      Nghề nghiệp:
      lam ruong
      1 câu truyện cảm động
       
    5. XuanTran

      XuanTran Nông dân nghèo

      Bài viết:
      44
      Đã được thích:
      8
      toàn là lũ con trời đánh, thế hệ bây giờ hình như càng ngày càng sống thực dụng, nói ra chỉ có tiền tiền. Mà có tiền thì có tốt hơn khi nghèo không, toàn ăn chơi trác tàng, bài bạc, gái gù. Ở xóm tôi thường xuyên có hơn chục thằng tối ngày đá gà, gần chục bà thì tụ tập đánh bài, thật không thể tin nổi.
       
      Hai la vangMinh-Tri1987 thích bài này.
    6. seokts

      seokts Học làm nông dân

      Bài viết:
      7
      Đã được thích:
      0
      đúng một mẹ nuôi được 10 người con, 10 người con không nuôi nổi 1 mẹ
       
    7. Minh-Tri1987

      Minh-Tri1987 Học làm nông dân

      Bài viết:
      7
      Đã được thích:
      0
      người chỉ biết hưởng thụ mà ko cảm thấy dc thành quả của người khác có dc từ lao động thì tương lai sẽ là những người Con như trên. rất nhiều cặp ck vk sống cùng cha mẹ ( ăn chung làm riêng) thấy dư của cãi ra tưởng ngon. í dè ko suy nghĩ tiền ăn đó là bao nhiêu tiền ở tín xem. sau đó hãy tự tin mình nuôi cha mẹ
      --- @ 18/10/16 ---
      xóm ông ở đâu dạ. i chan xóm tôi kaka
       
    8. yhoang35

      yhoang35

      Bài viết:
      243
      Đã được thích:
      26
      cuộc sống mưu sinh vất vả
       
    9. hohuuthuc

      hohuuthuc hiển thị bên dưới tên trong bài viết BQT WEBSITE

      Bài viết:
      854
      Đã được thích:
      526
      Nghề nghiệp:
      công chức - làm nông
      Ai thì nói cũng hay, tôi cũng chưa chắc là tốt hơn nhân vật con trống truyện. Có những việc nhất là trong các mối quan hệ. Nhìn bên ngoài ko biết đc đâu
       
      Hai la vang thích bài này.
    10. lambanghieu

      lambanghieu

      Bài viết:
      4
      Đã được thích:
      0
      Đọc mà không kìm nổi nước mắt tuôn rơi, tội nghiệp bà cụ, sao lại có những người con tồi tệ mất hết nhân đức như thế? Bất hiếu quá, sao có thể đối xử với mẹ như thế? Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha. Cầu cho linh hồn cụ được siêu thoát...
       
    11. XuanTran

      XuanTran Nông dân nghèo

      Bài viết:
      44
      Đã được thích:
      8
      bạn nhận xét bạn chưa chắc tốt hơn nhân vật trong truyện là bạn đối với cha mẹ bạn à. chuyện quan hệ của bạn hoặc của những người khác tôi không dám nói, nhưng không biết lên tiếng trước cái xấu, dửng dưng, vô cảm, ăn cháo đá bát thì loại người đó cuối cùng cũng chả được gì. vì nó làm giàu thì con cái nó cũng phá hết, bản thân nó khi bị sụp đổ thì chỉ có con chó nó nuôi là ở lại bên cạnh nó chứ còn lại những kẻ xu nịnh sẽ biến mất trong vòng 1 nốt nhạc.
       
      SUC KHOE VIETlevietkiem thích bài này.

    Chia sẻ trang này

    Đang tải...
    Đang tải...