• Dismiss Notice

    Phục-vụ

    Thảo luận trong 'Điểm báo - Chuyện đó đây' , 21/9/12

    1. Thuy-canh Nhà nông nghiệp dư

      [h=1]Thiếu gia đất mỏ bán cơm 5.000 đồng[/h] [h=2]Từ một thanh niên rất "chơi bời", mua sắm không tiếc tiền, Trung bỗng thay tính đổi nết và luôn đau đáu với các bệnh nhân nghèo. Suất cơm 5.000 đồng hay bữa cháo miễn phí của Trung đã mang lại niềm vui cho nhiều người.
      > Quán cơm 5.000 đồng ở Hà Nội[/h] Thứ bảy và chủ nhật, quán cơm bình dân di động của Nguyễn Thành Trung (24 tuổi, quê Quảng Ninh) lại đến với các bệnh nhân ở Bệnh viện Thanh Nhàn. Ngoài ra, cứ hai tuần một lần, Trung cùng các tình nguyện viên đến biếu cơm miễn phí cho bệnh nhân ở Bệnh viện K. Trước đó, quán cơm 5.000 đồng của chàng trai đất mỏ Quảng Ninh này "đóng đô" ở cổng sau của Bệnh viện Nhi Trung ương.
      Với Trung, Bệnh viện Nhi và Bệnh viện K là hai nơi cậu mong muốn được chia sẻ nhất. Trung lý giải, Bệnh viện Nhi là nơi những đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời còn Bệnh viện K đón bệnh nhân nặng sắp ra đi. Bởi vậy, khi không được Bệnh viện Nhi Trung ương cho phép bán cơm 5.000 đồng ở cổng, thiếu gia này đã khóc...
      Một lần tình cờ xem bức ảnh ông cụ đói lả nằm co quắp trên cầu Thanh Trì được chia sẻ trên mạng, Trung xúc động và cảm thương cho những hoàn cảnh khó khăn. Ý tưởng phát cơm miễn phí cho bệnh nhân nghèo của cậu ra đời từ đó. Ban đầu, định phát cơm miễn phí nhưng nhiều người khuyên làm theo mô hình cơm 2.000 đồng trong TP HCM để người mua cảm thấy thoải mái, cậu bắt đầu lên kế hoạch.
      [TABLE="width: 458, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD="class: Image"][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: Image"]Không chỉ bạn bè, người thân mà ngay bản thân Trung cũng không ngờ cậu thanh niên ăn chơi ngày nào lại thay đổi đến vậy. Ảnh: NVCC.[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]
      Để ý tưởng thành hiện thực, Trung lặn lội vào TP HCM để học hỏi kinh nghiệm và tham khảo mô hình quán cơm 2.000 đồng. Thấy không đủ tiền và hình thức đó không phù hợp ở Hà Nội nên Trung quyết định làm theo ý mình.
      Khi mới bắt tay vào làm cơm di động 5.000 đồng, Trung vừa ra trường và đang đi làm ở cửa hàng điện thoại. Toàn bộ 20 triệu đồng tích cóp được, Trung dành 10 triệu mua đồ dùng nấu ăn, đóng 3 tháng tiền thuê nhà trên đường Láng và chỉ còn vỏn vẹn 2 triệu đồng để mua rau, thức ăn.
      Nhớ lại những ngày đầu tiên, "ông chủ" trẻ cười híp mắt và luôn miệng nói "khó khăn lắm, giờ nhắc tới vẫn buồn cười". Vừa nói, thân hình gày gò vừa trải qua phẫu thuật của Trung lại rung lên theo tiếng cười vui vẻ. Khuôn mặt nhỏ cùng cặp kính to màu đen trở nên "sinh động" nhờ nụ cười tươi.
      Thức dậy từ 3h sáng, Trung lục đục cắm hai nồi cơm to để kịp chín. 4h, cậu cùng hai người bạn gái ra chợ Ngã Tư Sở mua đồ về nấu. Mỗi người chịu trách nhiệm một khâu, riêng Trung nhận phần nấu ăn. Ngày còn học ở nước ngoài, cậu thường xuyên phải nấu cơm nên công việc này với Trung là bình thường.
      Trước đó, cả ba cùng lên thực đơn và liệt kê xem cần mua thứ gì, số lượng bao nhiêu khi chỉ có 2 triệu đồng. Không có tiền mua bếp gas, Trung dùng tạm 4 bếp than được một chị ủng hộ. Hôm Trung nhờ bạn lấy ôtô xịn chở bếp than, bát đũa đến, ai cũng phì cười vì không ngờ một thiếu gia như Trung lại "đồng nát" đến thế. Để tiết kiệm, Trung còn định mang than từ dưới quê Quảng Ninh lên.
      Hôm đầu may nhờ có bà hàng xóm quen dùng bếp lò nhóm giúp, nếu không ba người loay hoay mãi không nổi lửa lên được. Bữa cơm đầu tiên có 67 suất gồm các món: trứng rán, canh rau ngót, thịt gà, lợn kho và đậu rán. Loay hoay mãi tới tận 10h30 mới xong. Trước khi mang cơm đến viện, một người được phân công đến phát phiếu ăn cho người bệnh.
      [TABLE="width: 100%"]
      <tbody>[TR]
      [TD="class: Image"][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: Image"]Nhiều bệnh nhân và người nhà quen đồ ăn ở quán của Trung cứ tới thứ bảy, chủ nhật lại ra xếp hàng mua cơm. Ảnh: Hoàng Hà.[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]
      Nhắc đến kỷ niệm bán cơm, Trung cho biết, lần đầu thấy rất ngại khi 3 người ôm thùng xốp to đứng trước cổng viện trước ánh mắt nhìn tò mò, lạ lẫm của mọi người. "Quan trọng nhất là vượt qua được cái Tôi. Một thanh niên ăn mặc sạch đẹp đứng ôm thùng xốp dán tờ giấy in chữ bán cơm có ngượng không? Tuy nhiên lúc nhìn thấy bệnh nhân chạy ra lấy cơm, cảm giác ấy không còn nữa", Trung nói.
      Suốt những ngày bán cơm ở cổng Bệnh viện Nhi, hình ảnh bệnh nhân nghèo khổ và nụ cười hạnh phúc của họ khi nhận hộp cơm giá rẻ hay những âu cháo miễn phí nhưng đủ chất khiến Trung nhớ mãi. Có lần, một phụ nữ dân tộc mang phiếu cơm đến nhưng không có tiền mua. Trung liền xới cơm và gắp đồ ăn vào hộp biếu hai mẹ con. Lần khác, chứng kiến bà cụ 80 tuổi lập cập đi mua cơm, Trung lại chạnh lòng xót xa nhớ tới bà mình ở quê.
      Dù mưa hay nắng, cứ thứ 7, chủ nhật hàng tuần, quán cơm di động của Trung lại đều đặn xuất hiện. Có hôm mưa bão, Trung và nhóm bạn vẫn mang cơm đến. Tới nơi thấy bệnh nhân và người nhà đang đứng đợi, cả nhóm cảm động rơi nước mắt.
      "Cảm giác khó tả lắm. Chỉ biết rằng em thấy hạnh phúc. Nhiều người khổ quá", cậu thanh niên 24 tuổi tâm sự.
      Hai tháng bán cơm ở cổng Bệnh viện Nhi Trung ương, quán cơm của Trung bị bệnh viện đuổi với lý do "căng tin không bán được hàng". Cơm, canh đã chuẩn bị sẵn mà không được bán, Trung ức phát khóc. Đến giờ mua cơm không thấy xe đến, bệnh nhân nhắn tin, gọi điện tới hỏi thăm. Tin nhắn nghi ngờ nhóm lừa đảo khiến Trung thấy đau đớn, cảm giác mình phụ lòng của những người nghèo khổ.
      [TABLE="width: 100%"]
      <tbody>[TR]
      [TD="class: Image"][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: Image"]Bệnh nhân xếp hàng mua cơm 5.000 đồng dưới trời nắng nóng. Ảnh: Hoàng Hà.[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]
      Không được bán ở Bệnh viện Nhi, Trung chở cơm sang bán ở Bệnh viện Thanh Nhàn và sau đó là phát miễn phí ở Bệnh viện K. Thời điểm đó, nhóm nấu cơm của Trung đã phát triển rộng với nhiều thành viên tham gia. "Ông chủ" trẻ phải phân công các bạn làm theo ca, ca sáng chịu trách nhiệm nấu, ca sau dọn dẹp và "phục vụ" lại các bạn đi làm buổi sáng. Dựa vào đơn đăng ký ghi rõ khả năng làm được việc gì, Trung sẽ chốt lịch hàng tuần và sắp xếp các tình nguyện viên tham gia.
      Mọi công việc đều do Trung tự tay lên kế hoạch lo liệu rồi vào bếp nấu. Cậu bảo, chưa yên tâm giao cho ai đó đỡ đần công việc. Đợt Trung phải nằm viện vì phẫu thuật khối u, bạn bè quen trên Facebook khi biết công việc của cậu tìm đến bệnh viện thăm.
      "Có đôi vợ chồng trung tuổi ở Hà Nội đến thăm em. Hai bác nói một câu khiến em thấy mình phải bình phục nhanh để còn tiếp tục công việc giang dở. Bác ấy dặn: 'Cháu hãy cố gắng ăn uống để có sức khỏe. Còn nhiều người vẫn đang chờ cháu giúp đỡ", Trung kể lại.
      Đến giờ người thân, bạn bè và bản thân Trung vẫn bất ngờ khi cậu bỗng dưng thay đổi không ngờ. Trung thừa nhận, trước đây rất "chơi bời". Thú vui lớn nhất của cậu là mua sắm và đi du lịch. Mỗi lần đi shopping, cậu không tiếc tiền nhưng giờ, mỗi lần định mua cái áo, đôi giày hàng hiệu, cậu lại tiếc rẻ nghĩ số tiền ấy có thể nấu được bao nhiêu suất cơm cho người nghèo.
      [TABLE="width: 318, align: center"]
      <tbody>[TR]
      [TD="class: Image"][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: Image"]Mới đây, Trung cùng nhóm tình nguyện của mình tới tặng quần áo mới, sách vở cho các em nhỏ làng chài Vông Viêng (Hạ Long). Ảnh: NVCC.[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]
      "Không ai nghĩ em thay đổi như vậy. Bản thân em cũng không hiểu và chỉ cảm thấy mình bớt bồng bột, điềm đạm hơn và vui khi nhìn thấy nụ cười của những người nghèo khổ em giúp", Trung chia sẻ.
      Sinh ra trong một gia đình có điều kiện ở Quảng Ninh, sau một thời gian "bươn chải" ở Hà Nội, Trung về tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình. Cậu tâm sự, trước đây chỉ mong có nhiều tiền để làm từ thiện còn giờ chỉ ước có nhiều thời gian để đi được nhiều nơi. Năm học mới này, cậu cùng nhóm tình nguyện đi tặng sách vở và quần áo cho các em nhỏ ở làng chài Vông Viêng (Quảng Ninh). Mới đây, cậu cũng lên tận Lào Cai để chia sẻ với người dân nghèo. Trung thu tới, cậu cũng có kế hoạch tổ chức vui chơi cho trẻ nhỏ.
      Biết công việc này của Trung, bố mẹ và người thân ủng hộ cả tinh thần lẫn vật chất. Trung sợ nhất nước mắt của mẹ và chính bà lý do để cậu "quay đầu"... Nói đến dự định tương lai, cậu ước sẽ mở được quán ăn giá rẻ bán cơm một tuần ba buổi cho người nghèo, riêng thứ 7 sẽ phát cơm miễn phí ở bệnh viện. Trong thâm tâm, cậu vẫn áy náy vì không được đưa cơm tới Bệnh viện Nhi.
      Bình Minh

      *



      --------

      Ước gì tui được theo phụ giúp mấy người bạn trẻ nầy chỉ 1 tuần lễ thôi.
      Thủy-canh.
       
      Last edited: 21/9/12
      4 thành viên thích bài này.
      Đang tải...
    2. TranTTuan

      TranTTuan Nhà nông nghiệp dư

      Bài viết:
      850
      Đã được thích:
      138
      Nghề nghiệp:
      Nhân viên
      Công việc đầy ý nghĩa!
       
    3. Mục-Tử

      Mục-Tử Nông dân @ VIP

      Bài viết:
      3.144
      Đã được thích:
      4.744
      Làm từ thiện,,cũng lắm cái éo le..xuất phát từ tấm lòng nhân ái…cũng có cái giá đau đớn phải trả

      Tôi có người bạn…lớn hơn tôi đến hơn 10 tuổi.. anh chị đã già nhưng rất khỏe mạnh…con cái thành đạt..
      Nhà phố lộng lẫy tiện ngi anh chị không ở, mà về mảnh vườn của cha mẹ để lại…sống rất giản dị
      Dù rằng với số tiền lời lãnh ra hàng tháng từ ngân hàng anh chị thừa sống xa hoa cũng không hết tiền..
      Nhưng anh chị vẫn cứ sống rất đơn giản

      Cái nhà có vườn thực ra khi xưa là cái sân của cái nhà ….trong 1 mảnh đất rất rộng..của cha mẹ để lại nhưng đất bị trưng dụng để xây bịnh viện lớn..cái nhà còn lại không bị trưng dụng vì các “nhà qui hoạch” thương tình bỏ qua do trong đó có người ở..
      Và cái nhà của anh chị ..có cái sân rộng trước cửa biến thành cái vườn mát mẻ bên cạnh bịnh viện hiện đại
      Thấy những người chăm nuôi bịnh nhân rất vất vả tốn kém..anh chị ngĩ ra chuyện làm từ thiện bằng cách..: mỗi ngày chị nấu 1 nồi cơm thật lớn,,,rồi phát cho không
      Số người đến xin cơm trắng nóng hổi tăng cao…chị bèn nấu nồi lớn hơn. Vẫn không đủ chị nấu 2 nồi khổng lồ..
      Những thân nhân đi nuôi bịnh nhân họ sang phụ chị nấu cơm..nấu nước sôi..và phụ phân phát
      Thế là chị khỏe..ngồi điều hành thôi

      Những nhà giàu trong khu phố họ yểm trợ chị gạo..rồi họ rao lên tùm lum..gạo ngày càng nhiều
      Rồi các công ty xí ngiệp…gần đó biết chuyện..
      Cái kho của chị đầy ắp gạo ..mì gói.. mắm,, đồ hộp ,củi..than..

      Từ khi có cái “ điểm từ thiện” của chị…căn tin của bịnh viện vắng khách...bịnh viện bèn xây thêm hàng rào
      Thế là xe tải chở gạo không vào được nhà chị… gạo phải dùng xe 3 bánh luồn lách theo con hẽm nhỏ
      Mới đây đến thăm anh chị...nge chị than thở : tôi sắp bị ...qui họach rồi bịnh viện đang đề ngị qui hoạch chỗ của tôi...tôi đi đâu cũng được, tôi không thiếu nhà ở..nhưng những người nuôi bịnh nhân...họ sẽ làm sao ?..Có tôi họ có cơm nóng, nước sôi miễn phí... họ hùn nhau lại 1 người đi chợ rồi sang tôi nấu đồ ăn cùng chia nhau..rất rẻ lại tiện lợi...hoặc 1 tuần họ về thăm nhà...kho nồi cá mang lên ăn cả tuần..
      Sao bịnh viện làm chuyện kì cục thế nhỉ ?

      Trích Dân Trí :

      Đủ chiêu “lách luật” tăng giá viện phí(Dân trí) -

      Tính giá cao ở những dịch vụ sử dụng nhiều; giá giường bệnh bao gồm cả điều hòa, quạt cây và quạt trần; kéo mức tăng trung bình xuống thấp bằng cách thêm dịch vụ chưa có, chưa thực hiện được với giá cực thấp... là cách làm của nhiều bệnh viện hiện nay.Nhiều “mánh” đẩy giá
      Đó là thực tế xảy ra trong việc xây dựng khung giá viện phí mới tại một số địa phương mà cơ quan BHXH “bắt bệnh” được và yêu cầu phải chấn chỉnh.
      Theo ông Vũ Xuân Bằng, Phó trưởng ban thực hiện chính sách BHYT (BHXH VN), “mánh” mà các bệnh viện sử dụng nhiều nhất là dịch vụ nào sử dụng nhiều nhất, liên tục thì áp giá tối đa. Ví dụ như giá ngày giường nằm viện, chụp phim X-quang kỹ thuật số, CT… bị đẩy giá rất cao. Ví như tại Bắc Ninh hiện đang áp dụng giá viện phí mới với mức tăng trung bình bằng khoảng 85% so với khung giá tối đa. Trong đó, giá giường bệnh chiếm 89%, giá khám bệnh là 89%, giá các dịch vụ kỹ thuật khoảng 87%...
      “Qua kiểm tra, chúng tôi phát hiện hiện tượng này ở nhiều bệnh viện, dịch vụ tần suất sử dụng nhiều thì áp giá cao. Còn những kỹ thuật ít sử dụng, thậm chí cơ sở khám bệnh chưa có vẫn đưa giá rất thấp, thậm chí chỉ bằng 43% khung giá đề xuất để kéo mức tăng trung bình xuống thấp so với khung giá”, ông Bằng nói.
      “Hay như khi tính cơ cấu giá bàn, phòng khám, giường bệnh, nhiều bệnh viện đã tính chi phí của điều hòa lại kèm cả quạt trần, quạt bàn. Đã có điều hòa rồi còn tính quạt trần, quạt bàn vào cơ cấu giá làm gì, rất vô lý. Rồi giường nằm mức giá áp dụng chỉ với 1 người/giường nhưng nhiều bệnh viện dù bệnh nhân nằm đôi nhưng vẫn có \tình trạng áp giá tối đa”, ông Bằng nói thêm.

      [​IMG]
      Nhiều bệnh viện vẫn để bệnh nhân nằm ghép nhưng giá giường vẫn áp mức cao. Ảnh minh họa: H.Hải
      Ông Bằng cho biết thêm, hiện đã có 48 địa phương được Hội đồng nhân dân phê duyệt giá, trong đó 37 địa phương đã thực hiện và mỗi địa phương lại có mức giá khác nhau, có nơi chỉ chiếm khoảng 70% khung giá tối đa, nhưng có nơi mức tăng trung bình lại trên 90% khung giá tối đa.
      “Điều bất hợp lý là những nơi nào có trang bị điều kiện cơ sở vật chất hiện đại, máy móc hiện (Hà Nội, Cần Thơ) thì chỉ thu 70 - 80%… trong khi các tỉnh vùng sâu vùng xa như Lào Cai, Cao Bằng, Khánh Hòa, Đồng Tháp và Ninh Thuận lại có mức giá cao chót vót trên 90%. Bất hợp lý hơn nữa, cùng là tỉnh miền núi nhưng tỉnh láng giềng như Thái Nguyên lại có mức thu thấp hơn hẳn (chỉ là 69%)…
      Giảm giá một số dịch vụ
      Ông Nguyễn Nam Liên, Phó vụ trưởng Vụ tài chính (Bộ Y tế) cho biết, vừa qua tổ thẩm định liên bộ đã thống nhất giảm giá một số dịch tại các bệnh viện trực thuộc Bộ quản lý. Ví như dịch vụ siêu âm đen trắng giảm giá từ 35.000 xuống 30.000, siêu âm màu giá 370.000 chỉ áp dụng những BV có khả năng can thiệp tim mạch, còn siêu âm màu bình thường còn tối đa là 150.000...
      Ông Liên cũng giải thích thêm, với một số dịch vụ nhiều người bệnh lầm tưởng là tăng giá đột biến nhưng thực chất không phải vậy. Trước đây, khi tính giá dịch vụ cũ, nhiều vật tư tiêu hao của dịch vụ đó không được BHYT thanh toán, người bệnh phải tự chi trả, còn nay thì tính trọn gói. Ví dụ như với một số dịch vụ sử dụng găng tay nhưng không được thanh toán, sau một đợt điều trị cộng dồn bệnh nhân có thể phải chi trả cho hàng chục đôi găng tay bác sĩ dùng khi thăm khám thì nay giá thành đó được tính vào giá dịch vụ tổng thể, người bệnh không phải bỏ tiền...
      Ông Liêm cho biết thêm, trong tháng 10, tất cả các bệnh viện trực thuộc Bộ Y tế sẽ thực hiện giá viện phí mới và theo kế hoạch sau 6 tháng thực hiện Bộ Y tế sẽ kiểm tra, rà soát lại, nếu thấy dịch vụ nào bất hợp lý phải điều chỉnh. Còn tại các địa phương, sửa đổi như thế nào là do địa phương quy định.
      Ông Vũ Xuân Bằng cho biết, thực tế tại một số địa phương khi được Hội đồng nhân dân phê duyệt giá, giao UBND tổ chức thực hiện, nhiều nơi đã tiến hành thu theo lộ trình. Ví như với dịch vụ A được phê duyệt giá bằng 80% khung nhưng khi áp dụng, năm đầu chỉ thu 70%, sau tăng dần hàng năm đến khi bằng giá được phê duyệt. Ông Bằng đánh giá đây là cách làm linh hoạt của từng địa phương để việc điều chỉnh giá viện phí thực sự phù hợp với điều kiện kinh tế xã hội của địa phương và không gây tác động quá mạnh đến người bệnh.
      Tú Anh

      http://dantri.com.vn/c7/s7-640060/du-chieu-lach-luat-tang-gia-vien-phi.htm

      --------

      Nghi vấn 'ăn chia' suất cơm từ thiện của bệnh nhi

      Bức xúc trước việc Bệnh viện Nhi không cho quán cơm 5.000 đồng bán "vì căng tin không bán được hàng", nhiều người đặt nghi vấn "có sự ăn chia giữa bệnh viện và căng tin" để bán suất ăn giá 25.000 đồng cho bệnh nhân.
      Thiếu gia đất mỏ bán cơm 5.000 đồng

      Sau khi VnExpress.net đăng bài "Thiếu gia đất mỏ bán cơm 5.000 đồng", nhiều độc giả đã gọi điện, gửi thư tới chia sẻ và cảm ơn tấm lòng của Nguyễn Thành Trung cùng nhóm bạn. Nhưng cũng không ít người bày tỏ sự bức xúc khi Bệnh viện Nhi Trung ương không cho nhóm từ thiện bán cơm. Nhiều nhóm từ thiện phản ánh, từng bị bệnh viện cản trở khi phát cơm, cháo miễn phí cho bệnh nhân.

      "Ông chủ" quán cơm di động 5.000 đồng cho biết, trước khi bán cơm đã xin phép bệnh viện và được "gợi ý" đóng 25.000 đồng một suất cho Phòng công tác xã hội. Sau đó, Phòng sẽ nhờ căng tin bệnh viện nấu và nhóm của Trung chỉ việc tới phát cơm cho bệnh nhân. Thấy số tiền nộp vào khá lớn, hơn nữa muốn tự tay chuẩn bị bữa ăn cho bệnh nhân nghèo để tiết kiệm chi phí, Trung đã từ chối nộp tiền.
      Sau hai tháng bán cơm 5.000 đồng trước cổng Viện Nhi, quán cơm của Trung bị bệnh viện cấm với lý do "căng tin không bán được hàng" và "vệ sinh an toàn thực phẩm". Buổi bán cuối cùng đó, Trung xin được phát miễn phí đồ ăn cho bệnh nhân nhưng cũng không được chấp nhận nên nhóm chở cơm tới bệnh viện khác.
      "Hôm đó, bảo vệ của bệnh viện thậm chí còn ngăn không cho bệnh nhân ra nhận cơm và mời cả công an phường tới can thiệp. Người dân quanh đó và cả bệnh nhân ra xin cũng không được", Trung kể lại.
      [TABLE]
      <tbody>[TR]
      [TD="class: Image"][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: Image"]Quán cơm di động 5.000 đồng của Trung trước khi bị cấm bán ở cổng sau của Bệnh viện Nhi Trung ương. Ảnh: Hoàng Hà.[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]


      Tương tự, nhóm Đồng hành thiện nguyện đoàn của chị Thúy cũng buộc phải dừng việc phát cháo sáng miễn phí tại Bệnh viện Nhi Trung ương sau gần một tháng hoạt động. Cả tuần bận rộn nhưng cứ đến thứ 7, hơn 10 thành viên của nhóm lại quyên tiền rồi tự nấu cháo mang tới phát cho các cháu nhỏ vào mỗi sáng chủ nhật.
      Sau ba lần "trót lọt", lần thứ tư, nhóm Đồng hành bị cấm phát cháo miễn phí. Chị Thúy kể, hôm đó trời mưa tầm tã, bảo vệ không cho người nhà bệnh nhân ra lấy cháo. Sau 1-2 lần đưa qua khe cổng, chị cùng một tình nguyện viên xách khoảng 50 hộp cháo đi bộ ra cổng trước để phát.
      "Lúc đó mình chỉ nghĩ làm cách nào mang được vào vì nhiều người bệnh đi ra mà không nhận được cháo. Mang vào được hai lần thì bị cấm, mọi cổng vào đều bị chặn, kể cả lối qua nhà xác. Nhóm người trong bệnh viện vừa đuổi vừa lớn tiếng chửi bới chúng tôi", chị Thủy bức xúc kể và cho hay, trước đó, Phòng công tác xã hội của bệnh viện cũng tư vấn mua suất ăn do căng tin nấu với giá 25.000 đồng.
      "Mỗi lần phát phiếu ăn cho cả trăm người nên nếu làm theo gợi ý của viện thì số tiền khá lớn. Mỗi lần nấu ba nồi cháo lớn chỉ mất khoảng 1,5 triệu đồng mà vẫn đủ chất, trong khi nếu mua phiếu 25.000 đồng, chúng tôi phải mất 5 -6 triệu đồng", chị Thủy phân tích.
      Còn Trung chia sẻ, với mỗi suất cơm bán 5.000 đồng, nhóm chỉ phải bù lỗ 2/3, tức giá trị thực là 15.000 đồng. Trong khi, nếu mua phiếu 25.000 đồng, nhóm sẽ phải bù lỗ 20.000 đồng một suất.
      Việc Bệnh viện Nhi Trung ương không cho các nhóm từ thiện tự nấu và phát đồ ăn đã khiến cộng đồng mạng "dậy sóng". Phần lớn ý kiến cho rằng, không nên cấm quán cơm 5.000 đồng hay cơm, cháo miễn phí khác chỉ vì "căng tin không bán được hàng". Một số người còn nghi ngờ Phòng công tác xã hội "ăn chia" với căng tin nên không muốn để các nhóm vào làm từ thiện.
      "Sao Bệnh viện Nhi lại làm thế, khi lòng tốt của những người như Trung bị từ chối. Hay những người nghèo phải góp tiền cho người giàu ở bệnh viện (căng tin) mới đúng? Hay chỉ vì căng tin không bán được hàng mà bệnh viện để bao bệnh nhân nghèo không được tiếp cận lòng tốt của Trung và các bạn sao?", nickname Bảo Linh viết.
      Không ít bình luận tỏ ra bức xúc: "Lương y như từ mẫu, vậy mà những người khoác áo Blue trắng lại không cho bán cơm giá rẻ, phát cơm miễn phí cho người nghèo, vì sợ căng tin của họ không bán được".
      [TABLE]
      <tbody>[TR]
      [TD="class: Image"][​IMG][/TD]
      [/TR]
      [TR]
      [TD="class: Image"]Hộp cơm 25.000 đồng ở căng tin Bệnh viện Nhi Trung ươngvà cơm 5.000 đồng (phải) của Trung. Ảnh: Bình Minh.[/TD]
      [/TR]
      </tbody>[/TABLE]


      Trao đổi với VnExpress.net, bác sĩ cao cấp Vũ Quý Hợp, Chủ tịch Công đoàn Bệnh viện Nhi Trung ương cho hay, bệnh viện không từ chối cá nhân hay tổ chức hỗ trợ từ thiện cho các bệnh nhân nghèo đang điều trị tại đây. Nhưng quan điểm của bệnh viện là tất cả thức ăn nấu từ các nơi khác mà không có cam kết an toàn thì không dám nhận vì "nếu xảy ra ngộ độc thức ăn sẽ rất phức tạp".
      Nói về quán cơm 5.000 đồng, bác sĩ Hợp cho rằng, ý thức trách nhiệm của các bạn trẻ là đáng khen ngợi, mục đích từ thiện là đáng quý nhưng về mặt quy trình "có lẽ cần hướng dẫn để họ khỏi chệch hướng bởi làm từ thiện chệch hướng đôi khi phản tác dụng".
      "Nếu bệnh nhân ăn không may bị ngộ độc hàng loạt thì không biết có tìm được những bạn đó không hay bằng chứng nào. Tôi chắc chắn không một cơ quan chức năng nào cấp cho nhóm cơm 5.000 đồng giấy phép để bán cơm ở cổng sau Bệnh viện Nhi vì chỗ đó không phải địa điểm bán hàng", bác sĩ Hợp lý giải nguyên nhân quán cơm 5.000 đồng bị cấm.
      Ông Chủ tịch Công đoàn cho hay, mọi hoạt động từ thiện của cá nhân hay tổ chức đều phải thông qua đầu mối là Phòng công tác xã hội. Thạc sĩ Dương Thị Minh Thu (phụ trách Phòng công tác xã hội) cho biết, căng tin ký hợp đồng với Ban giám đốc bệnh viện và chịu trách nhiệm về vệ sinh an toàn thực phẩm cung cấp cho bệnh nhân và cán bộ công nhân viên của bệnh viện.
      "Tôi chỉ là người xin tiền của nhà tài trợ sau đó thanh toán trực tiếp cho căng tin. Ví dụ, nhà hảo tâm ủng hộ 30 suất, họ sẽ gửi lại tiền 30 suất để tôi trả cho căng tin với giá 10.000 đồng (cháo) và 25.000 đồng (cơm)", bà Thu phân trần và nói, đặt suất cơm bao nhiêu tiền là do nhà tài trợ xem mức giá mặt bằng và khả năng họ muốn. Nếu đặt suất quá rẻ, căng tin sẽ không làm được.
      "Đặt cơm 20.000 đồng căng tin vẫn phải làm nhưng trông suất cơm như thế bèo bọt. Bệnh nhân đã nghèo, đói, cần mình bao cấp mà cho dạng bố thí như vậy thì không nên. Đi xin cho bệnh nhân thì xin luôn bữa tối thiểu là 25.000 đồng. Các nhà tài trợ cũng hoan hỉ với suất cơm giá ấy", bà Thu chia sẻ.
      Trước nghi vấn của các độc giả rằng "liệu căng tin và Phòng công tác xã hội có ăn chia tiền cơm từ thiện cho các bệnh nhân", sau một hồi ngập ngừng, bác sĩ Hợp khẳng định: "Với trách nhiệm và thể diện, tôi tin là không ai mong ăn tiền đó. Mình là người được giao nhiệm vụ làm cầu nối giữa người tài trợ và người hưởng tài trợ mà lại ăn tỷ lệ thì dưới cách nhìn nhận và hiểu biết về nhân viên của mình, tôi khẳng định là không có".
      Bình Minh
       
      Last edited: 21/9/12
    4. NguSa

      NguSa Nhà nông nghiệp dư

      Bài viết:
      116
      Đã được thích:
      72
      Nghề nghiệp:
      Làm Đất
      Đúng là thời mạt pháp ! Ma, Qủy nhiều hơn Tăng, Ni.:1^:
       
    5. baby_plm

      baby_plm nông dân làm biếng

      Bài viết:
      741
      Đã được thích:
      415
      Nghề nghiệp:
      Ăn nhờ ở đậu thế gian
      Chẳng biết phải nói gì nữa. Nản thật.
       
    6. Thuy-canh

      Thuy-canh Nhà nông nghiệp dư

      Bài viết:
      5.911
      Đã được thích:
      3.220
      Nghề nghiệp:
      Nông dân
      Thưa,
      Bài chủ-đề gây cho tui nhiều ý. Trước hết là kỹ-niệm lúc Cha tui bị viêm gan cổ-trướng, đưa vào bệnh-viện Bếntre. Tui từ Úc về, đến VN ngày 30 Tết. Tui gặp Cha tui trong bệnh-viện, ông vẫn còn tỉnh-táo, nói chuyện... nhưng không được săn-sóc gì hết. Tui muốn nói là một người y-tá đi ngang ghé lại cũng không. Họ quây-quần ở phòng kế bên đón giao-thừa. Đêm đó, nằm dưới giường Cha tôi cho qua đêm, nhìn 4 chân giường... Ôi, máu mủ cũ mới quằn-quện gớm-ghiếc!
      Qua suốt ngày sau, tức mồng Một, vẫn không có ai nói gì. Tui tìm hỏi, thì họ nóì sẽ không qua khỏi đâu! Tui cũng tuyệt-vọng lắm, nên thuê xe đưa về quê. Tui gặp họ (y-tá) để xin về, và ngõ ý muốn mướn 1 bình ốc-xy cho Cha tui thở trên đường về. Lời yêu-cầu không được đáp-ứng, mà ngược lại, họ yêu-cầu tui ký một giấy là tự-động về, chứ nhà thương không đuổi.
      Trên đường xe chạy ra cỗng bệnh-viện, tui thấy 1 ngôi nhà có hàng chữ Khoa Dịch-Vụ. Ngạc-nhiên, bởi theo tui thì có Khoa Tim, Khoa Phổi, Khoa Tai Mũi Họng... nên tui hỏi tài-xế Khoa Dịch-Vụ là khoa gì? Được trả lời là mình muốn thân-nhân mình được trị thế nào, thì tiếp-xúc với Khoa nầy. Không biết có đúng không. Tui đưa Cha tui về nhà, mồng Mười thì ông mất.

      Đọc xong bài trên, tui muốn có bà con chia sẻ, nên chuyển lên. Rồi ngay sau đó, do bởi thương-cảm bà con đang nằm bệnh, cũng như bà con nuôi bệnh là thứ nhứt; thứ đến là tui muốn tỏ cử-chỉ thương mến mấy người bạn trẻ, nên tui đưa tên và số điện-thoại của em Nguyễn-Thành-Trung cho em tui ở VN, bảo em liên-lạc và gởi chút tiền. Tuy không thể gởi nhiều, vì tui cũng có nhiều hoàn-cảnh tương-tự như trên để phụ lắm!

      Xin gởi đến mấy bạn trẻ trên, lòng thương quý của tui.
       

    Chia sẻ trang này

    Đang tải...
    Đang tải...