• Sài Gòn run rẩy trong tiếng máy cưa

    Thảo luận trong 'Điểm báo - Chuyện đó đây' , 27/7/14

    1. mimosa4ever Nhà nông chính hiệu

      [​IMG]

      Tặng tất cả những ai nhớ về một Sài Gòn thơ mộng
      Này, tôi tin là bất kỳ ai trong số các bạn, kể cả tôi, những người đang nhớ về Sài Gòn trong những ngày buộc phải rũ chiếc áo xanh thay vào một bản vẽ tương lai, đều có quyền đặt ra một vài câu hỏi, dù là thì thầm hay hỏi thật to.
      Vì sao phải thương nhớ một hàng cây, thương nhớ một hình dáng cũ?
      Trong những bức ảnh thời sự cuối tháng 7/2014, có thể thấy rất nhiều người đứng lại, tần ngần ngắm nghía Sài Gòn, chụp ảnh kỷ niệm với những chiếc lá xanh không quen biết. Chắc họ cũng đã không thể trả lời được rõ ràng cho câu hỏi này, vì ít có ai chuẩn bị đủ tâm lý cho một cuộc chia ly như vậy.
      Sài Gòn tháng 7 bỗng không nóng bức như thường lệ. Cái lạnh đến sớm một cách khó hiểu, từng chiều, làm hiu hắt thêm một thành phố toác rộng, nhấp nhô với bê-tông. Tại vòng xoay phun nước, hai cụ già đang lóng ngóng thay phiên chụp ảnh nhau làm kỷ niệm. Trước đây, nơi này nhộn nhịp người qua lại bên hàng liễu xanh, giờ hoang vắng lạ. Chụp giùm cả hai cụ một tấm ảnh, nhân tiện hỏi vui “Chỗ này có kỷ niệm riêng của hai bác?”. Ông cụ cười, không trả lời mà lại hỏi “Người ta không chọn được một nơi nào khác để làm nhà ga sao cậu?”.
      Câu hỏi đó tôi lại không thể trả lời, cũng như hàng triệu người thương mến thành phố của mình cũng không thể trả lời. Thậm chí, nhà ga hiện đại, to đẹp tương lai sắp tới, hầu như cũng không ai nhìn thấy được mô hình hay một bản vẽ giới thiệu về nó rõ ràng ở đâu, để mọi người có thể hình dung về sự đánh đổi này. Đây là điều tối thiểu mà bất cứ một cuộc làm mới nào ảnh hưởng đến con người, trên mọi quốc gia văn minh đều phải thực hiện.
      Thành phố hơn 300 năm tuổi, được liệt vào hàng kỷ vật của cả thế giới đã đột ngột biến dạng trong mắt nhiều người. Nhìn những chiếc cưa máy gầm rú vật ngã từng cái cây đã đứng đó, lá cây rơi vãi như những trang nhật ký của đời, từng ghi lại bao thăng trầm của thành phố này mà lòng khó tả. À, vì sao chúng ta không thể chọn một vài phương án, và người dân ở thành phố này sẽ cùng bỏ phiếu chọn lựa cho con đường phát triển của chính mình? Chắc chắn London, Paris hay Moscow… hay bất cứ đâu, khi xây một ga xe điện ngầm ở ngay một di tích nhiều tuổi của họ, người dân chắc cũng sẽ muốn được bỏ phiếu, thể hiện tâm nguyện như vậy. Và thôi, đừng nói với tôi về biểu quyết Hội đồng Nhân dân TP, tôi không biết gì về họ, ngoài những hình ảnh vỗ tay nhiệt liệt và chơi game khi nhấn nút biểu quyết.
      Tôi nhìn thấy những cái cây được bọc rễ cẩn thận, khi được nhổ ra nơi cư trú của nó giữa Sài Gòn. Chắc chắn đã có ai dặn dò việc chuyển giao nó về một nơi nào đó để giữ lại trong tiếc nuối. Nhưng tôi cũng nhìn thấy những cái cây được kéo xuống, cưa nhỏ và mang đi. Cây và củi là hai ý nghĩa khác nhau, nhưng củi có tuổi 100 năm lại là một khái niệm khác. Đại lộ Lê Lợi, một trong những đại lộ đẹp nhất Việt Nam với gió, nắng và lá… được thay vào đó bằng điện, sắt và hầm ngầm, dù gọi là để phát triển, thì dĩ nhiên cũng phải có chút chạnh lòng.
      Ai cũng muốn đất nước mình đẹp hơn, hiện đại hơn. Việc xây dựng và buộc phải hy sinh một điều gì đó, đôi khi là điều cần thiết, không thể chối cãi. Nhưng với những gì lâu nay mà từng người dân Việt được biết, thì việc tiếc nuối pha lẫn sự lo âu là một điều có thật.
      Ai cũng nhớ rằng Sài Gòn là một vùng đất lún, cần hàng ngàn tỉ để phục hồi nhưng vẫn chưa làm được. Ai cũng nhớ rằng cả nước đã có những công trình kéo dài ngày này qua ngày khác và xuống cấp do thiếu tổ chức và đồng bộ. Nhưng điều đó không quan trọng rằng, ai ai cũng nhớ rằng trên đất nước này, đã có rất nhiều công trình được gắn mác hạng mục quốc gia, quan trọng hơn cả ga xe điện ngầm này, được ca ngợi hết mực, nhưng bị đục ruỗng, chỉ vài tháng, hoặc một năm đã hư hỏng, đã rời rã. Thậm chí những con đường sinh lộ của cả quốc gia được tìm thấy cốt tre pha xi-măng dỏm. Một cái cầu vừa xây xong, tháng sau đã không dùng được nữa…v.v nhưng không hề thấy có ai phải chịu trách nhiệm. Những câu chuyện có thật và liên tục như vậy đã hoang phí ngân khố và niềm tin của cả quốc gia đến tận cùng.
      Tất cả những điều đó xảy ra, buộc người dân có quyền bồi hồi và lo sợ cho cái sẽ đến, đánh đổi, rằng liệu có thật sự đáng giá hay không? Họ cũng cần được nghe một ai đó nói cho họ, quả quyết về tương lai hoặc có ai đó chịu trách nhiệm rõ ràng cho những bất cập sẽ tới. Đơn giản vì họ là cư dân, là chủ nhân của thành phố này. Nhưng tiếc là, chỉ có tiếng gầm rú của cưa máy, của những công nhân hò nhịp thay cho tiếng nói của họ, hạ gục từng cái cây quen thuộc và tin cậy của họ gục xuống.
      Cây có linh hồn không? Thật ngớ ngẩn cho câu trả lời, nhưng nếu như hàng cây đã từng ngắm nhìn thành phố qua bao thế hệ, chắc chắn đã chia sẻ cùng con người nơi này những điều bí ẩn, nhưng đủ để hồi sinh nhau qua nhiều khốn khó.
      Nếu nhắc lại, có thể chúng ta sẽ bật cười khi nhớ đến nhiều bài báo lo về sinh mạng của một con rùa già ở Hồ Gươm, Hà Nội. Thậm chí đã có các báo cáo khoa học đòi cải thiện tình trạng ô nhiễm của nước hồ để cứu con rùa đó. Người ta ca ngợi đó là di vật, là niềm tin. Nhưng hạ gục thật nhiều hàng cây trăm tuổi, lấy đi lá phổi của hàng triệu người thì đã chẳng có một sự chất vấn nào xứng đáng cho di vật hay niềm tin.
      Một người bạn trên Facebook, anh Alvin Tango, nhắc tôi về câu chuyện được đăng trên báo Trung Quốc, rằng có người đàn ông đã bán một trái thận để mua Ipad, để sống với đời hiện đại của mình. Người Sài Gòn khi chịu cắt đi hơi thở quen và lịch sử của mình, chắc cũng cần nghe một lời giản thích chân tình hơn là một mệnh lệnh.
      Và có thể vì vậy, lặng lẽ thương nhớ những hàng cây cũ giữa tiếng máy cưa, là điều duy nhất những người yêu Sài Gòn có thể thấy được vào lúc này.
      Theo blog Tuấn Khanh
      [​IMG]

      Tiếc nuối khôn nguôi về một Sài Gòn xưa ..........
       
      nguyenhungdungMục-Tử thích bài này.
      Đang tải...
    2. nguyenhungdung

      nguyenhungdung Moderator BQT WEBSITE

      Bài viết:
      2.333
      Đã được thích:
      1.935
      Bài viết hay.

      Tôi cũng thật sự ngạc nhiên vì sao phải làm như vậy? có cần thiết phải xây nhà ga ngay chổ này? Sài Gòn đẹp từ nhiều yếu tố, trong đó những cây đại thụ hàng trăm năm tuổi là một yếu tố gắn liền với hình ảnh Sài Gòn xưa và nay. Tại sao lại chặt đi? Rõ ràng những người có trách nhiệm của thành phố hiện nay quá vô trách nhiệm với những gì mà lớp người đi trước để lại, có lẽ do họ không trồng, nên họ không tiếc?

      Tác giả bài viết nêu lên một ý rất hay là tại sao k lấy ý kiến của người dân thành phố nói riêng và cả nước nói chung? Nếu làm được vậy, tôi nghĩ chắc chắn rằng những cây này sẽ thoát được thảm cảnh bị bức tử như hiện nay. Xét về yếu tố lịch sử thì những cây này xứng đáng được sống, được tồn tại mãi mãi theo năm tháng với từng hơi thở và từng bước đi của Sài Gòn.
       
      mimosa4ever, Mục-TửTấn Thành thích bài này.
    3. Gia Mẫn

      Gia Mẫn Chuyên trồng và cung cấp hoa tươi Đà lạt

      Bài viết:
      990
      Đã được thích:
      887
      Nghề nghiệp:
      kinh doanh
      Hướng về tương lai nhưng không trân trọng quá khứ thì thành phố đó nó không có chứng tích lịch sử hình thành để thế hệ sau hiểu được.
      Việt nam quy hoạch các thành phố đều theo kiểu các nước khác,không có tí gì là sáng tạo trong giới kiến trúc cả,nhưng 2 trong 1, phải trọn hi sinh cái này để hướng tới cái kia cho bằng với bạn bè trong khu vực.
       
    4. nguyenhungdung

      nguyenhungdung Moderator BQT WEBSITE

      Bài viết:
      2.333
      Đã được thích:
      1.935
      Theo tôi có thể di chuyển ra Bình Thạnh hoặc Tân Bình, k nhất thiết phải làm ngay trung tâm quận 1. Bình Thạnh thì có khu du lịch Văn Thánh làm ăn k hiệu quả, đất để bị chiếm hết, rồi khu chợ Văn Thánh xây xong để đó coi chơi. Khu Tân Bình cạnh sân bay TSN đất đai còn nhiều nhưng cũng bị bên quân đội xí phần hết rồi.
       
    5. Thichnuoithu

      Thichnuoithu Nhà nông chuyên nghiệp

      Bài viết:
      593
      Đã được thích:
      174
      Nghề nghiệp:
      Công chức
      Không bàn về tính hợp lý, Tôi thấy người viết có ẩn ý, khônG đơn giản ! Nên xóa !
       
    6. Mục-Tử

      Mục-Tử Nông dân @ VIP

      Bài viết:
      3.144
      Đã được thích:
      4.744
      Khi nhà ga cáp treo lên núi lớn Vũng Tàu khởi công xây dựng, rất nhiều phản đối..vì nhà ga sẽ làm mất “hòn trâu” 1 thắng cảnh của Vũng Tàu

      1 cảnh quan đẹp nó phải có 1 không gian thích hợp..
      Hòn trâu nổi tiếng vì nó nằm giữa biển mênh mông sóng vỗ..biển nhờ hòn trâu mà đẹp lên và hòn trâu nhờ biển bao quanh mà hòn trâu cũng thành đẹp

      Bây giờ nó giống như 1 cục đá đen thui nằm im lìm bên nhà ga hiện đại..nó không còn giá trị gì cả

      Nhà đầu tư nhất định có dụng ý khi chọn nhà ga sát hòn trâu…họ có dụng ý xây dựng nhà ga để cho hòn trâu đẹp thêm và nhà ga cũng đẹp thêm..cả 2 trang điểm cho nhau

      Nhưng tác dụng thành sai…hòn trâu trở thành dúng 1 cục đá đen thui chìm ngỉm vì mất biển bao quanh

      Công trình nhà ga ngầm hiện đại này cũng vậy..tưởng rằng sẽ làm cho Ủy Ban ND thành phố…nhà hát lớn…Chợ bến thành đẹp thêm

      Chờ xem khi 1 cảnh quan 1 công trình hiện đại xây lên sẽ làm cho các công trình nổi tiếng về cái đẹp cổ kính bên cạnh thành…lạc hậu xấu xí

      Lúc đó có lẽ phải lên tiếp phương án xây mới nhà hát…xây mới…tòa nhà ủy ban ND TP xây mới…chợ bến thành cho nó đồng điệu
       
      Last edited: 7/8/14
      Mây Trắngnguyenhungdung thích bài này.
    7. nguyenhungdung

      nguyenhungdung Moderator BQT WEBSITE

      Bài viết:
      2.333
      Đã được thích:
      1.935
      Nhân đọc bài viết này, tôi kể cho các bạn nghe chuyện những cây dầu cổ thụ quê tôi (Bến Gỗ).

      Làng Bến Gỗ ngày xưa là một cái làng nhỏ bao quanh một con đường chạy từ ql 15 bây giờ là ql 51 vào. Trên con đường đó có khoảng mười mấy cây dầu to lắm, trong đó có một cây dầu đôi thật to, nằm ngay bên đường làng. Tôi đã đi nhiều nơi nhưng chưa từng thấy cây dầu nào to như thế, lúc đó tôi học lớp 8 (1978), tôi ước lượng phải tới 5-7 người lớn ôm mới hết vòng quanh cây dầu. Cây dầu cao thật cao, hồi đó dân làng Bến Gỗ thường đi làm ruộng bằng ghe ở miệt Long Hưng, Tam Phước... với các địa danh của các cánh đồng như: Bà Nháp, Bà Ốc, Cái Sức, Long Đại...cách Bến Gỗ từ vài cây số đến vài chục cây số. Xa như vậy, nhưng nhìn về Bến Gỗ vẫn thấy rõ cây dầu, người ta nhìn cây dầu Bến Gỗ để định hướng đi về. Còn ở phía trên, những khu vực Long Bình (Q.9), Thủ Đức, Tam Hiệp, Biên Hòa, Phước Tân, Long Thành...vẫn nhìn thấy cây dầu của làng Bến Gỗ. Nó có tuổi chắc cả ngàn năm.

      Năm đó là năm 1978, người chủ tịch xã An Hòa lúc bấy giờ là ông Năm T (xin lỗi vì tôi không muốn nhắc tên người đã khuất), lấy lý do cần đóng bàn học cho các trường học trong xã, ông ra lệnh cưa hạ toàn bộ mười mấy cây dầu, trong đó có cây dầu mà tôi đã nói ở trên. Lực lượng thợ cưa chuyên nghiệp, nhiều kinh nghiệm của các vùng được mời đến để cưa cây dầu, tôi nhớ ngày hôm đó rất nhiều người dân kéo đến xem thật đông, họ tỏ ra tiếc nuối vô cùng mấy cây dầu, nhưng những ngày đó, không ai dám nói gì, tôi cũng được chứng kiến cảnh cưa cây dầu, vì lúc đó trường tôi học nằm cạnh khu vưc đó, tôi nhìn lên cây dầu, người thợ cưa nhỏ xíu như cái ngón tay. Người ta cưa từng đoạn trên cao rồi dùng dây ròng rọc hạ xuống, mấy ngày liền như vậy, cuối cùng cây dầu cũng hy sinh, phần gốc của nó vẫn còn tồn tại đến mãi mấy năm sau này, người ta mới phá xong.

      Thế là từ đó làng Bến Gỗ của tôi vĩnh viễn mất đi nhưng cây dầu cổ thụ mà nếu còn tới bây giờ tôi bảo đảm nó sẽ là vô giá và làng Bến Gỗ chắc chắn sẽ nổi tiếng với những cây dầu này.

      Và sau đây là những hậu quả có thật 100% dành cho những người đã bức tử cây dầu.

      Người thợ cưa lãnh trách nhiệm cưa cây dầu, một năm sau tự nhiên mất trí trở thành người tâm thần, mấy năm sau tự lấy thuốc trừ sâu uống và qua đời. Một số thợ cưa khác thì ở xa tôi không biết.

      Riêng người ra lệnh cưa mấy cây dầu, ông Năm T (nguyên chủ tịch xã An Hòa thời đó), mấy năm sau bị vướng vào vụ án Mười Vân (Nguyễn Hữu Giộc - vụ án nổi tiếng của Đồng Nai và cả nước những năm đó) bị xử tù. Sau khi thi hành án tù xong, ông trở lại vùng hoạt động cũ (thời kháng chiến chống Mỹ, ông là chỉ huy trưởng lực lượng vũ trang khu vực Long Thành) ở Núi Nứa để làm ruộng. Buổi chiều hôm đó, sau khi làm xong công việc đồng án, ông cùng một người cháu thu dọn dụng cụ ra về, khi đến nơi cột chiếc xuồng nhỏ mà ông để đó lúc lên ruộng đi làm, thì thấy chiếc xuồng bị tuột dây trôi ra xa bờ khoảng hơn chục thước, ông cởi áo, lội xuống nước kéo con xuồng vào bờ, khi lội tới chiếc xuồng, ông giơ tay nắm cạnh be xuồng, nhưng bị trượt, chiếc xuồng ra xa hơn, ông lội theo và tiếp cận chiếc xuồng, lần này khi giơ tay ra giữ chiếc xuồng, thì đột nhiên ông bị chìm luôn xuống đáy sông như có ai đó kéo chân ông. Người cháu, trên bờ thấy ông bị chìm mất, vội hô hoán và chạy đi tìm người cứu, nhiều người làm quanh đó lặn xuống chổ ông Năm T bị chìm nhưng mò hoài vẫn không thấy, nước lúc này rút dần, khi nước rút gần cạn thì thấy ông Năm T vẫn trong tư thế chết đứng tại đúng vị trí ông bị chìm.

      Đó là cái kết cục của ông Năm T, một nhận vật lừng danh ở xứ tôi trong thời kỳ chiến tranh. Cũng nên nhắc lại một chi tiết khá trùng hợp là tại chổ ông bị chết chìm, trong thời kỳ ông hoạt động ở đây, ông đã nhiều lần thực thi án tử hình bằng hình thức cho mò tôm (treo đá vào người rồi dìm xuống sông) đối với những người theo chế độ cũ.

      Chuyện tôi kể trên là một câu chuyện có thật hoàn toàn, hỏi bất cứ ai từng sống ở Bến Gổ, họ đều có thể kể lại câu chuyện này, cũng như kể lại những hồi ức về hình ảnh những cây dầu vĩ đại của xứ Bến Gỗ ngày xưa.
       
      mimosa4ever, Mây TrắngMục-Tử thích bài này.
    8. Mây Trắng

      Mây Trắng Nhà nông chuyên nghiệp

      Bài viết:
      261
      Đã được thích:
      289
      Nghề nghiệp:
      lang thang
      @ Lão Đại thiệt là ... Nếu không có cái công trình ấy thì Sài gòn bây giờ cũng đâu còn mang dáng dấp ngày xưa ? Có chăng chỉ là trong kỷ niệm ...

      ..................

      @ Cảm ơn bạn nguyenhungdung . Sở dĩ MT cảm ơn là vì bạn đã nói lên một trong những vấn đề mà MT ít "đụng" đến ( Người không tán đồng sẽ cho rằng mình nói "thêm" hoặc tuyên truyền ... )
       
    9. Thichnuoithu

      Thichnuoithu Nhà nông chuyên nghiệp

      Bài viết:
      593
      Đã được thích:
      174
      Nghề nghiệp:
      Công chức

    Chia sẻ trang này

    Đang tải...
    Đang tải...