Tâm thư gửi ông bộ trưởng bộ nông nghiệp việt nam

tonhia

Nhà nông nghiệp dư
#1
Kính gửi ông : CAO ĐỨC PHÁT , bộ trưởng bộ nông nghiệp việt nam
Trước hết tôi chúc ông mạnh khỏe , làm việc tốt , để cống hiến nhiều hơn nữa cho nên nông nghiệp nước nhà .
kính thưa ông , tôi tên là : nguyễn thế thành , thôn trung hà , xã nam tân , huyện nam sách , tỉnh hải dương
tuổi cũng đã ngoài 50 rồi , sau khi rời quân ngũ , tôi luôn gắn bó với nông nghiệp , kể cả lúc khó khăn nhất về hạt gạo quý như vàng ( đói )
nay nền nông nghiệp đã khá phát triển , cái đói chắc không bao giờ trở lại được nữa với nhân dân ta , nhưng nông dân giầu lên thì chắc khó với cơ chế hiện nay , thực tế quê tôi cũng đã có những thửa ruộng hoang , mà mới vài năm trước đây thôi , bà con còn tranh nhau từng tý một ...
nhà nước chắc cũng đã thấy , nên vận động : CÁNH ĐỒNG MẪU LỚN , đã qua vài năm , nhưng tôi thấy cách làm vậy không có tiến bộ lắm ( không nhanh )
tôi là người nông dân gắn bó rất lâu với ruộng đất , nên rất hiểu vấn đề này , nay xin hiến một cách làm như thế này cho ông bộ trưởng , để ông xem xét và sớm cho thực thi ,
+ cái khó của nông dân bắc bộ không ( khó) thành công chính là ruộng quá nhỏ , với lối tư duy cũ là chia đều ( có cao , có thấp , có tốt , có xấu, có xa , có gần )dẫ n đến ruộng đất quá nhỏ thành ra khó làm khi mà ngày công lao động cao , lợi nhuận nông nghiệp thấp . vậy tại sao họ vận giữ ruộng trong khi bỏ hoang ? vì họ vẫn hóng nhà nước hay doanh nghiệp đền bù một khoản nào đó rất cao , và dẫn đến giả sử phải đền bù cho họ thì lại rất khó , bởi phải đàm phán với rất nhiều người ( đối tác )
vậy thì chỉ còn một cách là chia lại ruộng , vẫn diện tích cũ như đã được chia năm 2003( đã cấp sổ đỏ )nhưng mỗi nhà chỉ được cấp một mảnh duy nhất mà thôi , và khuyến khích , vận động nhiều gia đình bốc một phiếu ( túc nhiều gia đình gồm anh chị em , bà con thân thuộc ) vào một mảnh ruộng
như chúng ta đã biết ruộng tốt mà vào tay người không biết làm ruộng thì cũng thành ruộng xấu , và ngược lại ruộng xấu vào tay người biết làm thì vẫn cho thu nhập rất cao ,
ví dụ nếu ruộng trũng thì cấy một vụ , một vụ thả cá , ruộng cao không nhất thiết phải cấy lúa , có thể trồng ngô , đậu tương hoặc cỏ cho cá , cho bò ....
giản tiện gần như hoàn toàn khâu thủy lợi .
khi đã chia như vậy thì ruộng sẽ to ra áp dụng tiến bộ kỹ thuật sẽ dễ hơn , cơ giới hóa dễ hơn dân đến giá thành nông sản sẽ hạ hơn , cạnh tranh hơn , và còn một điều nữa sau này người nông dân cũ già đi , bọn trẻ không muốn làm ruộng nữa , thì việc đàm phán tích tụ ruộng đất sẽ nhanh hơn ..
tôi thiết nghĩ nhà nước chỉ cần có chính sách này thôi , thì nông thôn việt nam sẽ chuyển mình nhanh chóng , nhà nước sẽ đầu tư vào nông nghiệp sẽ ít đi ,
vì khi làm ruộng to, chúng tôi có thể đầu tư đường giao thông , đường điện , mương , máng thủy lợi ... không cần nhà nước đầu tư , và chuyện bỏ ruộng hoang sẽ không còn nữa , nếu nhà nước thu hồi sẽ dễ hơn ( vì ít đối tác hơn )tấc đất sẽ vẫn là tấc vàng
Kính thưa ông viết thư này tôi suy nghĩ từ lâu , nhưng không có cách nào gửi đi được , nay các cháu nó nói có cách này gửi tới bộ trưởng , vậy mong bộ trưởng lưu tâm , suy xét xem có triển khai được không , thì chúng tôi , những người nông dân thực thụ được nhờ
cuối cùng xin chúc bộ trưởng mạnh khỏe , gia đình an khang thịnh vượng
 

3 Châu

Nhà nông tập sự
#2
Anh nên gửi thẳng cho Bộ Nông nghiệp đi, ổng đâu có ở không mà vào trang này để đọc . . .
 

tonhia

Nhà nông nghiệp dư
#6
Cảm ơn bạn , ý kiến của bạn khá hay , và đầy tâm huyết
nhưng bạn ơi ,chia lại đâu khó lắm đâu ,vì chỉ tập trung ruộng lại thôi , víduj trước đây họ có 5 sào , chia thành 5 mảnh , trên 5 xứ đồng khác nhau , thì nay tập trung lại chỉ có 1 mảnh , trên 1 xứ đồng thôi
nó sẽ không phải là chuyện tước đoạt như cải cách , các công trình trên ruộng thì không được phép xây dựng , nếu là ruộng 63% ( đời sống ) , nếu đất được đền bù( hay đã bán ) , giải tỏa thì thôi , không bao giờ được chia laij nữa ,
chuyện nhập công nghệ tiên tiến vào là đúng , nhưng để làm gì , khi cấimys cày chỉ chạy được trên ruộng to , giá trị hàng hóa phải cần số lượng lớn ....
 

Mục-Tử

Nông dân @
VIP
#7
Bác ơi. Tôi không rành lắm về đất nông ngiệp. tôi biết” mang máng” rằng người ta có nhiều quyền trên đất ấy…gồm cả quyền sang nhượng , chuyển đổi..

Sao bác không sang nhượng ( Bán) những mảnh ruộng bất tiện của bác. rồi thương lượng mua lại những mãnh đất tiện lợi hơn cho mình ?
Cách này…không có tham quan nhúng vào được, nên rất công bằng “ thuận mua vừa bán” do đó không có bất mãn ( nguyên nhân của …loạn)
 

tonhia

Nhà nông nghiệp dư
#8
Bác ơi. Tôi không rành lắm về đất nông ngiệp. tôi biết” mang máng” rằng người ta có nhiều quyền trên đất ấy…gồm cả quyền sang nhượng , chuyển đổi..

Sao bác không sang nhượng ( Bán) những mảnh ruộng bất tiện của bác. rồi thương lượng mua lại những mãnh đất tiện lợi hơn cho mình ?
Cách này…không có tham quan nhúng vào được, nên rất công bằng “ thuận mua vừa bán” do đó không có bất mãn ( nguyên nhân của …loạn)
Chào bác , lâu nay bác khỏe chứ , vẫn biết là như vậy , nhưng tệ lắm , ruộng thì bé tí , mua đến bao giờ cho đủ , khi mà người này bán , người kia lại không bán , trong khi ruộng của mình cũng có , chỉ tội nó nằm rải rác , không tập trung
hơn nữa tôi muốn cái lợi chung cho nông nghiệp việt nam
ngày mới chỉauộng cố định , tôi đã có ý kiến với mấy tay lãnh đạo , nhưng họ không nghe , tôi nói với họ rằng nếu chia vậy tôi sẽ không bao giờ làm ruộng nữa kể cả bỏ hoang , và sự thật là , người biết làm thì không có ruộng đất , người không biết , hoặc không thích làm thì bỏ hoang , hoặc làm không hiệu quả
và sự thật là ruộng bỏ hoang ở đồng bằng phía bắc này ngày một tăng cao , nhưng sờ vào ( mó)hỏi mua thì giá trên trời ....:lol:

+hành trình của bác về cố hương đến đâu rồi ? bác nên về vào tháng 11 dương lịch , mùa đó thời tiếtkhoo ráo và hơi lạnh sẽ rất khoái đấy , mùa thu hà nội mà , khi nào ra ngoài này nhớ ghé nơi tôi uống rượu trên sông nhé
 
#9
Chia lại ruộng đất cũng là cách làm . Tuy nhiên theo cháu việc này hơi khó. Còn nhớ cải cách ruộng đất trước đâ gây ra không ít những phiền phức trong nhân dân:
" Cuộc cải cách và đấu tố này đã gây ra không khí căng thẳng tại nông thôn miền Bắc lúc ấy, gây tác hại đến sự đoàn kết dân tộc của người Việt, ảnh hưởng tới niềm tin của một số tầng lớp nhân dân với Đảng Lao Động Việt Nam. Suốt 1 năm sau đó, chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã phải tổ chức chiến dịch nhận khuyết điểm và sửa sai, phục hồi danh dự và tài sản cho các trường hợp oan sai, cũng như cách chức nhiều cán bộ cấp cao chịu trách nhiệm về những sai lầm này." - nguồn vi.wikipedia.org.
Tổ chức chia lại ruộng đất phải tiến hành thu hồi ruộng đất cũ, tiến hành đo đạc vẽ lại bản đồ, các cuộc họp từ cấp trung ương đến địa phương, thậm chí còn phải bồi thường hoa màu, hoặc công trình dân sinh trên đất nông nghiệp. Việc làm này chắc chắn sẽ tăng chi phí rất lớn cho ngân sách nhà nước. Đó là chưa kể đến với giá đất nông nghiệp hiện nay sẽ thu hút rất nhiều thành phần tầng lớp trong xã hội tham gia việc phân chia lại đất. Trong số đó ai dám chắc không có các ông lớn đứng ra thâu tóm, hoặc đứng đằng sau 1 vài người nông dân nào đó tiến hành việc thu gom. Liệu nhà nước có quản lý nổi không, hay chỉ cần "1 con sâu" tiếp tay cho các hành động này thì hậu quả sẽ ra sao. Cuối cùng người cần ruộng chắc gì đã có. Có khi gây mất đoàn kết và mất niềm tin.
Vậy phải làm sao để nông nghiệp đi lên, xin nói ngu ý của cháu:
Cuộc khủng hoảng kinh tế vừa qua đã bác bỏ tất cả các học thuyết kinh tế từ trước tới nay và chứng minh một điều: nông nghiệp là ngành chịu ảnh hưởng ít nhất. Bởi thế cần đầu tư phát triển bền vững nông nghiệp để đảm bảo an ninh lương thực đi đôi với phát triển mạnh Công nghiệp , dịch vụ. Biến Việt Nam thành 1 nước công nghiệp hiện đại tự cung tự cấp từ lương thực tới máy móc sản xuất. Để phát triển nông nghiệp chỉ cần trả lời 1 câu hỏi cũng là mắt xích cho lý do nông dân bỏ ruộng, cánh đồng bỏ hoang, lao động nông thôn tìm mọi cách vào các nhà máy : “Thu nhập của người nông dân??”.
Với mức thu nhập hiện nay của người nông dân trên 1 thửa ruộng canh tác chỉ đủ ăn, chưa nói tới việc làm giàu, thậm chí người nuôi heo nhiều tháng qua còn phải chịu lỗ thì việc bỏ hoang cánh đồng như bác nói, hay việc chuồng trại để không cũng là điều dễ hiểu. Với mức thu nhập của công nhân khi làm việc tại nhà máy trung bình: sản xuất giày da: khoảng 2,5 triệu/tháng; Ống thép + công nghiệp nặng : 3,5Tr/tháng ( Số liệu do cháu để í từ các nhà máy trong khu vực cháu sống) được đánh giá cao hơn so với việc trồng lúa (chưa kể thưởng và các chế độ BHYT, BHXH, KPCĐ, BHTN). Việc nông dân bỏ ruộng để vào các nhà máy hoặc chuyển sang các ngành khác cũng là điều đương nhiên. Để không còn tình trạng nông dân bỏ ruộng , hay chuồng trại bỏ không cách duy nhất là đầu tư khuyến khích cho nông nghiệp, tăng thu nhập cho người nông dân. Bằng các hình thức như: giảm thuế cho nông nghiệp và các nhà máy sản xuất liên quan tới nông nghiệp, giảm thuế nhập khẩu máy móc thiết bị hiện đại phục vụ nông nghiệp, khuyến khích đầu tư và đơn giản hóa thủ tục hành chính cho các doanh nghiệp trong và ngoài nước vào nông nghiệp... Kéo dài thời hạn sử dụng đất nông nghiệp: đây là chính sách hoàn toàn đúng đắn đang được Quốc Hội xem xét. Việc làm này sẽ thu hút đầu tư dài hạn vào phát triển kinh tế nông nghiệp. Đồng thời áp dụng những kỹ thuật mới vào nền nông nghiệp nước nhà. Đặt giả thiết thu nhập của người nông dân cán mốc 5 triệu đồng (thậm chí hơn)/ 1tháng thì liệu còn ai bỏ hoang cánh đồng không, có khi lúc đấy lại dấy lên làn sóng công nhân bỏ nhà máy quay về làm nông nghiệp.
Đó là cách để hạ giá thành cho sản phẩm nông nghiệp, và áp dụng được những tiên tiến của khoa học thế giới vào nền nông nghiệp nước nhà. Nhưng việc cấp thiết nhất hiện nay ta cần làm là khẩn trương tìm đầu ra cho nông nghiệp, thoát khỏi sự chi phối hoàn toàn của các thương lái sẵn có hiện nay đặc biệt là người anh em Trung Quốc.
Như mọi người đã biết chúng ta luôn chịu lép vế và thường xuyên bị ép giá, thậm chí còn phải hứng chịu những chiêu đầu cơ bẩn thỉu của người anh em “láng giếng tốt”. Việc làm của các thương lái Trung Quốc rõ ràng có sự sắp xếp và tính toán tỉ mỉ nếu không muốn nói có sự tiếp tay của tổ chức “nào đó”, nhằm mục đích “nào đó” . Ví dụ: Đầu cơ chuộc lợi, phá hoại kinh tế, reo giắc bệnh tật, làm giảm tuổi thọ người Việt, tăng gánh nặng cho ngân sách nhà nước, kéo lùi nông nghiệp, làm đất nước nghèo đói… Trong khi đó nông dân Việt như 1 bó đũa bị tách rời khó lòng chống lại những chiêu trò của các thương lái.
Bởi thế ngu ý của cháu đưa ra: Cần có 1 tổ chức đủ uy tín và tài chính đứng ra đoàn kết nông dân. 1 mặt tìm đối tác từ các nước phương tây, tiến hành nhập máy móc, thiết bị khoa học công nghệ, mặt khác cần đoàn kết nông dân trong nước, tiến hành phân chia vùng nguyên liệu để tránh việc “Được mùa mất giá, được giá mất mùa”.Thu mua nguyên liệu với giả cả ổn định trong thời gian dài, dùng hợp đồng kinh tế để ràng buộc người nông dân tránh việc bán nguyên liệu ra ngoài khí có các thương lái thu mua với giá cao nhằm mục đích phá hoại. Tổ chức này cần thống nhất trong cách hoạt động, thường xuyên kiểm tra giám sát chất lượng chặt chẽ các vùng nguyên liệu do mình đầu tư, thu mua.
VD: Hội nông dân khu vực cháu khá đoàn kết. Các bác ở đây thường xuyên ngồi họp với nhau. Có thể chỉ là chén rượu cùng nhau tâm sự cách làm hiệu quả ít dịch bệnh. Hoặc cùng nhau thống nhất bán cho 1 thương lái, hoặc tẩy chay các thương lái cố tình ép giá, việc này khiến cho các thương lái không dám ép giá quá nhiều cho các hộ nông dân. Yếu điểm: Mới chỉ dừng lại ở mô hình khu vực, hầu hết là các chủ trang trại lớn chưa thu hút được những hộ nông dân nhỏ lẻ tham gia.
Với 1 đầu ra ổn định, đầu vào và chi phí hạ, công việc bớt vất vả với sự hỗ trợ của máy móc công nghệ, lẽ dĩ nhiên thu nhập người nông dân sẽ tăng lên đáng kể. Khi có được nguồn thu nhập ổn định và không thua kém các nhà máy lẽ dĩ nhiên nông dân sẽ không để ruộng đất, chuồng trại của mình bị bỏ hoang.
Tuy nhiên mơ ước vẫn chỉ là ước mơ, vài ngu ý của anh nông dân ít học có thể đúng có thể sai. Chúng ta hãy tiếp tục đặt niềm tin vào các bộ ngành của nhà nước nơi có những tiến sĩ, giáo sư đầu ngành hy vọng các anh, bác, chú sẽ có những chính sách đúng đắn giúp ích cho dân cho nước mình.
Thôi cháu đi cho heo ăn, huyên thuyên thế đủ rồi, cảm ơn mọi người đã đọc he he.
 

xoandaohp

Hạt giống Xoan đào - Nhân Sâm - Đinh lăng.
#10
họ bỏ hoang thương lượng, mượn lại mà làm. sợ ko đủ sức thôi.
 
#11
Chào bác , lâu nay bác khỏe chứ , vẫn biết là như vậy , nhưng tệ lắm , ruộng thì bé tí , mua đến bao giờ cho đủ , khi mà người này bán , người kia lại không bán , trong khi ruộng của mình cũng có , chỉ tội nó nằm rải rác , không tập trung
hơn nữa tôi muốn cái lợi chung cho nông nghiệp việt nam
ngày mới chỉauộng cố định , tôi đã có ý kiến với mấy tay lãnh đạo , nhưng họ không nghe , tôi nói với họ rằng nếu chia vậy tôi sẽ không bao giờ làm ruộng nữa kể cả bỏ hoang , và sự thật là , người biết làm thì không có ruộng đất , người không biết , hoặc không thích làm thì bỏ hoang , hoặc làm không hiệu quả
và sự thật là ruộng bỏ hoang ở đồng bằng phía bắc này ngày một tăng cao , nhưng sờ vào ( mó)hỏi mua thì giá trên trời ....:lol:

+hành trình của bác về cố hương đến đâu rồi ? bác nên về vào tháng 11 dương lịch , mùa đó thời tiếtkhoo ráo và hơi lạnh sẽ rất khoái đấy , mùa thu hà nội mà , khi nào ra ngoài này nhớ ghé nơi tôi uống rượu trên sông nhé
Tự mình dồn điền đổi thửa thôi,muốn làm trang trại hay gì đó cần nhiều diện tích thì phải làm vậy.cả 1 làng xã hay huyện thì có mấy người có ý định phát triển mạnh trên đất 2 lúa đâu.nhà tôi có tròn 3ha nhưng 2,5ha là đất mua 18 hộ tương đương 18 sổ.còn lại là thuê.nhưng để diện tích của mình nằm ở hết một chỗ tiện cho canh tác thì phải tìm cách di dời thôi,có mấy mảnh tôi di dời cách đó 4km.nguyên tắc đơn giản là tạo thuận lợi cho họ thì họ sẽ tạo thuận lợi cho mình thôi.ruộng có xa mấy cũng di dời được.di dời tổng thể là 11 ruộng.tôi thấy không khó lắm.
 

Đối tác


BÀI VIẾT YÊU THÍCH