• thiên tài sẽ không xuất hiện ở Việt Nam?

    Thảo luận trong 'Chuyện trò linh tinh' , 14/4/13

    1. nuoide thanquangninh.vn VIP

      Tình cờ đọc bài này . Thấy hay hay post tạm vào đây cho cả nhà đọc vậy

      Ai cho họ xuất hiện?
      Cách đây vài năm, nguyên CEO của FPT, Trương Đình Anh từng gây xôn xao dư luận bằng phát ngôn "Ước mơ của tôi là trở thành tỷ phú năm 35tuổivà trở thànhThủ tướngnăm40 tuổi". Trong vô vàn giấc mơ của vô vàn người, ước mơ của Trương Đình Anh trở nên khác biệt, và anh bị "soi" chỉ vì... không chịu mơ giống họ.

      Trong khi người khác bận "trở thành bác sĩ để chữa bệnh cho người nghèo" hay "làm giáo viên để chăm lo sự nghiệp trồng người"... giống như những câu trả lời hay được gà cho các thí sinh hoa hậu, thì một người lại "dám" mơ làm tỷ phú và Thủ tướng. Không được! Mơ cũng phải theo... lề thói, khác đi là phải... ném đá.

      Khi Trương Đình Anh dẫn dắt công ty tốt, thành công, "dư luận" khen anh quyết đoán, dám nghĩ dám làm. Khi Trương Đình Anh thất bại, phải rời vị trí CEO, "dư luận" lại kể tội: ai bảo không khiêm tốn, khác người, không biết đối nhân xử thế...

      Thế nào là không có tuổi thơ?

      Không chịu "rút kinh nghiệm" từ trường hợp Trương Đình Anh, cậu bé Đỗ Nhật Nam đang hứng chịu cơn mưa đá từ dư luận. Tội lớn nhất của cậu là đã không chịu suy nghĩ, nói năng giống những đứa trẻ bằng tuổi, can tội tự hào về những thành tích đạt được quá sớm, can tội mê sách "chính trị, xã hội, khoa học"..., lại còn dám mơ trở thành giáo sư tin học đầu tiên, chuyên gia mật mã của Việt Nam và Mỹ.

      Trong đám đông đang "ném đá" Đỗ Nhật Nam, phần nhiều là các ông bố bà mẹ. Có chút gì đó vì Nam "can tội" giỏi hơn con họ. Phần lớn còn lại ứng xử theo quán tính vốn đã hằn thành rãnh được tôi luyện từ trong trứng nước.

      Những sản phẩm giáo dục "lò gạch", 100 viên như một, không chấp nhận sự khác thường - lúc nào cũng bắt những đứa trẻ phải nem nép sợ sệt, nói theo khuôn sáo - mới cố tình phớt lờ một đứa trẻ có quan điểm, góc nhìn riêng và dám thể hiện quan điểm đó để chú trọng chỉ trích những tiểu tiết "không nhìn vào người đối diện" khi xem Nam trả lời phỏng vấn.

      Lại còn những quan tâm đầy cao cả Đỗ Nhật Nam bị mất tuổi thơ. Không hiểu "tuổi thơ" ở đây phải được hiểu theo tiêu chí nào. Nếu là tuổi thơ theo nghĩa hạnh phúc của con người thì phải được biện giải theo cách: con người (trong đó có trẻ em như Nam) được tự do tìm hạnh phúc trong đam mê của mình, và Nam mê sách. Không lẽ Nam phải có "tuổi thơ" bằng cách dán mắt vào màn hình game online, tivi, đồ chơi đắt tiền... hay học ngày học đêm như những đứa trẻ khác?

      Chỉ có thể nói một đứa trẻ nào đó (bị) mất tuổi thơ khi chúng rơi vào tình huống bắt buộc phải làm việc gì hay sống một cuộc sống chúng không mong muốn. Ví dụ: lao động kiếm sống vì nghèo đói, không có người giám hộ; bắt buộc cầm súng vì chiến tranh, v.v... Ở đây Nam được phiên lưu bay bổng trong thế giới sách của cậu, và chắc chắn cậu thích thú ở đó. Lý do gì nói Nam "không có tuổi thơ"?

      Nói cách khác, chính những người ném đá Nam "không có tuổi thơ" vì họ được thừa hưởng những quy tắc và giáo lý ứng xử còn nhiều định kiến và nặng nề trong xã hội; không cho phép con người được mạnh dạn có những suy nghĩ riêng và dám thể hiện suy nghĩ ấy, không dám đứng ngoài quán tính đám đông.

      Thế mới có chuyện những học sinh bị trừng phạt không thương tiếc vì dám "cãi" thầy cô giáo. Thầy cô giáo cũng là người, chẳng lẽ không bao giờ sai. Những nhà giáo dục cũng là người, chương trình của họ cứ soạn ra là hoàn hảo, và trẻ em không bao giờ được phép có phát hiện hay có quan điểm riêng?



      Cậu bé Đỗ Nhật Nam

      Không thể trở thành Ngô Bảo Châu tiếp theo?

      Định kiến: trẻ con phải nghe người lớn, người trẻ phải "noi gương" già đã làm các mầm thiên tài chẳng nảy ra được, vì vừa nhô đầu lên đã bị đánh bẹp. Xã hội sẽ đi mãi một đường ray cũ rỉ, mà chẳng biết đường đó đúng hay sai. Ai (được phép) lái tầu đi đường khác.

      Hơn nữa, chú trọng vào những tiểu tiết "không khiêm tốn" "không nhìn thẳng vào người đối diện"... theo hướng quy kết Nam không lễ phép theo chuẩn mực quy định cho một đứa trẻ, người ta bỏ qua hoặc cố tình phớt lờ việc Nam rất tinh tế và tôn trọng nguyên tắc: tôn trọng giá trị này, nhưng không làm tổn thương giá trị khác. Em so sánh Tiếng Anh có lợi thế này, Tiếng Việt có cái hay thế kia; giáo dục của Việt Nam có thể chưa tiên tiến bằng Mỹ, Nhật; nhưng có lợi thế sân nhà, ngôn ngữ và văn hóa..vv..

      Nam luôn nhìn ra và định lượng công bằng về các giá trị. Một thái độ điềm đạm và tỉnh táo, đáng trân trọng. Theo tôi đó là sự thành công nhất của bố mẹ Nam, ngoài sự thông minh thiên bẩm không có gì phải bàn cãi của em.

      Tại sao Nam phải "khiêm tốn" khi những phẩm chất của em là có thực, đã được chứng minh qua những thành tích cụ thể. Trân trọng giá trị và thành quả của mình là không chỉ là công bằng với chính mình, là còn thể hiện sự chính trực, đường hoàng, khẳng khái.

      Thái độ của Nam cũng giống thái độ của GS Ngô Bảo Châu khi anh nói: "cá nhân tôi thấy xứng đáng", khi có lời này khác về việc anh được Nhà Nước tặng nhà. Bản thân mình không công bằng với chính mình, tỏ ra khiêm tốn nghĩa là giả tạo. Tại sao "người lớn" ép buộc Nam phải tỏ ra e dè, máy móc khi thể hiện mình.

      "Người lớn" hùng hồn kết luận rằng Nam già dặn, phán quyết em mắc bệnh ngôi sao và "sẽ ngã đau". Nhưng "người lớn" không thấy rằng chính ước mơchuyên gia mật mã, giáo sư đầu tiên, Hà Nội tuyệt vời...chính là phần trẻ con của em, hồn nhiên trong sáng, bay bổng.

      Không lẽ cha mẹ em phải nói cho em biết: con học ở Hà Nội, bố mẹ phải "chạy trường", Việt Nam không/chưa có Viện Mật mã, xây dựng được nó phải vượt qua muôn nghìn lực cản, trong đó cả những định kiến sẵn có đang nhắm vào em. Hay muốn trở thành giáo sư ở Việt Nam em phải "được lòng" vô số người... Chẳng có bố mẹ nào muốn làm vẩn đục con theo cách đó, bố mẹ Nam đương nhiên càng không.

      Một đứa trẻ có tư duy sắc bén, định hướng rõ ràng như vậy - chưa ai dám nói em sẽ làm được những gì - nhưng có thể khẳng định ngay em sẽ không đi chệch hướng, không trở thành một con người bạc nhược, méo mó giống như nhiều tâm hồn chông chênh không định hướng ngoài xã hội kia.

      Một bộ phận "người lớn" đi quá xa khi thành lập các trang web bôi nhọ, vùi dập em không thương tiếc. Đặt ngoài việc vi phạm Quyền trẻ em, quyền tự do ngôn luận, những "người lớn" đáng tuổi ông bà cha chú của Đỗ Nhật Nam có hả hê khi dày vò hành hạ một đứa trẻ 11 tuổi như vậy không.

      Cả dãy số 0 vẫn chỉ là 0, cho đến khi số 1 đứng vào đầu hàng. Những Đỗ Nhật Nam chính là số 1.

      Tại sao Đỗ Nhật Nam không thể trở thành những Ngô Bảo Châu tiếp theo. Hay chúng ta phải cay đắng thừa nhận: thiên tài sẽ không xuất hiện ở Việt Nam.

      Ai cho họ xuất hiện?

      Theo Hoàng Hường

      Tuanvietnam
       
      7 thành viên thích bài này.
      Đang tải...
    2. ngoinhanhotrenthaonguyen

      ngoinhanhotrenthaonguyen Nhà nông chuyên nghiệp

      Bài viết:
      403
      Đã được thích:
      483
      Nghề nghiệp:
      Học làm nông dân
      Ngày xưa học môn Triết học đến bài Quy luật, cô giáo có đưa ra một ví dụ về quy luật xã hội: con người sinh ra --> lớn lên, trưởng thành --> lập gia đình, sinh con đẻ cái. Nếu như bạn nào trong chúng ta sau này có ý định đi ngược lại với "quy luật", tôn thờ chủ nghĩa độc thân không chịu lập gia đình thì sẽ bị xã hội dội cho một gáo nước lạnh, sẽ có những lời nhỏ to gièm pha rằng cô ấy/ anh ấy như thế này thế nọ, có vấn đề gì không mà "già hom" rồi vẫn chưa lấy chồng, lấy vợ...

      Hô hô, chỉ đơn giản như việc mình ..."bị ế" thôi mà cũng đã bị ném đá rồi chứ nói chi đến chuyện có những suy nghĩ, ước mơ và hành động ...khác người :lol:

      Quy luật xã hội là không được khác ...người ta!
       
      Last edited: 15/4/13
    3. Mục-Tử

      Mục-Tử Nông dân @ VIP

      Bài viết:
      3.144
      Đã được thích:
      4.744
      Tôi thấy tư tưởng bài viết này có cái gì đó …chưa đúng hẳn..nhưng phải công nhận rằng chuyện đó có thật : có những ước mơ..được rất nhiều người giúp…nhưng cũng có những ước mơ bị người ghét..thậm chí còn “đì” thí dụ :

      Người bạn hàng xóm của tôi : anh đẹp trai…học giỏi con nhà khá giả…anh có cái thú vui đặc biệt của người nam bộ là: sau những giờ phút miệt mài bên sách vở, anh thư giãn bằng cách đá gà.. mà đá có ăn tiền…đã 1 lần anh bị cảnh sát bắt và nhốt hết 1 ngày đêm..
      Từ đó anh không thích cảnh sát…

      Sau biến cố năm 1968…"nha cảnh sát đô thành" tuyển rất nhiều “cảnh sát dã chiến”…. cùng thời gian đó anh thi rớt tú tài 2…theo luật tổng động viên…anh phải đi lính
      Anh có 2 lựa chọn…1 là đi sĩ quan trừ bị Thủ Đức…2 là đi làm cảnh sát…

      Ngồi ở quán cà phê đầu đường…tôi nhắc anh nên đi cảnh sát chữ “thọ” sẽ to hơn…
      Dường như còn bực dọc anh nói lớn tiếng : “tao mà đi cảnh sát…tao sẽ làm bố cảnh sát”
      “Ước mơ” này của anh tuyên bố ở quán cà phê…không ngờ rằng đã được 1 ông Trung Tá cảnh sát ngồi bàn sau nge được….ông này làm ở Nha cảnh sát Đô Thành

      Đợt tuyển năm đó vào cảnh sát anh không được trúng tuyển…anh đi sĩ quan Thủ Đức ra trường đeo lon chuẩn úy…và chết sau đó vài tháng trong trận đánh đầu tiên..tại đặc khu rừng sác Long An
      Ông “đì” anh vì anh muốn làm… bố ông…

      Tôi không biết Thủ Tướng là như thế nào…nhưng tôi lờ mờ biết rằng Thủ Tướng nắm vận mệnh của 70 triệu người VN
      Uớc mơ làm Thủ Tướng là ước mơ nắm vận mệnh người khác thì có ai thích cái ước mơ của mình ?!
      Thực sự là thiên tài…hay chỉ là kẻ huênh hoang ? muốn nắm số mệnh người khác !
      Có ai ưa kẻ huyênh hoang muốn nắm số mệnh của mình?

      Tôi cũng có 1 người bạn khác…anh là trung úy hải quân…tháng 4 năm 1975 anh theo chiến hạm đi thẳng sang Philippin…sau đó anh sang Mỹ…rồi đi…tu

      Nhiều năm sau gia đình mới biết tin anh đã đi tu và bây giờ đang ở …Vatican…
      Mẹ anh viết 1 bức thư nảy lửa…gởi cho anh phản đối kịch liệt chuyện đi tu của anh….
      Từ đó anh không liên lạc với mẹ anh nữa

      Nhiều năm sau…tôi nhận được thiệp báo tin ngày thụ phong Linh Mục của anh…
      Cầm thiệp báo tin ngày Ngân Khánh của anh tôi đưa đến cho mẹ anh xem
      Bà cụ yên lặng…tôi nhắc rằng :
      - đây là “1 hồng ân mà bác” sao bác không vui ?
      Bà nhẹ nhàng trả lời :
      - tao không muốn nó đi tu vì tao không muốn gọi nó là…”cha”

      Nhiều năm sau nữa…tôi gặp lại anh…tình cờ tôi hỏi:
      - “tại sao bác đi tu” anh hồn nhiên trả lời ;
      - “tại vì tôi muốn thằng Mỹ gọi tôi là cha”

      À thì ra tất cả là thế…: không muốn ai làm cha mình…và ai cũng muốn kẻ khác phải coi mình là cha
      Có nhưng ước mơ người khác giúp tới cùng…nhưng cũng có những ước mơ người khác cản trở là thế

      Người ta ghét thiên tài chưa... thành tài? hay người ta ghét kẻ huênh hoang?, ghét kẻ không giống mình ?
       
      Last edited: 14/4/13
    4. nguyenhungdung

      nguyenhungdung Moderator BQT WEBSITE

      Bài viết:
      2.333
      Đã được thích:
      1.935
      Ai cũng có quyền ước mơ, có người ước mơ làm thủ tướng, cũng có người ước mơ bình thường đủ ăn đủ mặc. Giữa 2 loại người này có gì khác nhau?

      Giống nhau cả, chỉ khác về mức độ, một người mặc áo thầy tu cũng có ước mơ sẽ được lên thiên đàn.

      Vậy ước mơ cũng chỉ là ước mơ, một trạng thái bay lên của tư tưởng.

      Ước mơ sẽ khác dần theo thời gian, cũng trong con người đó, năm 12 tuổi sẽ có một ước mơ khác, năm 20 tuổi sẽ có một ước mơ khác và năm 40 tuổi sẽ lại có một ước mơ khác...có khi là trái ngược nhau.

      Thành ra đánh giá một người dám ước mơ khác người là tại vì họ không muốn khác người?
       
    5. ngoinhanhotrenthaonguyen

      ngoinhanhotrenthaonguyen Nhà nông chuyên nghiệp

      Bài viết:
      403
      Đã được thích:
      483
      Nghề nghiệp:
      Học làm nông dân
      Dẫu ngày mai kết quả có như thế nào đi nữa thì ngày hôm nay Nhật Nam cũng đã dám ước mơ. Hãy cố gắng giữ lấy nó và đừng để người khác đánh cắp ước mơ của mình em nhé!
       
    6. hoangtucantho

      hoangtucantho Nông dân ¾

      Bài viết:
      977
      Đã được thích:
      1.046
      Nghề nghiệp:
      Thú y xóm ấp
      Đọc bài này mấy ngày mà chưa có dịp bài tỏ:

      Có phải chăng ước mơ của Nam cũng bình thường như mọi trẻ em khác. Có điều các bé khác không nói ra thôi.

      Dám nói hay người khác bắt phải nói là 2 việc khác nhau.

      Nếu thấy khía cạnh khác, chẳng hạn Nam không bán những quyển sách "dạy" học Anh Văn kia thì đã khác lắm rồi. Phải chăng sự so bì của người lớn, từ những nhóm lợi ít khác nhau thì đâu có việc như ngày hôm nay.

      Tôi thấy Nam là người bình thường như những đứa trẻ khác và hơn chút là thích tiếng Anh, được gia đình đầu tư đúng mực.
       

    Chia sẻ trang này

    Đang tải...
    Đang tải...