Tiếng khóc đêm tan-hôn.

Thuy-canh

Nông dân @
#1
TIẾNG KHÓC ĐÊM TÂN HÔN



Xin chuyển tiếp "Mối tình đơn phương" theo thể thơ, rất hay và có thật. Uturuncu (Noah Finnegan)[FONT=Arial, Helvetica, sans-serif] tonguyenviet wrote:

Kính thưa quý thi văn hữu ! thể theo lời của Cụ Hà Thượng Nhân , trước khi vào đạo Công Giáo Cụ đã trao cho tôi bản thảo đã được đánh máy - Cụ dặn dò :" Bản này tôi giao cho cậu , khi nào tôi qua đời cậu mới được phổ biến trên Net - cậu cẩn thận đừng cho ai biết lúc này phiền cho tôi lắm " tôi biết Cụ đã nhờ người đánh máy và đã có vài người biết nhưng tôi không dò tìm biết là ai - tôi chỉ biết lời Cụ và vâng lời Cụ - Nay Cụ đã được Chúa gọi về ... Tôi trân trọng phổ biến 10 bài thơ làm theo đường luật của bà Tương Đàm còn gọi Bích Hoàng hay Bích Dư đã tha thiết âm thầm yêu một tình yêu trong trắng chỉ có trăng và thơ với một người tên Hoàng Sĩ Trinh trong thơ gọi là Thi Hoàng :
TRĂNG VÀ THƠ
hẹn chưa , thề thốt cũng chưa
trắng trong hai kẻ từ xưa đến giờ
yêu nhau hay chỉ yêu thơ ?
bạc đầu lòng thật không ngờ vẫn đau !
Thi Hoàng
Hoàng Sĩ Trinh sau này di cư vào Nam năm 1954 cải danh là Phạm Xuân Ninh tức là nhà thơ Hà Thượng Nhân được giới thi nhân phục tài làm thơ của Cụ gọi là Hà Chưởng Môn . Sau đây xin kính mờ quý vị thưởng thức :


TIẾNG KHÓC ĐÊM TÂN HÔN


LỜI GIỚI THIỆU

Tác giả mười bài “TIẾNG KHÓC ĐÊM TÂN HÔN” vốn là bạn thơ thân thiết của tôi. Nàng đã yêu tôi từ khi nào, tôi không hề hay biết. Mùa thu năm 1943, lúc đó tôi ở Hà Nội và nàng ở Huế, tôi nhận được hồng thiếp báo tin Nàng lấy chồng. Tôi tinh nghịch cắt chữ HỶ trong tấm thiếp gửi vào mừng nàng, không viết thêm một chữ nào. Hơn một tuần lễ sau tôi nhận được 10 bài thơ này. Tôi bàng hoang sửng sốt. Nàng yêu tôi đến thế này ư ? Tại sao tôi không bao giờ để ý đến cả ? Tôi hết sức thương nàng, nhưng trước sau Nàng đối với tôi chỉ là một người bạn, một người em gái. Biết làm sao hơn ? Lòng tôi như thế tôi không thể dối lòng. Tôi cất 10 bài thơ vào ký ức và đốt nó đi.
Nàng đã có chồng. Chồng Nàng là một viên hậu bổ. Bản thân Nàng cũng là con gái độc nhất của một vị quan đại thần của triều đình Huế. Tôi thành thật cầu mong cuộc sống gia đình sẽ giúp Nàng quên tôi. Nàng sẽ có hạnh phúc.
Nàng có hạnh phúc không ? Tôi không rõ vì kể từ đấy mọi liên lạc giữa chúng tôi không còn nữa.
Nàng còn sống hay đã mất rồi ? Nếu còn sống chắc con cháu đã đầy nhà.
Hỡi ơi ! Người đàn bà tài hoa ấy có lẽ cũng đã nhận ra rằng : Tài và sắc vốn là một mối lụy của kiếp nhân sinh. Cho nên mới không làm thơ nữa. Để làm vợ -một người vợ bình thường như mọi người vợ khác.
Tôi giấu tên nàng. Tên nàng không cần thiết nhưng mối tình nàng thật đáng trân trọng. Biết đâu trong pho tình sử của nhân loại tương lai sẽ có 10 bài thơ này ?

Sài Gòn ngày 08 tháng 09 năm 1987

Hà Thượng Nhân





TIẾNG KHÓC
ĐÊM TÂN HÔN




1

Bạn lòng ơi ! Hỡi bạn lòng ơi !
Non nước xa xăm chớ ngại lời
Trăm nẻo gió mưa, trăm nẻo lạnh
Vạn trùng sương khói, vạn trùng khơi
Dòng Hương nghẹn sóng thương run rẩy
Đỉnh Ngự phai vàng nhớ tả tơi
Em bước lên thuyền trông trở lại
Anh đi biền biệt một phương trời



2

Trời thấu cho chăng ? Trời hỡi trời ?
Cắn răng vẫn bật khóc anh ơi !
Đường đời bỗng rẽ làm hai lối
Giấy trắng không lưu lại nửa lời !
Chim cũ sớm hôm còn ríu rít
Người xưa gang tấc đã xa vời !
Vô tình giở đọc trang tình sử
Càng bẽ bàng thêm má với môi !



3

Môi, má, chao ! Son phấn vẽ vời
Gương treo giờ biết để ai soi ?
Xây bao nhiêu mộng, xây trên cát
Nói một lời yêu, nói chẳng trôi !
Đã trót sinh vào hàng ngọc bội
Đành cam chuốc lấy nợ kim bôi !
Mừng em mới tủi cho em chứ
Đang lúc bơ vơ giữa chợ đời !



4

Đời nếu như là mộng ảo thôi
Trăm năm đừng có chuyện chung đôi
Lấy chồng để trở thành sương phụ
Thà thác mong làm có Mã-Ngôi (1)
Có hẹn chi mô mà trách ngược ?
Chẳng giằng lấy được để buông xuôi !
Đêm nay hoa chúc kinh hoàng quá
Mắt mở nhìn đâu cũng tưởng Người !

(1) Có lẽ chỗ này tác giả lầm Mã-Ngôi là nơi
Dương Quý Phi phải tự sát để vừa lòng ba quân,
với cỏ *** Mỹ-Nhân trên bờ sông Ô Giang.



5

Người ấy là chồng, chồng của tôi ?
Trớ trêu đến thế đấy trời ơi !
Mưa sa, sao lại mưa sa nhỉ ?
Mực cạn, đành như mực cạn thôi !
Áo lộng quấn tay : Cầu Bạch Hổ (2)
Tóc đùa che nắng : Núi Thiên Thai (3)
Thúy Kiều còn được hầu Kim Trọng
Em cứ là em, vợ của ai !

(2) Bấy giờ chúng tôi còn mặc quốc phục. Lúc về
chơi Huế đứng trên cầu Bạch Hổ, tà áo dài của
hai người thường quấn lấy tay nhau.
(3) Những lần đi chơi núi Thiên-Thai, nàng thường xõa tóc và nói đùa để che nắng cho tôi.




6

Ai đã từng yêu, từng khổ đau
Đọc nhau ắt hẳn cũng thương nhau.
Nếu như diệt được con tim héo
Thì có phiền chi ngọn bút sầu ?
Tóc bạc chờ ngày chôn mệnh phụ
Trăng vàng lọt sổ tủi cô lâu !
Ơi trăng ! ghen với trăng vàng đó
Trăng thấy người ta yêu ở đâu ?




7

Đâu biết ngày nay phận bẽ bàng
Bài Son-Nê cũ lúc thu sang (Sonnet)
Ngẫm thương cảm lại ngâm thương cảm
Im dở dang mà nói dở dang !
Nam nữ mới hay tình một hội
Đông tây rõ thiệt lụy đôi đàng !
Ắc-ve ! tôi để tang ông đó (Arvers)
Ai có vì tôi chịu để tang ?



8

Chịu để tang cho một mối tình
Luân hồi nếu thiệt có lai sinh
Em ngồi đan áo bên sân thóc
Anh đứng nhìn con dưới mái tranh
Đêm ngắn khoe hoài thơ Lý Đỗ
Ngày dài quên lửng chuyện công danh.
Từ nay cho đến muôn vàn kiếp
Em chỉ là em của một anh !



9

Anh hẹn đi anh ! Anh, anh, anh !
Kỷ niệm ùa về gọi thất thanh
Nỗi nhớ nhung này dâng khắc khoải
Chút hơi hướng cũ rải mong manh
Tĩnh-Tâm sen rũ tàn trong nắng
Thiên-Mụ chuông ngân vẳng trước mành
Chợt tỉnh bồi hồi, trời sắp sáng
Trêu nhau đến cả ngọn đèn xanh !



10

Xanh ngắt đèn xanh, tủi khóc thầm
Hại nhau vì cái nghĩa tri âm
Thơ văn thuở trước thôi đành lỡ
Thương nhớ giờ đây trót đã lầm !
Một chữ khuyên tròn, mười chữ hận
Mười bài khép lệch, một bài câm !
Đã không quấn quít bên nhau được
Sao nỡ làm anh phải khổ tâm ?

Tương Đàm

( HẾT )
[/FONT][FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]
[/FONT]
 

baby_plm

nông dân làm biếng
#2
Tội cho chàng nhưng đáng đời nàng.
Ai biểu chảnh.:bang:
Yêu mà không nói thì ai mà biết được :bop:
 

Thuy-canh

Nông dân @
#3
Hì hì, baby_plm,
Còn chuyện dưới đây. Đã ừ-iệc, ngoéo tay rồi đó chứ! Nhưng ông thần nầy chậm như rùa, nên hư bột hư đường hết trơn!
Gởi tặng baby_plm nha!
Giai thoại
Thư pháp của Đỗ Mục

Khi còn là một hàn sĩ, có lần Đỗ Mục đến thăm bạn đang làm chủ một quận, rồi nhờ bạn giới thiệu cho mình một giai nhân. Bạn giới thiệu đã nhiều, song gặp ai ông cũng chê; sau phải mở ra một hội lớn để thiên hạ nô nức đến coi, nhân đó mà tuyển sắc. Tới chiều tối, ông mới gặp một cô gái đẹp khoảng 13 tuổi[14]. Ông nhờ bạn làm mai rồi hứa với mẹ cô bé là trong khoảng 10 năm nữa sẽ cưới. Nhưng phải đến 15 năm sau, ông mới trở lại nơi ấy thì cô gái kia, vì quá hạn, đã nhận lời làm vợ người khác và đã có ba con. Ông than thở bằng một bài thơ, trong đó có câu:

Tự thị tầm xuân khứ hiệu trì,
Bất tu trù trướng oán phương thì.

Nghĩa là:
Chỉ tại tìm xuân quá muộn đi,
Thời thơm lỡ mất, tiếc làm chi! [15]
 

baby_plm

nông dân làm biếng
#4
Đọc câu chuyện bác Thuỷ-canh tặng lại nhớ bài hát ngày xưa mình yêu thích.
Thôi thì tặng luôn cho bác. Biết đâu nghe xong bác lại ngậm ngùi tự tình ta với ta. Hehe

[video=youtube_share;q7LuO1Cz2Do]http://youtu.be/q7LuO1Cz2Do[/video]
 

Mục-Tử

Nông dân @
VIP
#6
nào ai sao nỡ đi đâu
cho ai ở lại đêm thâu bẽ bàng
Nói ra lệ nhỏ đôi hàng
Tại chàng tệ quá la làng cũng (hổng) nge:
Nhẹ nhàng ở chốn phòng the
Ra đường mạnh bạo tay che lấp trời
Bây giờ ngược lại hỡi ơi
Phòng the như giặc... ra đường....im re
Như thằng...phải gió rụt rè
Làm chi cũng sợ, e dè phân vân
Vào buồng dũng mãnh như thần
Quậy cho tan nát tấm thân....bọt bèo
Sợ quá ...thiếp cũng phải...vèo
 

Trường Giang

Nhà nông chuyên nghiệp
#7
Tội cho chàng nhưng đáng đời nàng.
Ai biểu chảnh.:bang:
Yêu mà không nói thì ai mà biết được :bop:
Con gái thế gia vọng tộc đất Kinh Kỳ họ sâu thăm thẳm, yêu họ giữ trong lòng chứ không nói ra thẳng bạch kiểu “I love you, ok?”. Mà tình yêu của họ văn thơ, kiểu cách lắm chứ không trần tục.

Mà vậy cũng hay! Hình như Hồ Dzech có viết “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở/ Tình mất vui khi đã vẹn câu thề”. Do cái tình yêu nó trúc trắc, nó bất mãn như vậy nên mới có cái văn, cái thơ khóc thương cho người đời sau nhẩm nha nghiền ngẫm.

Đọc câu chuyện bác Thuỷ-canh tặng lại nhớ bài hát ngày xưa mình yêu thích.
Thôi thì tặng luôn cho bác. Biết đâu nghe xong bác lại ngậm ngùi tự tình ta với ta. Hehe

[video=youtube_share;q7LuO1Cz2Do]http://youtu.be/q7LuO1Cz2Do[/video]
Bài hát giai điệu nhẹ nhàng lắm. Những giai điệu balad du dương êm đềm này luôn tồn tại mãi với thời gian. Để khi nhưng đêm ta tự tình với ta, ngồi nhẩn nha huýt gió một mình, ta tự khóc cho tình ta. Hihi

Nghe đọan cuối bài hát nhớ đến bài hát của nhạc sĩ Nhất Huy
[video=youtube_share;E3gsG_Ud-EI]http://youtu.be/E3gsG_Ud-EI[/video]
 

Last edited:

Đối tác


BÀI VIẾT YÊU THÍCH