Bài thơ: Đôi Dép

tigonyeuthuong

thuongyeutigon >"<
#1
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ

Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia


Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu


Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia


Nguyễn Trung Kiên
 

tigonyeuthuong

thuongyeutigon >"<
#7
Sẽ trở nên rất khập khiễng nếu thơ con cóc nhảy nhảy của Tigon nằm trong pic thơ "Đôi dép" - Một tuyệt tác của thơ tình Việt Nam
 

Ngoc Ky Lan

Chuyên nghiệp
#9
Cô trò nhỏ của mình cũng yêu thơ quá ta....! Còn một bài....Nhà bốn người vắng một thấy đơn côi em post lên đi !
 

nguyenminhhai

Ếch ngồi đáy giếng
#11
Sẽ trở nên rất khập khiễng nếu thơ con cóc nhảy nhảy của Tigon nằm trong pic thơ "Đôi dép" - Một tuyệt tác của thơ tình Việt Nam
Thơ của nông dân thì có cóc nhái một chút cũng có sao đâu bạn. Nếu quá cầu toàn thì làm sao box thơ Agriviet tồn tại đây.
Tui nói vui vậy là để bào chữa cho mấy bài thơ cóc nhái của mình.
Sẵn đây tui post bài Hài tiên. Bài này tôi viết tặng chú em làm nghề cầu đường sau khi trông thấy hình ảnh này:




Hài tiên

Anh lang thang chân trần vạn nẻo
Thương anh nhiều em tặng hài tiên
Mong cho chân cứng đá mềm
Đường xa vạn dặm hài tiên hóa gần

Đêm lặng trông ngày ngày em đợi
Nắng em mong mưa lại nặng lòng
Đêm đông anh có lạnh không?
Ngày hạ ai sẽ quạt nồng cho anh?

Sáng sương sa sợ anh ướt áo
Chiều gió lùa e lại lạnh vai
Ngày mai mong đến ngày mai
Hài tiên chắp bước dang tay em chờ!
 

tigonyeuthuong

thuongyeutigon >"<
#13
Hài tiên

Anh lang thang chân trần vạn nẻo
Thương anh nhiều em tặng hài tiên
Mong cho chân cứng đá mềm
Đường xa vạn dặm hài tiên hóa gần

Đêm lặng trông ngày ngày em đợi
Nắng em mong mưa lại nặng lòng
Đêm đông anh có lạnh không?
Ngày hạ ai sẽ quạt nồng cho anh?

Sáng sương sa sợ anh ướt áo
Chiều gió lùa e lại lạnh vai
Ngày mai mong đến ngày mai
Hài tiên chắp bước dang tay em chờ!
Thơ bác nguyenminhhai hay quá à! Biết bao giờ Tigon mới làm thơ hay như thế nhỉ? Nghe như tâm sự của một cô gái thì đúng hơn! :69:

hì hì, bác kỳ lân làm thơ hay quá :78:

Đâu...đâu...sao Tigon hỏng thấy? :09(1):
 

nguyenminhhai

Ếch ngồi đáy giếng
#15
Cảm ơn boi & tigon. Mũi tui đang phổng to lên đây!.
Bài thơ chính xác là nói lời của người vợ ở quê với người chồng vì nghề nghiệp phải rày đây mai đó trên các công trường XD cầu đường. Nên nó chân chất chứa đựng những thương mong!
 

Đối tác


BÀI VIẾT YÊU THÍCH