Buồn tàn canh

caymangcut

nông dân miệt vườn
#1

Buồn tàn canh
*
Nụ tầm xuân nỡ ra biên biết
Em lấy chồng anh tiếc lắm thay
Tuổi thơ qua tháng ngày dài
Chiều thu đuổi bắt miệt mài chân đê
Em xa bỏ lại chốn quê
Để buồn vương mắc lê thê giữa dòng
Chiều qua mưa thoảng bóng không
Trăng qua bóng nước giữa dòng trăng trôi
Tiếng chèo khua nước xa xôi
Tiếc vầng trăng khuyết chia đôi cuộc tình
Mây đưa gọi gió lặng thinh
Ôm mình gối phận một mình bến sông
Còn đâu để nỗi ngóng trông
Tiếng đêm rơi rụng tiếng lòng... tàn canh.
 

Xuan Vu

Nông dân @
#2
Tiễn người đi tôi chết cỏi lòng
Trời ơi còn gặp nữa hay không
Em đi rồi anh mãi còn trông
Em về phương ấy vui với chồng
Trời thu vương lối buồn heo hắt
Đâu bóng người yêu giữa quê đồng
Thôi nhé từ đây xa cách rồi
Tiễn em đi nữa hồn ta mất
Nữa ai kia đã cắn vở rồi
 

caymangcut

nông dân miệt vườn
#4
Hjhj.....Bác mục hiểu tâm lý ghê, thời bây giờ mà ...khờ khờ.....không có cháo mà húp luôn. Nhưng mà lỡ tương tư rồi...Bác Mục ơi! Giàu nghèo cứ....kệ thôi bác!


*
Đợi chiều đuổi bóng lên trăng
Ta trèo lên hái ánh trăng mang về
Giữa dòng sóng bạc tứ bề
Đùa vui cùng gió hẹn thề cùng trăng
Mơ hoa giấc mộng bao lần
Chưa quên nỗi nhớ buân khuâng bóng hình
Bên trăng trăng mãi lặng thinh
Đò ngang lỡ chuyến xót tình thiết tha
Bao đêm vẫn ánh trăng ngà
Ta lên ta hái ta bà cùng trăng.
 

nguyenminhhai

Ếch ngồi đáy giếng
#5
"Người đi một nữa hồn tôi mất
Một nữa hồn kia bỗng dại khờ"
Cái này hoặc là thất tình, hoặc là dại tình, hoặc là cả hai:

NGƯỜI xa chữ ái chữ ân
ĐI theo tiếng vẫy đường trần xa hoa
MỘT mình say để sầu qua
NỮA đêm tỉnh giấc nồng đà thấm đâu
HỒN giờ đã rớt sông sâu
TÔI nay chẳng thiết ở đâu mò tìm
MẤT rồi... đáy biển mò kim

MỘT mai ao khó mò tìm vầng dương
NỮA đời ôm nỗi sầu trường
HỒN sa vất vưởng, đêm thương canh dài
KIA đường mưa gió ngày mai
BỖNG người đời gặp gã dài tóc râu
DẠI đời ôm bị tình nhầu
KHỜ khạo nhắc mãi chuyến tầu năm xưa!!!
 

caymangcut

nông dân miệt vườn
#6
"Người đi một nữa hồn tôi mất
Một nữa hồn kia bỗng dại khờ"
Cái này hoặc là thất tình, hoặc là dại tình, hoặc là cả hai:

NGƯỜI xa chữ ái chữ ân
ĐI theo tiếng vẫy đường trần xa hoa
MỘT mình say để sầu qua
NỮA đêm tỉnh giấc nồng đà thấm đâu
HỒN giờ đã rớt sông sâu
TÔI nay chẳng thiết ở đâu mò tìm
MẤT rồi... đáy biển mò kim

MỘT mai ao khó mò tìm vầng dương
NỮA đời ôm nỗi sầu trường
HỒN sa vất vưởng, đêm thương canh dài
KIA đường mưa gió ngày mai
BỖNG người đời gặp gã dài tóc râu
DẠI đời ôm bị tình nhầu
KHỜ khạo nhắc mãi chuyến tầu năm xưa!!!
Bác ...siêu quá! Đó giờ cũng ngâm cứu thể loại này mà....mò mẫm mãi chắng xong. Chắc phải bổ sung thêm mốt số vốn....từ ngữ nữa mới được. Hjhj....
 

Mây Trắng

Nhà nông chính hiệu
#7
..............
Người đi một nửa hồn tôi chết
Một nửa hồn kia hóa dại khờ
..........
Vô danh

Anh chàng trong hình đang dại khờ...sẽ không sống lâu được đâu
mà có sống được lâu cũng ngèo suốt kiếp...vì khờ quá
THÂN NGHÈO

Thân nghèo
Bạn với vần thơ
Người qua , kẻ lại ... Làm ngơ chẳng màng

Thân nghèo
Bạn với cây đàn
Đàn không ai hát ... Âm vang thẫn thờ

Thân nghèo
Phòng trống chơ vơ
Rượu , thơ chẳng đủ dệt mơ thành tình

Thân nghèo
Mình vẫn một mình
Qua say chợt tỉnh ... Bóng hình là mơ

Thôi thì
Chỉ Rượu và Thơ
Mình ta là đủ ... Chẳng chờ đợi ai

TL - LD - BV
---------
Mà nếu chỉ rượu và thơ thì "cũng sẽ nghèo hoặc hổng sống lâu " . Hi hi

*******************************************
 

thanglong

Nhà nông nghiệp dư
#8

Buồn tàn canh
*
Nụ tầm xuân nỡ ra biên biết
Em lấy chồng anh tiếc lắm thay
Tuổi thơ qua tháng ngày dài
Chiều thu đuổi bắt miệt mài chân đê
Em xa bỏ lại chốn quê
Để buồn vương mắc lê thê giữa dòng
Chiều qua mưa thoảng bóng không
Trăng qua bóng nước giữa dòng trăng trôi
Tiếng chèo khua nước xa xôi
Tiếc vầng trăng khuyết chia đôi cuộc tình
Mây đưa gọi gió lặng thinh
Ôm mình gối phận một mình bến sông
Còn đâu để nỗi ngóng trông
Tiếng đêm rơi rụng tiếng lòng... tàn canh.
Chia cái buồn tàn canh cùng caymangcut nhe ...


ĐÒ NGANG ...

Ngày em ... Qua chuyến đò ngang
Lòng này tan nát _ Nát tan ... lòng này
Bàn tay ... vuột khỏi bàn tay
Từ nay hai đứa ... Từ nay hai đường

Người thương ...
Ơi hỡi người thương !
Ngày vui chớ để lệ vương má gầy ...
Nói gì đây ?
Trách gì đây ?
Thương nhau chẳng hết ... Đắng cay làm gì

Thôi thì ... Em bước vu qui
Anh về nhặt nhạnh những gì ... chưa phai
Là hành trang
Dặm đường dài
Thương câu Duyên - Nợ ... lạc loài ...
... Xa xăm ...
 

nguyenminhhai

Ếch ngồi đáy giếng
#9
Bây giờ nhìn cái buồn từ nữa phía bên kia :

Quên câu ca dao

Câu ca dao cũ đâu rồi ?
Mà nay giặt áo em ngồi lặng thinh

Gió đưa gió đẩy cuộc tình
Duyên anh tát nước bên đình khi xưa
Áo anh sứt chỉ đã vừa
Tay mềm em giặt chỉ thưa em chằm
Rồi cùng nâng phím ngũ âm
Để em trao áo trả công anh thề

Bây giờ đâu vò rượu quê?
Hỏi đâu lợn béo đề huề trầu cau?
Câu ca thêm nặng nổi đau
Chiếu thô em đắp đôi tằm người đeo !

Ao đình nay vướng nặng bèo
cành sen giờ đã úa theo câu thề!!
 
Last edited:

thanglong

Nhà nông nghiệp dư
#10
Bây giờ nhìn cái buồn từ nữa phía bên kia :

Quên câu ca dao

Câu ca dao cũ đâu rồi ?
Mà nay giặt áo em ngồi lặng thinh

Gió đưa gió đẩy cuộc tình
Duyên anh tát nước bên đình khi xưa
Áo anh sứt chỉ đã vừa
Tay mềm em giặt chỉ thưa em chằm
Rồi cùng nâng phím ngũ âm
Để em trao áo trả công anh thề

Bây giờ đâu vò rượu quê?
Hỏi đâu lợn béo đề huề trầu cau?
Câu ca thêm nặng nổi đau
Chiếu thô em đắp đôi tằm người đeo !

Ao đình nay vướng nặng bèo
Cảnh sen giờ đã úa theo câu thề!!
Tại vì có khi ... bên này lại hổng thấy vậy . Hi hi

RU ... QUÊN

Xưa yêu ... Em lại quên ru
Thuyền anh trôi giữa mịt mù khói sương
Mơ hồ tiếng gọi người thương
Đường xa càng lạc ... Lạc đường ... càng xa ...

Em quên ru khúc thiết tha
Bao lời muối xát ... xót xa lòng này
Tình em : Một cốc rượu đầy ...
Rượu cay , men đắng ... đắng cay cuộc tình

Hoa cười ... Sắc thắm lung linh
Đứng đây em lại ... mãi nhìn bên kia
Quên ru chung thủy vẹn thề
Mưa chiều , nắng sớm ... đi về với ai ?!

Xa vời một khúc tương lai
Thuyền rời xa Bến ... Sông dài thuyền đi ...
Dẫu buồn ru khúc biệt ly
Ta đây , người đấy ... Là gì của nhau ?!

Thả tình theo sóng lao xao
Tình bao nhiêu khúc ... Trôi vào ...
... Ru quên ...

****************
 

nguyenminhhai

Ếch ngồi đáy giếng
#11
Dấu buồn

Chiều buồn cánh nhạn cuối trời
Hồn nghe quạnh vắng lá rơi bên thềm
Không gian cách trở xa thêm
Thời gian cách trở dài đêm tưởng hồi!

Khó rồi ước mộng xa xôi
Niềm tơ lắng chút đơn côi nẫu lòng
Một mình ngóng, một mình trông
Còn chăng...dấu tích ngày nồng hôm xưa???!
[DOUBLEPOST=1421770364,1415629207][/DOUBLEPOST]

Buồn tàn canh
*
Nụ tầm xuân nỡ ra biên biết
Em lấy chồng anh tiếc lắm thay
Tuổi thơ qua tháng ngày dài
Chiều thu đuổi bắt miệt mài chân đê
Em xa bỏ lại chốn quê
Để buồn vương mắc lê thê giữa dòng
Chiều qua mưa thoảng bóng không
Trăng qua bóng nước giữa dòng trăng trôi
Tiếng chèo khua nước xa xôi
Tiếc vầng trăng khuyết chia đôi cuộc tình
Mây đưa gọi gió lặng thinh
Ôm mình gối phận một mình bến sông
Còn đâu để nỗi ngóng trông
Tiếng đêm rơi rụng tiếng lòng... tàn canh.
Ngóng

Ngóng mãi xa xôi cuối con đường
Tưởng màu nắng nhạt hãy còn vương
Một làn gió lạnh xua lá rụng
Xao xác hàng cây lạnh chiều sương

Xa anh thổn thức nặng trĩu lòng
Dặm dài tủi phận em ngồi trông
Lối mòn cỏ phủ chờ chân bước
Tàn hoa rữa nhụy sợ vào đông

Giấc mộng tình duyên mãi kiếm tìm
Một mình vơ vẩn giữa lặng im
Hun hút tầm xa đường viễn vọng
Lặng thầm thương nhớ ém vào tim!!!
 

Đối tác


BÀI VIẾT YÊU THÍCH