Cười chút chơi

Xin nói rõ VỢ đây là VỢ LỚN.


Mẹ và vợ
Mẹ và vợ ngã xuống sông cùng một lúc, nếu cứu mẹ thì vợ sẽ chết hoặc cứu vợ thì mẹ sẽ chết. Vậy nên cứu mẹ hay cứu vợ hoặc là không cứu cả hai?
Bạn hãy trả lời câu hỏi xong rồi mới đọc tiếp bên dưới nhé:
MẠNH TỬ:
GetInline.aspx
Bố chết từ khi còn nhỏ, mẹ nuôi nấng, dạy dỗ ta rất khó nhọc. Mẹ phải ba lần dọn nhà để tránh những ảnh hưởng xấu, dành món ngon cho ta ăn, mua áo đẹp cho ta mặc, tất cả là để cho ta có thể ngẩng cao đầu nhìn thiên hạ. Mẹ và vợ cùng ngã xuống sông, tất nhiên ta phải cứu mẹ rồi. Lấy chữ hiếu làm đầu, vợ chết thì lấy vợ khác, mẹ chết làm gì có mẹ nữa! Trên thế gian này chỉ có Mẹ là tốt nhất! Không có mẹ, con trẻ như cỏ cây, biết bấu víu vào đâu? Mẹ! Con sẽ cứu mẹ! Mạnh Tử nhảy ùm xuống sông.
* CHU U VƯƠNG
GetInline.aspx
GetInline.aspx
Vợ và mẹ cùng ngã xuống sông, tất nhiên là phải cứu vợ trước. Nghĩ lại ngày trước ta đùa giỡn với nàng, nhìn nàng cười, đến cả giang sơn lẫn sinh mạng nhỏ bé của ta cũng chẳng nghĩa lý gì, huống hồ là mẹ! Khi lập Thái tử, bà ấy còn định bỏ ta làm ta suýt mất cả ngôi báu. “Tình cảm đằm thắm, ta yêu nàng rất nhiều, ta sẽ cứu nàng!” Chu U vương cũng nhảy ùm xuống sông.
* LƯU BỊ
GetInline.aspx
Anh em như chân tay, vợ con như áo mặc; áo rách có thể vá, chân tay gãy không thể lành. Chỉ cần Nhị đệ và Tam đệ của ta không ngã xuống sông là được, những kẻ khác ta không thèm để ý. “Mẹ ơi! Nàng ơi! Các người chết thật thê thảm!” Lưu Bị đứng trên bờ sông khóc lớn.
* TÀO THÁO
GetInline.aspx
Thà rằng ta phụ người chứ không để người phụ ta, mẹ ta hay vợ ta cũng thế thôi, chỉ cần ta không ngã xuống sông là được rồi. “Ta nhẹ nhàng đi cũng như khi ta nhẹ nhàng đến, ta vẫy tay chào không một chút vấn vương.” Tào Tháo vừa ngâm thơ vừa chầm chậm bước đi.
* KHUẤT NGUYÊN
GetInline.aspx

Thế gian này u ám quá,triều đại này thật hủ bại! Sống cũng chẳng còn có ý nghĩa gì, chi bằng chết cho trong sạch. Song anh có thể rửa mặt và rửa chân cho ta. Khoảng trời hiện tại là khoảng trời u ám, chẳng còn có thể nhìn tinh tú trên trời. Mẹ ơi! Nàng ơi! Ta cùng nhau chết ở nơi đây!” Khuất Nguyên vừa hát vừa từ từ nhảy xuống sông.
* TRANG TỬ
GetInline.aspx
GetInline.aspx
Sinh về đâu và chết sẽ về đâu? Mẹ và vợ ta chết cứ chết, chẳng qua chỉ là từ trạng thái hữu hình trở về trạng thái vô hình, có gì phải đau đớn, có gì phải xót thương? Chẳng cần phải cứu ai cả! Trang tử ngồi xuống, tay nắm một mảnh sành vừa gõ nhịp vừa hát, mắt nhìn mẹ và vợ chìm đần xuống sông, nét mặt mãn nguyện.
* HOÀ THÂN
GetInline.aspx
Ai ngã xuống sông thì cứ ngã, cái ta yêu là tiền bạc. Tiền bạc là mẹ ta, là vợ ta. Sao trước khi ngã, các người không mặc ít quần áo thôi, điều đáng tiếc nữa là trâm vàng, khuyên bạc còn ở trên đầu các người. “Có tiền là có tất cả!” Hoà Thân đứng trên bờ vùa nhìn mẹ và vợ dần dần chìm xuống sông vừa thở dài.
* VƯƠNG BỘT

GetInline.aspx
Lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt. Vợ là người ta yêu nhất, mẹ là người thân thiết nhất. Vậy phải làm thế nào đây? Thôi cứ nhảy xuống sông, thấy ai ở gần thì cứu. Vương Bột vội nhảy ùm xuống sông. “Chết rồi! Ta quên mất là ta cũng không biết bơi!” Vương Bột vẫy vùng một cách tuyệt vọng rồi từ từ chìm xuống sông.
LỜI BÀN
1. Mạnh Tử: Thương mẹ hơn vợ thì chắc là lai………VIỆT NAM
2. Chu U Vương: Yêu vợ nồng nàn nên chắc lai……….PHÁP QUỐC
3. Lưu Bị: Lo cho anh em đồng chí hơn gia đình là lai………..NGA SÔ (tinh thần quốc tế vô sản)
4. Tào Tháo: Thấy chết không cứu phớt tỉnh……….ĂNG LÊ (ENGLAND)
5. Khuất Nguyên: Tự sát chết theo là tinh thần võ sĩ đạo xứ Phù Tang (JAPAN)
6. Trang Tử: Giống Tào Tháo lai ………Anh
7. Hòa Thân: Thực tế 20 kiểu…………….MỸ
8. Vương Bột: Không biết trời cao đất rộng nhắm mắt liều mạng thì là chính gốc………..Tàu (CHINA)








































 
Đi ăn tiệm Gene Perret



Đi ăn tiệm là một điều thú vị phải không các bạn? Người ta nấu nướng mọi thứ cho bạn, dọn lên trên bàn cho bạn thưởng thức... và rồi sau đó còn dọn dẹp, rửa chén cho bạn nữa chứ... Đã thì thôi... Tất cả những điều bạn phải làm chỉ là nhai, nuốt và sau cùng là trả tiền. Nhưng thưa các bạn... những điều tôi vừa kể trên đã cuốn theo chiều gió hết rồi... Và đây là câu chuyện của tôi...

Một chiều cuối tuần nọ, sau khi lãnh lương, tôi bèn quyết định một cách hạnh phúc là thay vì nấu ăn ở nhà như thường lệ, tôi sẽ rủ cô bạn gái đi ăn tiệm. Xin thưa với các bạn đó là lần đầu tiên tôi đi ăn tiệm. Khi tôi đến tiệm ăn thì trời ơi... tôi có cái cảm tưởng như là đang lạc vào bát quái trận đồ của Hoàng Dược Sư trên Đào Hoa Đảo. Người hầu bàn, ăn mặc còn sang trọng hơn tôi nũa, chào đón tôi:

"Xin chào quí khách, 2 người phải không ạ?"

Tôi hãnh diện đáp: "Vâng, 2 người."

Anh ta hỏi tiếp: "Hút thuốc hay không hút thuốc?

Tôi trả lời ra vẻ như không bao giờ hút thuốc:

"Không, tôi không hút thuốc."

Người hầu bàn tiếp tục hỏi:

"Ngài thích ngồi ở khu vực trong nhà hay ngoài trời?"

Tôi trả lời như là mình có một quyết định đúng đắn:

"Tôi thích ngồi ở trong hơn là ra ngoài."

Anh ta phụ họa:

"Đúng đấy, thưa ngài" Và hỏi tiếp:

"Ngài thích ngồi ở phòng ăn chính, ở bao lơn có mái che hay là trong khu nhà kiếng chan hòa ánh nắng của chúng tôi."

Đến đây thì tôi hơi lúng túng:

"Hmm... để coi..."

Anh ta đề nghị:

"Tôi có thể sắp cho Ngài ngồi ở khu nhà kiếng với phong cảnh tuyệt vời."

Tôi hưởng ứng và đi theo anh ta:

"Tôi nghĩ anh nói đúng đấy."

Anh ta lại hỏi tiếp:

"Bây giờ Ngài thích nhìn ra sân golf hay muốn nhìn cảnh mặt trời lặn trên bờ hồ hay là cảnh núi non hùng vĩ?..."

Tôi nghĩ thầm là lần này hãy để nó chọn phứt đi cho xong, đỡ phải lúng túng:

"Chỗ nào anh thấy đẹp là được rồi!"

Thật ra anh ta đặt chúng tôi ngồi hướng về sân golf hay bờ hồ hay núi non gì đó tôi cũng cóc biết vì lúc đó trời đã tối bên ngoài.

Lúc sau, một người hầu bàn khác trẻ hơn, cũng ăn mặt bảnh hơn tôi, đến bàn tôi và nói:

"Kính chào quí khách. Tôi là Paul. Chiều nay tôi sẽ phục vụ quí khách. Quí khách có muốn ngồi ngắm cảnh thêm vài phút trước khi đặt món ăn hay không?"

Tôi nói ngay:

"Không, tôi đang đói lắm. Tôi là dân lao động. Mang lên cho tôi một dĩa thịt bò với rau và khoai tây nướng."

Anh ta hỏi thêm:

"Ngài muốn dùng thêm súp hay rau trộn?"

Tôi đáp ngay: "Rau"

Anh ta cứ hỏi:

"Chúng tôi có rau xanh nhiều loại, củ dền đỏ, cà chua... Ngài có thích trộn với tôm không?"

Tôi xẳng giọng: "Rau xanh thôi, OK?"

Anh ta đáp: "Vâng thưa Ngài. Có dầu giấm không?"

Tôi không muốn kéo dài cuộc khẩu cung này nữa:

"Bất cứ cái gì cũng được."

Anh ta cứ nói:

"Chúng tôi có dầu giấm kem Ý, phó mát xanh, giấm chua Pháp...

Tôi cướp lời:

"Đem bất kỳ thứ nào làm tôi ngạc nhiên là được..."

Anh ta vẫn đứng đó:

"Dầu giấm kem Ý là loại đặc biệt của chúng tôi. Như thế có được không thưa Ngài?"

Tôi cộc lốc: "Ừ"

Anh lại hỏi: "Còn khoai tây thì sao..."

Tôi thừa biết cái gì sắp xảy ra nên không muốn anh ta đứng lải nhải nữa:

"Tôi chỉ muốn khoai tây nướng mà thôi, hiểu chưa? Không có cái giống gì kèm theo nữa hết"

Anh ta cứ hỏi: "Không bơ, Không kem chua à?"

Tôi gằn giọng: "Không."

Anh ta vẫn hỏi: "Không để hành luôn à?"

Tôi hết chịu nỗi nên phải quát lên:

"Không. Anh không hiểu tôi nói gì à? Tôi không muốn cái gì với khoai tây hết. Cứ mang ra cho tôi khoai tây nướng với thịt bò là được rồi."

Anh ta lại chỉa mũi dùi sang thịt bò:

"Ngài muốn 200 gram, 250 gram hay 350 gram thưa Ngài?"

Tôi trả lời cho có: "Bao nhiêu cũng được."

"Ngài muốn tái, tái vừa vừa, vừa, vừa chín hay chín hẳn thưa Ngài?"

Tôi không thể nào chịu được nữa:

"Ê... Tao nổi cơn rồi đấy nhé..."

Anh ta vẫn không tha tôi: "Ngài thích cải xanh, bắp hay cà rốt chung với thịt bò?"

Như giọt nước làm tràn ly nóng giận, tôi ném khăn ăn xuống đất, đứng phắt lên, xắn tay áo, xông vào anh ta và giở giọng võ biền:

"Ê... Mày muốn ra ngoài sân chơi tay đôi không, thằng dai như đỉa kia?"

Trời ơi, đến nước này mà anh ta cũng không thể không hỏi ý kiến tôi:

"Vâng, thưa Ngài. Ngài thích ở bãi đậu xe, ngoài đường nhỏ hay đường lớn đối diện với nhà hàng, thưa Ngài?"

Tôi nói: "Tao thích ngay tại đây...", và đấm anh ta một cái. Anh ta né rồi phản công bằng một cú móc tay trái vào hàm tôi... Các bạn thân mến, đó là lần đầu tiên trong cái đêm nghiệt ngã đó anh ta đã không hỏi tôi thích bị đấm ở đâu... Tôi choáng váng ngã xuống ghế trong khi các người khác tới kéo anh hầu bàn đó ra.

Tôi có cảm giác ai đó nới lỏng cà vạt tôi ra, mở nút áo cổ và vả nhẹ vào mặt tôi... Khi tôi hoàn tỉnh, tôi thấy trước mặt tôi là gương mặt lo âu của viên phụ trách các tên hầu bàn đêm đó... Ông ta xin lỗi ráo riết và đề nghị mua nước uống cho tôi, gọi y tá hay bất cứ cái gì tôi muốn...

Tôi lúng túng nói: "Không, không... đừng gọi ai đến hết... cho tôi ly nước là được rồi..."

"Vâng thưa Ngài, có ngay", ông ta hớn hở đáp lại sự đòi hỏi quá dễ thực hiện của tôi.

Và ông ta tiếp: "Ngài thích nước suối nhập cảng, nước soda, nước chanh hay nước lọc?"!!!!!!!?
 
Hì hì, vụ nầy ở bên Úc anh Xuân Vũ. Cô gái nầy cũng mới có thêm 1 vụ gấu ó với chồng hồi... tối qua. Kể lại anh nghe:

Anh chồng cô công-tác xa mới về. Hai vợ chồng vừa ngủ... lom-khom xong, nên ngủ... thật. Ngủ mê mệt.
Nửa đêm, có tiếng mèo quào cửa, cô vợ choàng dậy la hoảng:
- Thôi chết! Chồng em về!
Anh chồng đang ngủ nghe la, hết hồn, phóng... qua cửa sổ, chạy tuốt ra lộ. Ra đến lộ, dòm lại mới tỉnh, thấy đây là nhà mình mà! Anh nổi giận xung thiên, trở vào gọi vợ mở cửa:
- Vụ nầy thì em giải-thích sao đây?
- Còn giải-thích gì nữa? Em bắt được anh tại trận rồì đấy nhé! Anh bảo đi công-tác dài ngày, vậy anh đã ngủ với vợ người ta hồi nào? Ở đâu? Khai mau!
Trời ơi ...!
Cười chắc bễ bụng với câu chuyện cũa Chú Thuy-Canh Quá. Cám ơn vì đã post bài làm cho mọi người cùng vui.
 
[FONT=&amp] [FONT=&amp] [FONT=&amp] [TABLE="width: 100%"]
<tbody>[TR]
[TD="width: 100%"]
Bài học trong ngày


GetInline.aspx

Đôi khi bạn cố để có được cỏ non hơn

Và khi làm vậy, bạn gặp trục-trặc

Bạn kẹt cứng trong một tình-thế mà bạn không thể thoát ra được
thì có điều xãy ra, mà bạn sẽ không bao giờ quên

là không phải bất cứ ai xuất-hiện cũng.... để giúp bạn!






<tbody>
</tbody>






[/TD]
[/TR]
</tbody>[/TABLE]


GetInline.aspx
Xin l[/FONT][/FONT][/FONT]ỗi bà con. Hình hay quá nhưng không chuyển lên được.
[FONT=&amp][FONT=&amp][FONT=&amp]












[/FONT]


[/FONT]
[/FONT]
 
Last edited:
Theo bạn, bạn sẽ làm gì?
*
Một anh chàng phải đáp xe lửa tốc hành đi ăn cưới nơi thành phố lân cận. Chỉ còn 10 phút nữa là tầu chạy, anh mới phát giác là mình bị đi chảy, ướt cả quần, dơ cả áo, anh vội chạy vào quán bán quần aó trong ga, chọn được cái quần và cái áo thung rất vừa. Anh tiến tới quầy tính tiền, đưa xếp quần áo mới chọn được cho cô thâu nhân viên, mới hay là không đủ tiền mua cả áo lẫn quần. Vừa để ý mò túi, ngắm ví, anh vừa bối rối nói với cô thâu ngân viên:
- Tôi không đủ tiền mua cả hai, vậy tôi chỉ mua cái quần thôi.
Còi tầu đã rú lên báo hiệu tầu khởi hành, anh vội cầm gói đồ nhảy vội lên toa xe cuối cùng. Vừa nhẩy lên được thì đoàn tầu chạy. May quá ! Trễ một phút nữa là khỏi đi ăn cưới rồi !
Trên toa, anh cảm thấy đi tới đâu thì ở đó mọi người vừa nhìn anh vừa bịt mũi. Anh thấy mắc cở nên vội chạy vào cầu tiêu gần nhứt để thay đồ. Sau khi đóng chặt cánh của cầu tiêu, anh cởi cái quần dài hôi thối liệng qua cửa sổ toa xe, liệng luôn cả quần lót nữa. Anh thấy khoan khoái liệng xong cái của nợ hôi thối làm mất mặt mình trước bao nhiêu khách hàng trên toa. Anh mở gói quần áo mới mua để thay.
- Trời ơi! Sao lại thế này ? Chỉ là cái áo thung chứ không phải cái quần dài ?
- ???
[TABLE="width: 242"]
<tbody> [TR]
[TD][/TD]
[/TR]
</tbody>[/TABLE]
 
Tôi đã từng thấy mấy lần.. khi bị quê quá hoặc lúc vào đường cùng,,,người ta hay giả.... ngộ hoặc giả say

Tôi thức khuya phòng tôi có cửa sổ nhìn ra thấy 1 anh lính lợi dụng phiên gác khuya..mò sang bên cạnh là trụ sở của cơ quan hành chánh..anh ta ăn cắp cái xe đang dẫn ra...bị 1 người trực đêm phát giác...
anh lính bền nổi điên giọng nhừa nhựa như say lè nhè rằng: "mày ỉ là con ông cháu cha muốn nói gì thì nói để kiếm chuyện với tao hả...tao bắn chết mẹ mày.."
anh ta giơ súng lên..người trực đêm của cơ quan hoảng chạy vào bên trong
thế là anh lính khật khưỡng đi về

Hôm sau 2 vị chỉ huy gọi cả 2 lên giải trình, anh lính nói rằng :nhậu say quá nên đi lộn sang bên kia mà không biết
chỉ là sự lộn đường thôi
ngừời trực nói rằng : tôi thấy anh ta dắt xe của anh Sáu ra cổng...tôi chặn lại. anh ta đòi bắn
anh lính giải trình :..tưởng là doanh trại của mình xe cộ để lộn xộn nên sắp xếp lại
 
Nếu bạn nghĩ là bạn không chạy được. Cho bạn nghĩ lại đó!

If you think you couldn't run. Think again.



GetInline.aspx

<tbody>
</tbody><tbody>
</tbody>


<tbody id="ecxyui_3_2_0_18_1344734058391107">
</tbody><tbody>
</tbody>

--------

GetInline.aspx
 
Last edited:
Nhầm lẫn tai hại
Một bà chủ nhà khá kỷ tính và ngăn-nắp, thường không hài lòng về những cô gái người làm, nên bà luôn thay người giúp việc xoành-xoạch.
Bữa đó có một cô gái trẻ đến xin làm công, bà nhận lời nhưng căn-dặn:
- Cô phải giữ nhà của sạch-sẽ, gòn-gàng. Tối đến phải dọn đồ chơi của lũ trẻ và tắm-táp thật kỷ-lưởng cho chúng nó, rồi đưa chúng lên giường ngủ. Nghe chưa!
Cô gái vậng dạ. Tối đó, đã muộn lắm rồi, bà chủ vẫn còn nghe tiếng động ở phòng ngủ của đám trẻ, rồi thật lâu sao đó, cô gái mới thở hồng-hộc đi ra. Hơi khó chịu, bà chủ hỏi:
- Cô làm cái gì với lũ trẻ mà lâu thế?
- Thưa bà - Cô gái trẻ lúng-túng - Bọn trẻ khá ngoan, nhưng đứa lớn nhất không chịu nghe lời, khó khăn lắm tui mới tắm cho nó, thế mà nó còn dở đủ trò quái quỹ để chọc tức tui...
Bà chủ hỏi lại:
- Đứa nào thế?
- Cậu con trai lớn, tóc nâu, đeo kính cận.
Bà chủ kêu trời:
- Trời! Đấy là chồng tôi!
 
120731kpnude14_d9ec0.jpg


--------

Có bạn nào đoán được:
- Phái tính
- Tuổi tác
của mấy cái.... mông nầy hôn?
 
Last edited:
[h=3]Lời mẹ dạy con.....trai !!!![/h]
ImageHandler.ashx.jpeg

Lính thủy sưu tầm và minh họa.

1.- Kẻ thù lớn nhất của con là vợ con.
2.- Ngu dốt lớn nhất của đời con là không hiểu được nó.
3.- Thất bại lớn nhất của đời con là không bỏ được nó.
4.- Bi ai lớn nhất của đời con là phải sống với nó.
5.- Sai lầm lớn nhất của đời con là quyết định lấy nó.
6.- Tội lỗi lớn nhất của đời con là nghe lời nó.
7.- Ðáng thương lớn nhất của đời con là bị nó sai khiến.
8.- Ðáng khâm phục lớn nhất của đời con là con vẫn chịu được nó.
9.- Tài sản lớn nhất của đời con là những thứ nó đang giữ.

10.- Khiếm khuyết lớn nhất của đời con là con không lấy được hai vợ.

[SIZE=+2]
Nghe xong, cậu con trai òa khóc. Bà mẹ ngạc nhiên hỏi :
- Sao con khóc ?
- Con thương bố con quá. Chính vì thế mà bố con mất sớm.[/SIZE]

1272964790_glenn-beck-crying.gif
 
AI LÀM BÀI THƠ NẦY ???
XIN BÁI LÀM SƯ PHỤ ĐÓ ...
Chồng là Cục Nợ Đời ??? CHỒNG LÀ GÌ NHỈ ?



Chồng là một đấng anh hào
Là duyên, là nợ Trời trao cho mình
Chồng là trụ cột gia đình
Ba đồng một mớ” Ta rinh về nhà


Chồng là Bố của Con Ta
“To đầu mà dại” đến già chưa khôn
Chồng là loài sống bằng cơm
Lại ham món phở, bia ôm vỉa hè

Chồng là một gã lái xe
Uống nhiều, hút lắm, lè phè ngày đêm
Chồng là Anh của nhiều Em
Ga lăng nên hễ có Tiền là vung

Chồng là cái thế Anh Hùng
Mát xa, sàn nhảy vẫy vùng khắp nơi
Chồng là Hào Kiệt trên Đời
Vợ Mình thì Sợ, Vợ Người thì Yêu

Chồng là Quân Tử hạng siêu
Cứ Ai phái yếu là Chiều, là Thương
Chồng là một gã ƯơngƯơng
Bỏ đi thì Tội, phải vương cả Đời!
 
Last edited:
Ông bác hỏi cháu trai: "Cháu thương bác trai hơn hay bác hơn?".

- Thương cả 2 người ạ.
Ông bác không cam lòng, vặn hỏi tiếp:

- Nếu bác trai đi Mỹ còn bác gái đi Pháp, cháu sẽ đi với ai ?

- Con đi Pháp.

- Vì sao ?
- Vì Pháp đẹp ạ.
- Thế nếu bác đi Pháp, bác gái đi Mỹ con sẽ đi đâu?

- Đi My .

- Vì sao ?
- Vì Pháp đã đi rồi.
 
Last edited by a moderator:
BácThuyCanh chơi hàng độc quá e bị lác mắt mất rồi nè:mellow:
 
Gởi anh Xuân-Vũ,
Anh Xuân-Vũ đi đó đi đây nhiều, không biết anh có quen vị nào trong phái-đoàn nầy không?
Thân.

*


"Hôm nay, còn có đoàn đại biểu cấp cao nước Lào đã sang thăm VN.
Thành phần của đoàn gồm có các đồng chí: Vay Hẳn Xin Xin Hẳn, Xăm Thủng Kêu Van Hỏng, Ôm Phản Lao Ra Biển, Say Xỉn Xông Vô Hẻm, Teo Hẳn Mông Bên Phải, Xà Lỏn Dây Thun Lỏng, Say-xỉn-lăn-ra-phản.
Trong đoàn cấp cao còn có các nhà báo nổi tiếng là: Leo Tủ Ăn Đu Đủ, Ăn Tỏi Xong Bum Bủm và nữ ký giả Cai Hẳn Thôi Không Đẻ.
Cùng ngày có ngài: Ivan-Cu-To-Như-phích, Mông-to Đít-giơ, Cô-giơ-mông Tôi xoa, ghé thăm Việt Nam."
 
<!--[if gte mso 9]><xml> <w:WordDocument> <w:View>Normal</w:View> <w:Zoom>0</w:Zoom> <w:TrackMoves/> <w:TrackFormatting/> <w:PunctuationKerning/> <w:ValidateAgainstSchemas/> <w:SaveIfXMLInvalid>false</w:SaveIfXMLInvalid> <w:IgnoreMixedContent>false</w:IgnoreMixedContent> <w:AlwaysShowPlaceholderText>false</w:AlwaysShowPlaceholderText> <w:DoNotPromoteQF/> <w:LidThemeOther>EN-US</w:LidThemeOther> <w:LidThemeAsian>X-NONE</w:LidThemeAsian> <w:LidThemeComplexScript>X-NONE</w:LidThemeComplexScript> <w:Compatibility> <w:BreakWrappedTables/> <w:SnapToGridInCell/> <w:WrapTextWithPunct/> <w:UseAsianBreakRules/> <w:DontGrowAutofit/> <w:SplitPgBreakAndParaMark/> <w:DontVertAlignCellWithSp/> <w:DontBreakConstrainedForcedTables/> <w:DontVertAlignInTxbx/> <w:Word11KerningPairs/> <w:CachedColBalance/> </w:Compatibility> <w:BrowserLevel>MicrosoftInternetExplorer4</w:BrowserLevel> <m:mathPr> <m:mathFont m:val="Cambria Math"/> <m:brkBin m:val="before"/> <m:brkBinSub m:val="--"/> <m:smallFrac m:val="off"/> <m:dispDef/> <m:lMargin m:val="0"/> <m:rMargin m:val="0"/> <m:defJc m:val="centerGroup"/> <m:wrapIndent m:val="1440"/> <m:intLim m:val="subSup"/> <m:naryLim m:val="undOvr"/> </m:mathPr></w:WordDocument> </xml><![endif]--><!--[if gte mso 9]><xml> <w:LatentStyles DefLockedState="false" DefUnhideWhenUsed="true" DefSemiHidden="true" DefQFormat="false" DefPriority="99" LatentStyleCount="267"> <w:LsdException Locked="false" Priority="0" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Normal"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="heading 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" QFormat="true" Name="heading 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" QFormat="true" Name="heading 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" QFormat="true" Name="heading 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" QFormat="true" Name="heading 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" QFormat="true" Name="heading 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" QFormat="true" Name="heading 7"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" QFormat="true" Name="heading 8"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" QFormat="true" Name="heading 9"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 7"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 8"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 9"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="35" QFormat="true" Name="caption"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="10" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Title"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="1" Name="Default Paragraph Font"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="11" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Subtitle"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="22" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Strong"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="20" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Emphasis"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="59" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Table Grid"/> <w:LsdException Locked="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Placeholder Text"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="1" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="No Spacing"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="60" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Shading"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="61" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light List"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="62" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Grid"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="63" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="64" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="65" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="66" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="67" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="68" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="69" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="70" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Dark List"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="71" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Shading"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="72" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful List"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="73" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Grid"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="60" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Shading Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="61" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light List Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="62" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Grid Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="63" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 1 Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="64" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 2 Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="65" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 1 Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Revision"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="34" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="List Paragraph"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="29" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Quote"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="30" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Intense Quote"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="66" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 2 Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="67" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 1 Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="68" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 2 Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="69" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 3 Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="70" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Dark List Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="71" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Shading Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="72" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful List Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="73" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Grid Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="60" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Shading Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="61" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light List Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="62" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Grid Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="63" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 1 Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="64" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 2 Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="65" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 1 Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="66" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 2 Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="67" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 1 Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="68" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 2 Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="69" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 3 Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="70" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Dark List Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="71" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Shading Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="72" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful List Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="73" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Grid Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="60" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Shading Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="61" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light List Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="62" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Grid Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="63" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 1 Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="64" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 2 Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="65" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 1 Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="66" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 2 Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="67" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 1 Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="68" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 2 Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="69" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 3 Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="70" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Dark List Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="71" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Shading Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="72" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful List Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="73" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Grid Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="60" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Shading Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="61" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light List Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="62" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Grid Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="63" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 1 Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="64" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 2 Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="65" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 1 Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="66" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 2 Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="67" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 1 Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="68" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 2 Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="69" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 3 Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="70" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Dark List Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="71" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Shading Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="72" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful List Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="73" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Grid Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="60" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Shading Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="61" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light List Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="62" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Grid Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="63" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 1 Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="64" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 2 Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="65" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 1 Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="66" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 2 Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="67" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 1 Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="68" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 2 Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="69" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 3 Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="70" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Dark List Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="71" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Shading Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="72" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful List Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="73" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Grid Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="60" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Shading Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="61" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light List Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="62" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Grid Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="63" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 1 Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="64" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 2 Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="65" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 1 Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="66" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 2 Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="67" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 1 Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="68" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 2 Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="69" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 3 Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="70" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Dark List Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="71" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Shading Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="72" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful List Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="73" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Grid Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="19" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Subtle Emphasis"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="21" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Intense Emphasis"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="31" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Subtle Reference"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="32" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Intense Reference"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="33" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Book Title"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="37" Name="Bibliography"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" QFormat="true" Name="TOC Heading"/> </w:LatentStyles> </xml><![endif]--><!--[if gte mso 10]> <style> /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-priority:99; mso-style-qformat:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin-top:0in; mso-para-margin-right:0in; mso-para-margin-bottom:10.0pt; mso-para-margin-left:0in; line-height:115%; mso-pagination:widow-orphan; font-size:11.0pt; font-family:"Calibri","sans-serif"; mso-ascii-font-family:Calibri; mso-ascii-theme-font:minor-latin; mso-fareast-font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-theme-font:minor-fareast; mso-hansi-font-family:Calibri; mso-hansi-theme-font:minor-latin; mso-bidi-font-family:"Times New Roman"; mso-bidi-theme-font:minor-bidi;} </style> <![endif]--> Đúng là dị nhân, phải nhiều trăm năm mới có 1 người như vậy..
Nước Úc thế mà dở nhỉ..nếu biết dùng bà này làm bộ trưởng ngoại giao..nhất định có thể sẽ có nhiều cái lợi lắm đấy khi đi thương thuyết
Nhưng lão mỗ cũng có kinh ngiệm thế này :
Bà hàng xóm của lão mỗ là bạn bè từ hồi còn con nít…theo thời gian hàng xóm cũ đi chỗ khác hết ( chỉ còn gia đình bà này và lão mỗ) , và những gia đình mới lại đây ở..họ mang theo nhiều kiểu văn hóa ứng xử khác nhau..do đó có xung đột
Bà hàng xóm của lão mỗ cũng tinh quái cỡ bà mà Ma Đầu kể chuyện trên…
Cỡ nào bà cũng vặn đến cứng họng hết.. chỉ sau vài câu đốp chát và ai đụng đến bà là chỉ có tan nát và nhục nhã..bà lại có đến 6 ông con trai..ông nào ông ấy to như trâu..
coi như trong xóm bà không có đối thủ…không ai dám đụng đến bà và…lão mỗ ( bà rất qúy mến lão mỗ do là bạn bè từ bé mà), bất cứ 1 rắc rối nào của gia đình lão mỗ với hàng xóm…bà giải quyết như chuyện nhà bà..gọn gàng và oanh liệt
Nhưng…khi có đụng chạm đến luật pháp,, hoặc chính quyền…thì bà ấp úng..vì biện bác không… đúng luật
Do đó khi gặp rắc rối về luật này..lão mỗ phải đại diện bà để đi giả quyết dùm
Thế mới biết họ giỏi không toàn diện
Gia đình bà này đã xuất cảnh đi Mỹ hơn chục năm rồi..lão mỗ bây giờ phải tự mình giải quyết các rắc rối…linh tinh
Đôi khi rất mệt

Hàng xóm của Ngu mỗ thì ngược lại với 2 bà hàng xóm của ma đầu Thủy canh và lão Tà. Trưa hôm qua Ngu mỗ nghe ông chồng hỏi bà vợ : Khi anh giận dữ la mắng em mà không bao giờ anh thấy em có phản ứng gì. Vậy em kiềm chế cơn tức giận làm sao mà hay vậy?
Cô vợ đáp: Thì em đi chùi nhà vệ sinh.
Ông chồng ngạc nhiên: Làm sao việc chùi rửa này làm em hết giận được?
Cô vợ trả lời: Thì em cọ rửa bằng bàn chải đánh răng của anh!


Thật là một người rất biết nhẫn nhịn khác xa 2 bà hàng xóm của 2 lão. :approve:
 
Chào bác NguSa,
Nhân đây, xin lại một lần nữa xin lỗi bác về tánh nóng-nảy của tui vừa qua. Mong bác nhận tấm lòng của tui.

Ở đây, chúng ta giỡn cho vui, bác nhé!
Tui biết anh chồng trên, Thủy-canh chứ còn ai trồng khoai đất nầy? Nhưng thấy vậy mà không phải vậy, mời bác với Lão Tà coi nè:

Một bà sồn-sồn đùng-đùng bước vào phòng Hộ-tịch, đóng sầm cánh cửa lại sau lưng:
- Ông là người trước đây làm giấy hôn-thú cho tui cưới Thủy-canh, phải vậy không?
Ông Hộ-tịch giật bắn người:
- Bà chờ tui chút.
Sau một hồi giở sổ ra, cúi đầu tra-kíu, ông ngẩng lên:
- Thưa phải. Có gì không ạ?
- Lão trốn mất rồi!
Rồi bà xốc tới nắm áo ông Hộ-tịch:
- Vậy bây giờ ông tính sao đây?

Theo bác NguSa với Lão Tà, ông Hộ-tịch nên tính sao? Và hai Lão thấy nên tính sao?
Thân.

--------

Gởi tặng riêng bác NguSa:

<tbody>
[TD="class: ecxyiv403474077ms__id2287"]
Giá một nụ cười rẻ hơn giá tiền điện...
Giá một nụ cười rẻ hơn giá tiền điện, thế nhưng nụ cười lại tỏa sáng nhiều hơn hàng trǎm bóng đèn điện. Không ai nghèo đến nỗi không thể mỉm một nụ cười, cũng không ai đủ giàu để sống mà không cần đến nụ cười của người khác.
3638329365_07ee58bf10.jpg

Một nụ cười - vốn liếng tuy nhỏ bé nhưng lại sinh hoa lợi nhiều, nó làm giàu cho kẻ đón nhận nó mà không hề làm kẻ trao tặng nó phải nghèo đi. Ngược lại, có khi người ta sẽ còn mãi mãi ghi nhớ. Không ai đủ giàu mà bỏ qua không nhận lấy một nụ cười. Nụ cười tạo được hạnh phúc trong gia đình. Nụ cười là dấu hiệu của nhân ái. Nụ cười làm cho kẻ nhọc nhằn tìm được sự thoải mái dễ chịu. Nụ cười đem lại sự can đảm cho người nản chí, hoang mang.


Nếu có một lúc nào đó trong đời, bạn gặp một ai đó không cho bạn được một nụ cười như bạn đáng được nhận, thì bạn hãy quảng đại mà nở một nụ cười với người đó. Bởi vì không ai cần đến nụ cười cho bằng người không bao giờ biết cười.


1106120584_7686c792f6.jpg



Có một câu chuyện kể rằng: Saint Exupery từng là phi công tham gia chống phát xít trong Đệ nhị Thế chiến. Chính từ những nǎm tháng này ông đã viết ra tác phẩm "Nụ cười".. Không biết đây là một tự truyện hay một truyện hư cấu, nhưng tôi tin rằng nó có thật.

Trong truyện, Saint Exupery là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông biết nay mai có thể bị xử bắn như nhiều người khác. Ông viết: "Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi giật giật, cố gắng rút trong túi áo một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua hàng chấn song nhà giam, tôi trông thấy một người cai tù. Tôi gọi: "Xin lỗi, anh có lửa không?"... Anh ta nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt tôi. Tôi mỉm cười mà chẳng hiểu tại vì sao lại làm thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười. Lúc này dường như có một đốm lửa bùng cháy nhanh qua kẽ hở giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, nhưng do tôi đã mỉm cười nên anh ta phải mỉm cười đáp lại.

Anh ta bật que diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây trước mặt tôi không còn là viên cai ngục phát xít mà chỉ là một con người. Anh ta hỏi tôi: "Anh có con chứ?". Tôi đáp: "Có" và lôi từ trong ví ra tấm hình nhỏ của gia đình mình. Anh ta cũng vội rút trong túi áo ra hình những đứa con và bắt đầu kể lể về những kỳ vọng của anh đối với chúng.

Đôi mắt tôi nhoà lệ. Tôi biết mình sắp chết và sẽ chẳng bao giờ gặp lại được người thân. Anh ta cũng bật khóc. Đột nhiên, không nói một lời, anh ta mở khoá và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi khu vực thị trấn chiếm đóng, thả tôi tự do rồi quay trở về. Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi chỉ nhờ một nụ cười. ''

Từ khi đọc được câu chuyện này tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi thứ vỏ bọc chúng ta dùng để thủ thế, để bảo vệ phẩm giá và địa vị, vẫn còn đó một điều thật quý giá mà tôi gọi là tâm hồn.

Tôi tin rằng: nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta chẳng còn gì phải sợ hãi hay cǎm thù oán ghét nhau. Nếu bạn từng có một khoảnh khắc gắn bó với đồng loại qua sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin rằng bạn cũng đồng ý với tôi, đó là một phép lạ nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau.

3484132693_a4f9f1a212.jpg



Một nữ tu ở Calcutta đã cảm nhận được điều này trong cuộc sống, và bà đưa ra lời khuyên chân thành: "Hãy mỉm cười với nhau, mỉm cười với vợ, với chồng, với con cái bạn và với mọi người dù đó là ai đi nữa, vì điều này sẽ giúp bạn lớn lên trong tình yêu của nhau . . . ''
4021496023_c9a833f1f9.jpg


<tbody>
[TD="class: ecxyiv403474077ms__id2293"] [TABLE="class: ecxyiv403474077ecxyiv1472306149MsoNormalTable"]
<tbody> [TR]

</tbody>

[/TD]

</tbody>









[/TD]
[/TR]
</tbody>[/TABLE]














 
Last edited:
Ôi lão ma đầu! Lão có làm gì Ngu mỗ đâu mà phải xin lỗi. Lão không có ác ý khi viết, Ngu mỗ lại có tật hay quên, đọc xong quên tuốt thì lão bận tâm làm gì cho nhọc thân già. Lão xin lỗi làm Ngu mỗ thấy hổ thẹn.

Ngu mỗ cám ơn món quà tặng rất ý nghĩa của lão ma đầu. Tấm hình thứ 2 gây cho Ngu mỗ 1 cảm xúc tràn ngập tình yêu thương. Nụ cười của những cháu bé rất hồn nhiên và rất thật. Ngu mỗ cũng có 1 nụ cười tương tự như vậy tặng lại lão ma đầu:

document1page5.jpg


Đôi lúc chính những nụ cười như thế này làm cho ta có động lực để sống và vượt khó.
 
Otofun.net--Bom-Unicef.jpg

Bọn con trai thì lúc nào cũng thích "chơi súng nước", bác Ngusa há!
Thân.

--------

Tặng Lão NguSa, bài hay!


Cuộc đối thoại giữa Sư Ông chủ trì và cô gái mặc váy ngắn, ao' hở hang ...


Đầu xuân, chùa làng nghi ngút hương trầm, thiện nam tín nữ chen chúc nhau vào chánh điện dâng hương bái Phật.
abic6u0myjot

Hình minh họa

Người ra kẻ vào ngược xuôi như bất tận, mặt ai nấy đều vui tươi phấn chấn, y rằng cuộc đời này không hề có đau khổ lo toan.

Nhưng rồi, mọi người phải cau mày nhíu mặt khi trông thấy một cô gái lạ lùng đang lảng vảng ngoài sân chùa, hệt hư người từ hành tinh xa lạ mới xuống thăm trái đất.
abic6u0myjot
Hình minh họa

Cô gái lạ lùng vì nổi bật giữa đám đông do có một sắc đẹp mê hồn, phải công nhận là tuyệt thế giai nhân. Dáng cao hơn một thước bảy.

Tóc đen óng ả phủ dài xuống lưng.
Những vòng đo lý tưởng.
Đầy đặn và trắng trẻo.
Gương mặt khả ái, sáng sủa.
Nếu không là hoa hậu hoa khôi, thì cũng là người mẫu tầm cỡ ngôi sao.
Không ai có thể nhăn mặt bực mình trước cái Đẹp bao giờ.
Có điều, chỉ vì cô gái đã tự chọn cho mình bộ trang phục quá độc đáo, quá quái gở. Chiếc váy ngắn cũn cỡn, tưởng như không còn kiểu nào ngắn hơn, khoe cặp giò dài khêu gợi.
Chiếc áo thun bó sát ôm lấy thân trên bốc lửa, thân áo trước và thân áo sau được liền lạc với nhau chỉ bằng hai sợi dây mỏng mảnh vắt
qua hai bên bờ vai tròn trịa và đầy đặn.
Đẹp không chê vào đâu được, nhưng nếu cô ta đang đứng trên sàn diễn,
hoặc đi trên phố cờ hoa rực rỡ ngoài kia.
Đằng này, cô ta lại xuất hiện ngay chốn già lam tôn nghiêm thanh tịnh mới gây nên những nỗi bất bình từ những người chung quanh.
Sự phẩn nộ, ghê sợ hiện rõ trên gương mặt
những ai nhìn thấy cô gái, nhưng chưa ai lên tiếng thẳng thắn góp ý với con người lạ lùng, chỉ mới nghe những lời chê trách đàm tiếu nho nhỏ phía sau lưng người đẹp.

abic6u0myjot
Hình minh họa

Một anh huynh trưởng gia đình Phật tử bước lại bên cô gái bằng sự nổ lực phi thường, can đảm tột bực, đưa cho cô ta một chiếc áo tràng màu lam, giọng nhã nhặn:
- Chào chị, chị vui lòng mặc chiếc áo này vào, nếu cần thì chị có thể mặc luôn về nhà, tôi rất lấy làm hân hạnh khi được tặng chị nhân ngày đầu năm mới!
Cô gái tròn xoe đôi mắt, nhìn anh huynh trưởng, rồi nhìn chiếc áo tràng với vẻ kinh ngạc, thản nhiên lắc đầu.

Anh huynh trưởng bực bội, giứ chiếc áo tràng tới, nói:
- Chị làm ơn mặc vào giùm cho. Đừng để mọi người khó chịu, và đừng để chư tăng nhìn thấy được mà tổn đức đó!
Cô gái nhíu cặp chân mày lá liễu, hỏi cộc lốc:
- Vì sao?
Anh huynh trưởng không còn tự chủ được, cáu gắt:
- Chị còn chưa hiểu vì sao ư? Nơi đây là chốn tôn nghiêm, không phải chỗ chợ búa hay sân khấu kịch trường, cho nên trang phục trên người chị không phù hợp chút nào, rất chướng mắt mọi người.

Chị thật tình không biết, hay giả bộ không biết?
Cô gái phì cười, một nụ cười tươi tắn tuyệt đẹp, lắc đầu:
- Biết làm gì để vướng? Ai thấy chướng thì đừng nhìn.

Mấy người đi chùa lễ Phật bái tăng, hay là đến đây để nhìn ngắm nhau? Ai tu nấy chứng, hãy để cho tôi yên!
Anh huynh trưởng cứng họng, không biết phải xử sao, trong lúc nhất thời đành đứng đực ra đó với chiếc áo tràng trên tay.

Thời may, có một vị sư trẻ bước lại đứng trước cô gái,
xá dài một cái, cất giọng từ tốn:
-A Di Đà Phật! Cửa Từ Bi luôn rộng mở để phổ độ chúng sanh, không phân biệt giàu nghèo sang hèn, trẻ già nữ nam…

Nhưng, đừng vì vậy mà xem thường chốn thanh tịnh, tạo nên phiền toái. Đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy, chị ăn mặc như vậy mà vào chùa, có khác nào báng bổ đạo giáo, xúc phạm Tam Bảo ?
Mong chị hoan hỷ mặc áo tràng vào cho…

abic6u0myjot
Hình minh họa

Cô gái cười duyên dáng, hỏi:
- Thầy thấy tôi ăn mặc thế nào?
Vị tăng trẻ lúng túng:
- Ờ… thì… rất hở hang … không nghiêm túc kín đáo…và…
Cô gái đưa tay vuốt mái tóc, ưỡn bộ ngực đầy sức sống, thản nhiên nói:
- Thầy tu hành mà còn chấp quá! Tâm của thầy còn động lắm.

Lục căn của thầy chưa được tinh tấn, vẫn còn vướng điều phàm tục.
Tốt hơn hết, thầy nên đóng cửa nhập thất để khỏi nhìn thấy những điều bất thanh bất tịnh ở phụ nữ đàn bà!
Vị tăng trẻ xanh mặt, cúi đầu, mắt nhìn chăm chăm xuống đất,

bước đi lẫn vào đám đông Phật tử ngược xuôi ngoài sân…
Cô gái cười nửa miệng, quay sang hỏi anh huynh trưởng:
- Anh có vui lòng chỉ cho tôi tịnh thất của sư trụ trì không ?

Tôi đang rất muốn được vào vấn an ngài, và thỉnh giáo đôi điều…
Anh huynh trưởng nhíu mày nghĩ ngợi, tặt lưỡi:
- Dẫn chị vào tịnh thất của thầy trụ trì thì thật là không nên chút nào.

Nhưng, có lẽ phải làm điều dại dột này, vì chắc tình huống oái oăm khó xử như bây giờ, chỉ có thầy mới đủ đạo lực khai tâm điểm đạo cho chị thấy được phải trái !

Nói rồi, anh ta mời cô gái đi theo mình, băng qua đám đông, vào phía dãy nhà sau chánh điện. Anh ta dừng lại trước cửa một căn phòng, quay sang nói với cô gái:
- Chị vui lòng đứng chờ ở đây một lát, để tôi vào cáo bạch với thầy trước, khi nào thầy đồng ý tiếp khách, tôi sẽ ra mời chị vào. Được chứ?
- Ô-kê!
Anh huynh trưởng nhún vai ngán ngẫm, đưa tay gõ cửa ba cái.

Bên trong có tiếng vọng ra: "Ai ? Cần gì ?".
Anh huynh trưởng cao giọng:
- Bạch thầy, con là Tâm Tịnh, huynh trưởng gia đình Phật tử, có việc rất hệ trọng cần cáo bạch với thầy ạ !


abic6u0myjot
Hình minh họa

Bên trong phòng vang lên giọng sang sảng:
-Tâm Tịnh đó ư? Vào đi, cửa không khoá !
Anh huynh trưởng mở cửa, bước nhanh vào trong và đóng lẹ cánh cửa lại.

Cô gái đứng tủm tỉm cười, chờ đợi với vẻ háo hức.
Chừng mười phút sau, cửa mở, anh huynh trưởng bước ra, nói:
- Chị được phép vào. Nhớ giữ ý giữ tứ một chút nhé !
Cô gái cười khẩy, bước vào phòng.

Một vị tăng tuổi độ lục tuần đang ngồi trên chiếc phản mun đen bóng trong tư thế kiết già, ánh mắt sáng rực rọi chiếu thẳng vào mặt vị khách mới vào.
Cô gái chấp tay xá ba cái, thưa:
- Bạch thầy, con có thắc mắc xin thầy điểm giáo…
- Cứ hỏi. Đây nghe.
- Bạch thầy, con ăn mặc như thế này, vào chùa lễ Phật bái tăng,

lại bị mọi người chê trách chỉ trích,
bị tăng phê bình bắt lỗi, xin hỏi thầy ai đúng ai sai ?
- Ai cũng đúng. Ai cũng sai.
- Bạch thầy, người phàm cố chấp đã đành, nhưng người đã xuất gia tu hành mà vướng mắc những chuyện lễ nghi giáo điều để đi bắt bẻ con,

xin hỏi thầy là đúng hay sai?
- Vừa sai, vừa đúng!
- Sao là sai? Sao là đúng?
- Sai, vì tu hành mà chấp nhặt những điều nhỏ nhặt.

Đúng, vì giữ gìn thanh tịnh cho chốn già lam tôn nghiêm,
đó là bổn phận, là nhiệm vụ phụng sự Tam Bảo, hoằng dương Chánh Pháp !
- Con từng nghe rằng, ngọn cờ phấp phới bay, thật ra cờ không bay mà gió bay, nhưng thật ra gió chẳng động mà do Tâm của con người đang động.

Phải vậy chăng?
- Thật hay! Thật hay!
- Vậy, theo thầy thì con ăn mặc ra sao?
- Bình thường.
- Đáng trách hay đáng khen ạ?
- Hợp thời trang. Hiện đại. Gọn gàng. Tiết kiệm.

Nếu người mặc không hề thấy ngượng nghịu, không chút gượng gạo,
không phải âu lo, thong dong khứ đáo xuất nhập như rồng đạp mây,
thì thật là đáng khen ngợi.
Nếu mặc vào mà luôn thấy bị gò bó, thấy như bị mang của nợ, mang xích xiềng, không thoải mái đi đứng nằm ngồi thì thật là đáng thương, tội nghiệp, chứ không đáng trách!
Cô gái cười khanh khách ra điều thích thú.

Sư trụ trì bật cười ha hả, tiếng cười tự tại vang động như đã rung chuyển cả giàn ngói rong rêu của tịnh thất. Rồi im lặng như tờ. Cô gái cất tiếng:
- Thầy thật cao thâm, vững như bàn thạch !
- Có phải đó là mục đích chính của cô khi ghé thăm bổn tự ?
- Im lặng, tức đã thú nhận.


abic6u0myjot

- Cô mang một chút am hiểu giáo lý nhà Phật, một chút kiến thức cơ bản về sự Tĩnh Động, cố tâm cố ý vào chùa để thử thách cái Tâm Đạo của tăng ni giáo đồ.

Sự cố ý làm cho người khác chao đảo tâm ý chính là ác tâm, chính là động rồi đó!
- Bạch thầy, quả đúng là con động.

Nhưng đâu phải thấy người động mà mình phải động theo, phải vậy không thầy?
- Phải nhớ quanh cô đều là những chúng sanh đang tu, còn tu, chứ chưa có ai đắc đạo, chưa ai giải thoát được mình!
- Chỉ có thầy là tĩnh thôi sao?
- Vì đây là tịnh thất. Tâm người phải tĩnh, phải tịnh.
- Thầy không trách con về chuyện ăn mặc này thật sao ?
- Không trách, mà còn khen. Áo quần chỉ là ngoại vật. Chúng vô tri vô giác, không tội tình gì. Chúng là vật ngoại thân, không là một bộ phận của thân thể con người…
- Và thân thể con người cũng chỉ là giả tạm…

- Chỉ là đất, nước, gió, lửa hội tụ tạo nên. Thân xác này còn là thứ bên ngoài, huống chi là quần với áo, xiêm với y?

abic6u0myjot
Hình minh họa

- Chỉ cái Tâm bên trong mới là quan trọng ?
- Tính động đều từ nơi ấy. Cho nên, nếu cô đã có gan ăn mặc hở hang thiếu thốn vải vóc để vào cửa thiền, thì hãy phát huy thêm bản lĩnh mà trút bỏ hết xiêm y giả tạm ra khỏi tấm thân giả tạm ngay nơi đây đi !
- …
- Trút bỏ hết đi !
Sư trụ trì quát lên. Cô gái giật bắn mình, vội quỳ mọp xuống, đầu dập đất mấy cái. Sư lại quát:
- Trút hết. Rồi đi ra ngoài, dạo một vòng vãn cảnh mau đi!
- Bạch thầy… con không dám. Con không dám .

Con xin dập đầu tạ tội.
Đội ơn thầy đã khai tâm điểm đạo !

… Anh huynh trưởng đứng chờ ngoài hành lang với ruột nóng gan sôi, cứ như đang đứng trên tổ kiến bồ nhọt.

Và rồi, cánh cửa tịnh thất đã mở toang.
Cô gái lạ lùng đã bước ra ngoài với vẻ mặt rạng rỡ tươi vui.
Lạ lùng hơn, trên người cô ta đang mặc một chiếc áo nhật bình của tăng chúng.
Cô gái cười chào anh huynh trưởng, bước thoăn thot hướng v phía chánh đin. Anh huynh trưởng lè lưỡi, bước nhón chân li khép cánh ca tnh tht tht nh nhàng. Ri anh chp tay xa ba cái v phía bên trong cánh ca vô tri, nói :
- Qu đúng là ch có thy mi tr được qu s ma vương !

abic6u0myjot

Anh ta th
phào nh nhõm. Đu năm vui tht. Tht là vui.









 
Last edited:
Chủ nhật, 9/12/2012, 19:36 GMT+7
email.gif

print.gif





[h=1]Nghi án giết người, kéo xác ra đường[/h] [h=2]5h sáng 9/12, một phụ nữ dọn hàng ra lề đường Nguyễn Văn Linh, huyện Bình Chánh (TP HCM) đã phát hiện thi thể người đàn ông đang nằm bất động trên vỉa hè, trước quán cà phê sân vườn.[/h] [TABLE="width: 1, align: center"]
<tbody>[TR]
[TD]
thi_the.jpg
[/TD]
[/TR]
[TR]
[TD="class: Image"]Công an khám nghiệm hiện trường. Ảnh: An Nhơn[/TD]
[/TR]
</tbody>[/TABLE]

Nạn nhân là ông Nguyễn Văn Nê (61 tuổi, huyện Bình Chánh). Khám nghiệm hiện trường, nhà chức trách nhận định, hung thủ dựng hiện trường giả vì người đàn ông này có thể bị sát hại nơi khác rồi bị vứt xác tại đây. Tại điểm chờ xe buýt cách đó 300 m, cảnh sát phát hiện nhiều vũng máu và dấu hiệu của một cuộc giằng co.
Trưa trưa cùng ngày, việc khám nghiệm hiện trường kết thúc, xác nạn nhân được đưa đi giải phẫu pháp y để điều tra làm rõ.
An Nhơn

*



--------

Thật là may!
... đã phát hiện thi thể người đàn ông đang nằm bất động trên vỉa hè....



"thi thể" mà không chịu "nằm bất động" thì ... má ơi!
 
Last edited:
"Vợ Giả"
[h=2]Đàn ông có nhiều kiểu khổ vì vợ. Có người khổ vì vợ dữ, có người khổ vì vợ ghen, có người khổ vì vợ xấu. Vợ đẹp quá cũng khổ (vì suốt ngày lo ghen). Nhưng không biết có ông nào khổ cái kiểu kỳ cục giống tôi không: Khổ vì “vợ giả”![/h] Nghe đến đây, chắc nhiều ông nghĩ: “Chắc bà vợ cha này sống giả tạo lắm?”. Không hề, tính vợ tôi rất thật thà, dễ thương. Tôi nói “vợ giả” nghĩa là trên người vợ tôi, đồ… giả nhiều hơn đồ thật!

Cách đây 10 năm, lúc mới lấy nhau, vợ tôi là một phụ nữ bình thường, không đẹp cũng không xấu. Một ngày đẹp trời, chẳng hiểu nghe lời ai xúi dại, cô ấy đi sửa mũi với cái lý do hết sức dễ thương: “Em đẹp thì anh hưởng chứ ai hưởng”. Tôi không chịu thì cô ấy nhăn nhó, giận hờn đủ kiểu. Cuối cùng, tôi cũng phải xuôi.

Ai ngờ, sửa một lần rồi cô ấy đâm ra nghiện luôn. Từ đó, vợ tôi trở thành khách quen của nhiều thẩm mỹ viện trong thành phố. Có cái mũi mà cô ấy sửa đi sửa lại mấy lần. Hết mũi thì tới bơm môi, căng da mặt, độn cằm, hút mỡ bụng… Mà mỗi lần cô ấy sửa đâu có rẻ, bèo bèo cũng mất mười mấy triệu, còn mắc thì phải vài ngàn đô. Nếu giờ mà đếm đồ trên người cô ấy để tính tiền, chắc đủ để hai vợ chồng tôi xây căn nhà mới.

Tốn tiền thật ra cũng không quan trọng lắm, nỗi đau khổ của tôi là càng ngày càng nhìn không ra vợ mình. Cứ chiều chiều đi làm về, tôi nhìn ngơ ngẩn người phụ nữ đang tồn tại trong nhà, đang nấu cơm cho mình ăn mà chẳng biết đấy là ai. Nhiều lúc nửa khuya thức giấc, mở mắt thấy cô ấy ngủ quay mặt vào tôi, tôi giật mình, tưởng mình… ngủ lộn nhà.

Nỗi khổ lớn nhất của tôi là vợ tôi giờ đây như dán lên người một cái nhãn tổ bố: “Hàng dễ vỡ, xin nhẹ tay!”. Vui vui nhéo mũi cô ấy, cô ấy la: “Trời, sụp bây giờ”. Hôn môi, cô ấy đẩy ra: “Đừng anh, em mới bơm”. Tôi nhớ hồi xưa có đọc đâu đó câu chuyện thần thoại, đại khái có ông vua bị thần thánh phạt, đụng tay vô cái gì cũng thành vàng, kể cả đồ ăn thức uống. Tôi giờ cũng vậy, nhìn được mà “ăn”… hổng được.

Còn nữa, tôi nghe nói mấy cái vụ sửa sang như thế dễ xuống cấp lắm. Tôi coi trên mạng, thấy mấy tấm hình chụp các bà dạng “hồi trẻ sửa phà phà, về già bị xuống cấp”, tôi giật mình thon thót. Nghĩ tới cảnh tương lai vợ mình như vậy, tôi lo quá. Không biết có ông chồng nào cùng cảnh khổ giống tôi không?








" º°¨(¯`'.¸(¯`'. ::¸Hoa Trinh Nu ::¸.'´¯)¸.'´¯)¨°º"
 
Góp vui một vài hình ảnh sưu tầm về giá trị của đồ giả:
1/ Ca sĩ Hồ Qùynh Hương
Untitled-1_copy.jpg


2/ Siêu mẫu Võ Hòang Yến
Untitled-2.jpg


3/ Người mẫu Ngọc Quyên
Untitled-3.jpg


4/ Người đẹp Bình Dương- Minh tinh màn bạc Thẩm Thúy Hằng
vnm_2012_481852_copy.jpg


5/ Trước khi bơm ngực, Katie Price có vẻ đẹp rạng rỡ, săn chắc và tươi xinh
3_12_1345719011_54_1345713927-5-my-nhan-bi-dap-nat-vi-dao-keo--7-.jpg


6/ Khi còn "nguyên bản" NTK tài ba người Ý Donatella Versace chưa bao giờ bị chê kém sắc
3_12_1345719012_19_1345713927-5-my-nhan-bi-dap-nat-vi-dao-keo--2-.jpg


và sau khi phẫu thuật...
3_12_1345719012_34_1345713927-5-my-nhan-bi-dap-nat-vi-dao-keo--3-.jpg


7/ Heidi Montag được mệnh danh là "nữ hoàng dao kéo Hollywood" vì hàng chục cuộc giải phẫu lớn nhỏ mà cô đã từng trải qua
3_12_1345719013_12_1345713927-5-my-nhan-bi-dap-nat-vi-dao-keo--13-.jpg


8/ Megan Fox bị ví là bông hoa dập nát
3_12_1345719013_8_1345713927-5-my-nhan-bi-dap-nat-vi-dao-keo--5-.jpg
 
Back
Top