Bạn anhmytran ơi, ở Mỹ hay các nước phương tây, bên họ là khí hậu ôn đới nên việc trồng ngũ cốc rất khó khăn, giá thành của ngành chăn nuôi sẽ cao nên đầu ra cũng cao. Đặc biệt bên Mỹ đánh thuế ngành chăn nuôi cao nên lại càng đưa giá thành của ngành chăn nuôi lên cao, họ cấm chăn nuôi ở ven đô thị, cấm sử dụng kháng sinh trong chăn nuôi... hình như còn gì nữa chứ không ít như mình nói ở đây.
Về phong tục tập quán trong ẩm thực nữa, vì khí hậu dẫn đến cơ cấu trong chăn nuôi - trông trọt khác, cơ cấu trong chăn nuôi - trồng trọt khác dẫn đến tập quán trong ẩm thực cũng phải khác theo.
Ẩm thực bên phương tây phần nhiều là các loại bánh, và thực phẩm từ sữa...
Ẩm thực phương đông phần nhiều sẽ là rau và thịt, nồi lẩu là cái dễ thấy về mua đông, các món hấp, nộm, rán... dễ thấy vào mùa hè.
Trên nói cũng không phải là chính xác hoàn toàn, chỉ là mình nhìn thấy qua tivi và nhận ra những điều đó.
Có thể sau này vì hiệu ứng nhà kính mà ngành chăn nuôi sẽ bị tiêu riệt dần, nhưng thôi vì đam mê mà không nghĩ xa thế vội vì cũng đâu biết được nó có xảy ra ở VN không.Còn việc đầu ra cho bồ câu thì mình có vài cách thế này muốn chia sẻ.
Có thể ra chợ quan sát xem chợ đó có cửa hàng nào phù hợp không, rồi thỏa thuận với họ mình muốn đặt địa điểm bán bồ câu ở đây, mỗi 1 đôi sẽ trả cho họ 10k, mình sẽ mang chim đến và cả thức ăn nữa, mỗi chợ chỉ cần đặt 1 địa điểm như vậy mình nghĩ cũng khá ok, nhưng chú ý là chim biết mổ nhé, vì mang ra chợ mà bơm cám cho chim thì ai bơm, mà ng ta nhìn thấy lại ghê không mua mặc dù chưa biết mình bơm cái gì.
Ý nghĩa của nó là: sẽ mang được chim bồ câu giá tốt nhất đến cho người dân, bởi mình chỉ phải qua 1 giai đoạn trung gian là địa điểm. Kèm theo đó có thể cẩn thận hơn là làm 1 tập giấy hướng dẫn nấu các món từ chim bồ câu để cho họ về làm, đó là cách mở rộng thị trường mà mình nghĩ đến đầu tiên.