Mệt quá.

Xấu quá, không có đẹp giống ma nữ.
Ma nữ nó thường đi trên chóp lá dừa, ngọn tre, một chân cao và một chân rất dài, lưỡi nó sáng xanh lét và rất dài, tiếng nó đi xào xạc và hơi lạnh toát ra.
Vào những đêm hè oi ả mà có ma nữ chuyền tàu dừa trước nhà thì rất mát mẻ, mát đến lạnh tóc gáy.
Hihi...Vậy thì Tigon lại thất nghiệp rồi! :(
Nhưng anh @leviet_law kể chuyện ma nghe rùng rợn quá cơ, ai mà dám ra khỏi nhà chứ :P
 
Xấu quá, không có đẹp giống ma nữ.
Ma nữ nó thường đi trên chóp lá dừa, ngọn tre, một chân cao và một chân rất dài, lưỡi nó sáng xanh lét và rất dài, tiếng nó đi xào xạc và hơi lạnh toát ra.
Vào những đêm hè oi ả mà có ma nữ chuyền tàu dừa trước nhà thì rất mát mẻ, mát đến lạnh tóc gáy.
Hì hì, tui không đồng ý!!
Ma Nữ "trắng đen" nầy từ ngọn tre, bàn chân không thấy, tóc xõa, hơi lạnh âm-u... Vậy mà Ma Nữ chỉ vờn quanh, rồi hôn nhe sau gáy, khiến chàng nông-dân Agriviet cứng đờ...
Lợi hại thật!
 
Hì hì, tui không đồng ý!!
Ma Nữ "trắng đen" nầy từ ngọn tre, bàn chân không thấy, tóc xõa, hơi lạnh âm-u... Vậy mà Ma Nữ chỉ vờn quanh, rồi hôn nhe sau gáy, khiến chàng nông-dân Agriviet cứng đờ...
Lợi hại thật!
Mấy bác lớn nói chuyện nghe thâm thúy quá, con chỉ lờ mờ hiểu câu cuối, hình như là thổi tai thì phải ecec, nếu phải thì dính chiêu này coi chừng ướt quần như tigon nói kaka
 
"Bao tuổi người ơi, đường tình đã nên đôi ? thật lòng đừng lừa dối..."


 
Anh kêu em lúc này nguy hiểm á
Anh @lequangdata cảm ơn ah.
Cho em mượn lời nhắn nhủ với người ta nhé.
Câu này nhớ nhất : Miền Trung Anh cũng tìm .....
anh @lequangdata 8X mà tìm đâu ra mấy bài này ta. Tuyệt quá á

Còn nhiều bài nữa... Khi nào có dịp thì giới thiệu tiếp :-). @Loan Nguyen thích nghe thì từ từ sẽ có.
 
2 hôm nay lo ăn cưới xỉn quắc cần câu... giờ mới tỉnh vào thăm con ma của bác việt...
Bác @leviet_law đâu rồi nhỉ.. tiếp tục đi bác.
 
Bạn đã bao giờ nằm một mình giữa một khu rừng hoang vắng, trong một cái chòi rách nát, nghe mưa rơi trên mái lá, sột soạt của chuột đi ăn giữa đêm khuya hoang lạnh chưa?
Ngoài kia một tiếng chim cú mồ côi trên lùm cây kế hồi chòi.
Trời mưa tí tách, và đêm tối đen như mực. Nằm một mình, xòe bàn tay trước mặt mà không thấy.
Một cơn gió thoảng nhẹ hơi lạnh ngắt từ đầu đến chân.
Đó là lúc âm khí đang thịnh.
Lại tiếng sột soạt của một con chuột đi ăn đêm, trong tiếng cóc nhái kêu rả rích.
Vài đêm nữa, cũng là đêm này, năm xưa, tôi đã gặp, gặp một câu chuyện mà tôi không muốn nhớ lại bao giờ.
Bây giờ, tôi không dám nhớ tới, không dám kể lại. Vì chỉ có mình tôi trong đêm mưa tí tách, trong một cái chòi rách nát, giữa đêm khuya giá lạnh.

lkSzgY.jpg

Dường như tôi đã chụp được võng ma. Bạn có thấy cái võng trắng nhựt nhạt trong bức ảnh không. Tôi sẽ gửi cho bạn file gốc để bạn xem.
 
Bạn đã bao giờ nằm một mình giữa một khu rừng hoang vắng, trong một cái chòi rách nát, nghe mưa rơi trên mái lá, sột soạt của chuột đi ăn giữa đêm khuya hoang lạnh chưa?
Ngoài kia một tiếng chim cú mồ côi trên lùm cây kế hồi chòi.
Trời mưa tí tách, và đêm tối đen như mực. Nằm một mình, xòe bàn tay trước mặt mà không thấy.
Một cơn gió thoảng nhẹ hơi lạnh ngắt từ đầu đến chân.
Đó là lúc âm khí đang thịnh.
Lại tiếng sột soạt của một con chuột đi ăn đêm, trong tiếng cóc nhái kêu rả rích.
Vài đêm nữa, cũng là đêm này, năm xưa, tôi đã gặp, gặp một câu chuyện mà tôi không muốn nhớ lại bao giờ.
Bây giờ, tôi không dám nhớ tới, không dám kể lại. Vì chỉ có mình tôi trong đêm mưa tí tách, trong một cái chòi rách nát, giữa đêm khuya giá lạnh.

lkSzgY.jpg

Dường như tôi đã chụp được võng ma. Bạn có thấy cái võng trắng nhựt nhạt trong bức ảnh không. Tôi sẽ gửi cho bạn file gốc để bạn xem.
Thấy!
Dưới cái võng "cạp nia".
 
Sau năm 1975, tui ở một bìa rừng, cạnh cửa Hàm-Luông. Tui sống một mình, trồng sắn, hàng ngày bắt cá lám thức ăn. Tui cũng đào một cái ao, ngang 3 mét, dài 80 mét nuôi cá rô-phi.
Một hôm, nước dâng cao, bể bờ ao... tui vội-vả xách cuốc ra, móc đất đấp, không cho nước tràn vào ao. Mà gì đây? Tui móc một trái dừa nặng? Ồ không? Tui tá-hoả! Đây là một cái đầu người còn tươi, đầu của một người đàn ông trung-niên...
Thôi, tui không làm loảng câu chuyện "âm-u" cuả @leviet_law. Hấp-dẫn quá! Tiếp đi bạn!
Thân.
 
... Có một nơi, một nơi tận cùng của thế giới, nơi trời và đất gặp nhau, nơi dương trần và cõi âm là một: Bãi thánh.
Không biết từ bao giờ, chỉ biết rằng, người chết chôn ở đây từ rất lâu, những cây thánh giá mới cùng với những mã đất và những ụ mối xen lẫn vào nhau, thuở còn nhỏ, nó không biết nó là bao nhiêu mẫu, bao nhiêu Ha, nó không biết, chỉ biết rằng nó lớn lắm, rộng lắm... và nó không thấy có con đường nào đi quanh đó, đi xuyên qua đó... Đó là vùng đất của thánh... đất thánh.
Những cây thánh giá hình thập tự, thẳng đứng, nghiêng ngả, méo mó, ngoằn ngoèo, nghệch ngoạc vô định... không một dấu chân người, đó là vùng đất thánh, vùng cấm địa trong dân gian rằng, đó là đất của thánh.
Tương truyền rằng, người chết đã hóa thành thánh.
Đó là bãi tha ma của xóm đạo.
Không một dấu chân người, không một bóng người, không một tiếng gà giữa ban trưa.
Vùng đất của thiên chúa, vùng đất thiêng liêng.
Thế mà cha của nó, dám phá hoang cùng đất, bỏ mặc ngoài tai đó là đất của thánh, đất không ai xâm phạm, và mẹ của nó trồng khoai lang.
Thế mà khoai lang củ to thật, nó không thể ăn hết một củ... Những đứa trẻ cùng trang lứa, có nằm mơ cũng không có được một củ để ăn.
Lời đồn trong dân làng rằng, nếu ăn những củ khoai trên đất đó, thánh sẽ trừng phạt.
Ma!
Có ma!
Có ma thật sự!
Một buổi chiều, trời mưa lất phất, cái mưa đầu mùa, dù không thành cơn mưa, nhưng nó đủ để ướt đất, nó đủ để bàn chân người dính đất nặng chịch khó khăn nặng nhọc lê bước vì dính đầy chân.
Nó chờ mẹ nó về, nó chờ mẹ nó đem về gánh khoai lang và nó sẽ luộc cho em nó ăn...
Chờ mãi, chờ mãi... nó đói, các em nó lăn lóc trong căn nhà nền đất lem luốc trên ven đồi đất đỏ.
Nó nóng ruột, nhớ mẹ, mong mẹ nó về.
Em của nó bắt đầu khóc, những đứa em quệt nước mắt ngang nghoét nghệch ngoạch với những vệt đất cát lấm lem.
Nó cũng khóc.
Trời đã nhá nhem tối, cái tối như muốn tranh giành với ánh sáng bên rặng bờ tre gai của núi rừng.
Nó đi tìm mẹ... nó khóc... mẹ ơi.... mẹ ơi...
Nó cứ đi, cứ đi theo con đường mòn ven rừng, ven rừng nơi cách con đường mòn đó với bãi tha ma là một dãy tre gai của núi rừng, không biết có từ bao giờ, nhưng dày đặc, đặc quánh, dù nó biết rằng, phía dưới dãy tre gai đó là bãi tha ma, là nơi mẹ nó đang đào khoai... Mẹ ơi... mẹ ơi.... tiếng kêu của nó không to, nhưng đủ để người ta biết là nó đang đi tìm mẹ....
... Mày đi đâu đó... tao đi tìm mẹ... để tao dẫn mày đi... và nó ngoan ngoãn nín khóc, nó để cho con Thắm, con nhỏ hàng xóm dẫn nó đi...
Nó nhớ nó đi được một đoạn, nó nhớ con Thắm đã nói dẫn nó đi qua lũy tre gai...
Và nó nhớ là nó đi... cứ đi... nó cũng không biết là đi đâu, nhưng nó đi....
...
Đến bây giờ thì nó biết, vì đã khuya lắm rồi, vì có một người đàn ông đang cầm một cái đèn bão, đang kêu gào tên nó giữa khuya...
Tiếng kêu gào khản cổ, tiếng kêu gào đánh thức sự mụ mỵ của nó.
Tiếng kêu gào như tiếng kêu của sói, của thú dữ đi tìm con.
Tiếng kêu gào của cha nó, đang gọi tên nó.
Trời vẫn mưa lất phất, cái mưa không đủ lạnh, cái mưa không thành cơn, nhưng cái mưa đủ để ướt đẫm vai nó, cái mưa đủ để nó biết cái áo nó đang mặc đã nặng trĩu.
Nó muốn kêu lên, nó muốn hét lên để cha nó biết nó... nhưng nó không thể... cái đèn bão đến gần, đi ngang qua nó, đi ngang qua cái mã đất mà nó đang ngồi... Nó nghe rõ tiếng dầu mazut phun khè khè trong bóng đèn... nó muốn nói lên ...cha ơi... Nhưng nó chỉ có thể nghĩ được mà không thể nói...
Nhưng từ từ nó tỉnh lại, nó nhớ lại, và nó tìm được đường về nhà, tìm về được tới ngõ nhà nó... nó nhìn thấy trong nhà nó những ngọn đèn bão sáng trưng, xóm riềng đang tụ tập ở nhà nó, mẹ nó đang ngồi khóc ở giữa căn nhà...
Nó chỉ kịp kêu mẹ ơi... mẹ...
Nó mang máng nhớ rằng, mẹ nó hỏi con đi đâu, nó trả lời con Thắm dẫn con đi tìm mẹ...
Mẹ nó hoảng hốt, kêu lên, hú hồn hú vía con tôi...
Mọi người sửng sốt....
Rồi nó không còn nhớ gì nữa...
... Mấy ngày sau nó mới biết, con Thắm, con nhỏ ở làng đã chết từ mấy ngày trước... thời đó, con nít chết phải bó chiếu và chôn vội chôn vàng vào lúc 3 giờ sáng...
 
Last edited:
Để khỏi nhàm chán tôi tiếp 2 câu chuyện về ma, mà tôi vừa nhặt được tại Biên Hòa thông qua người thật việc thật . Tôi lười dẩn dắt chuyện - tôi chỉ muốn kể lại cho các bạn hiểu rằng - ma là có và có thể là thật - và tôi đang tìm mua vài con ngỗng để vững lòng tin khi ở chốn này

Tôi xây nhà đả xong - nhưng chưa dám về ở vì cửa sổ thông gió trên lầu nhìn thẳng ngay cái mã - tôi định sau khi xây xong cái tường rào chắn, che khuất tầm nhìn tôi mới tự tin hơn

Nhà tôi thì sát bên cái nghĩa địa, nhưng cách đó 100m là có cái trại gà đông tảo nằm kế cạnh nhiều cái nhà tập trung - nói chung là cái trại gà này mới cất cách đây vài tháng thôi - nhưng xa cái nghĩa địa hơn nhà tôi . Chiều ngồi quán vô tình biết đến người canh giử gà nơi trại đó - chuyện trò làm quen - tôi dần lân la hỏi chuyện để đi thẳng vào mục tiêu là nơi này có ma ko
Tôi : anh ở 1 mình vậy có thấy gì ko ?
Anh kia : đâu thấy gì đâu ( anh ta giả giọng chấn an tôi ) - để tôi về ở cho có người chòm xóm ( sợ tôi ko dám về đó ở )
Tôi : giằng giọng ko tin - thiệt ko zậy
Anh kia : thì củng có
Có sao anh kể tôi nghe
Anh kia : có ngày đầu tiên khi ngủ thì có người thọt vô ba sườn - kêu zậy đi, zậy đi ...
Tôi bình tỉnh hỏi : rồi sao anh dám ở 1 mình
Anh kia : thì tôi biết rồi nên tôi mua đồ về cúng và bắt kinh đọc suốt ngày - rồi ko thấy gì nữa - bây giờ trong trại gà lúc nào củng nghe kinh cả
Tôi : vậy anh giử trại lâu chưa
ANh kia : chưa đầy tháng - tui đang kiếm ai có ngỗng nuôi vài con
Tôi : vậy à - để tui kiếm rồi gởi anh nuôi giùm vài bữa luôn

Chuyện trò qua lại tôi hiểu tay này củng ko phải dạng yếu tim - đêm hôm mưa gió mà ông ta đi ruồng trong cái nghía địa ấy săn đủ mọi thứ - biết là ổng đéo sợ ma đâu.

Tôi : thế anh có tin có ma ko ???
Anh kia : có chứ sao ko
Tôi : anh thấy nó rõ ràng ko
Anh kia : thấy thì ko nhưng có bị nhát - mà lúc đó tui còn ko biết
Tôi : là sao ???

Anh ta bắt đầu câu chuyện - lúc trước anh ta ở ngã 3 vũng tàu - nhà anh nơi đó và anh thường đi xuyệt điện bắt cá bắt lươn ban đêm .
Anh đi một tóp mấy người - chỉ có anh tì chưa rành về vùng đó - khi đến khu vực đó thì lươn quá trời mà toàn là con bự - anh lo mãi mê xuyệt thì mấy ông kia đâu mất tiêu - anh ta củng chẳn quan tâm cứ lo mà kiếm lươn . Anh đi 1 lúc thì nghe sau lưng mình " một cái đùng " như ai chọi cục đất bự lắm, anh ta củng chẳn mãi mai vì lươn quá nhiều và toàn lươn bự ko thôi . Rồi nghe cái đùng nữa và cái đùng nữa . Anh ta cũng chẳn nghĩ đó là ma . Anh ta thấy có mấy cái mã - hèn chi lươn nhiều .

Sáng ra gặp lại mấy ông đi xuyệt chung hồi hôm - mấy ông kia hỏi anh ta : " hồi hôm bắt lươn nhiều lắm hả "
Anh ta : uh ! 4 - 5 kg
Mấy ông kia : mày đi mà có bị chọi đất ko
Anh ta nhớ lại : à - có
Mấy ông kia : chỉ có mày dám vào đó chứ tụi tao thì ko - vào là bị chọi đất liền
Và lúc này anh ta mới hiểu là mình đả bị ma chọi mà mình chẳn hay - kể từ đó anh ta ko bao giờ dám mò vô cái mã đó mà đi xuyệt nữa


Hôm nay lại gặp một anh kia tuổi ngoại ngũ tuần trong một quán khác khu tôi cất nhà - tôi nói về chuyện mua ngỗng và về nhà mới cất đó ở - anh ta củng ra vẽ đâm chiêu nghĩ về ma - mặc dù quê anh là an giang và anh từng làm phó công an xã
Tôi hỏi anh ta : anh nghĩ là có ma ko ???
Anh kia : có chứ
Tôi nhìn tướng ông này ai tin ổng sợ ma - thì đúng là ổng ko sợ ma vì là dân chày cá đêm hôm rồi lại làm công an lúc dưới quê nữa
Tôi : anh củng tin có ma nữa à
Anh kia : tao chứng kiến rõ ràng sao ko tin được
Tôi : là sao ??? - anh thấy rõ ràng ko ?
Anh ta bắt đầu câu chuyện - lúc trẻ anh ta củng chẳn tin - nên đi theo mấy thằng bạn cầu cơ đánh số đề - với mục đích là kiểm chứng về ma là có thực hay ko
Anh ta kể về người mà bạn anh ta cầu là đứa con gái có chữa với thằng đi sán cạp - thằng đó biết có bầu nó trốn - con nhỏ này buồn quá tự vẩn mà chết - sau khi bạn anh ta đọc bài cầu vái xong có cúng kiến và một miếng giấy quyến - thì cả bọn ngồi nhậu - khoảng 1 giờ sau một cục lửa xẹt từ ngọn cây xuống - anh ta diển tả cục lửa to như bắp vế anh ta . và cô gái ấy xuất hiện
Tôi hỏi lại : vậy anh thấy rõ ko ?
Anh kia : rõ
Tôi : anh thấy mặc áo màu gì ko ?
Anh kia : áo màu bông tím - quần đen lúc chết
Tôi : vậy anh thấy bao xa
Anh kia : cách chừng đây tới cây cột điện - ngay chổ xẹt lửa

Theo tôi ước chừng là 50 mét - rồi anh ta cười - mẹ! đi cầu cơ mà có 3 thằng xỉu vì trực tiếp chứng kiến gặp ma.

Tôi ko thêm ko bớt 1 câu nào cả ! - và 2 người trên đang sống thực và một người đả gần tuổi 40 còn một người đả gần tuổi 50 - lúc trưa nay . Còn chuyện trên là cách đây 3 ngày .

Tôi củng chẳn tin cho lắm - tôi nghĩ ma là một thế giới nào đó củng như người ngoài hành tinh vậy - cho nên đừng xúc phạm người ta thì thôi

Ở đời có thờ mới có linh - có kiêng mới có lành - vậy thôi !!!- Tránh voi chẳn xấu mặt nào mà thôi !!! Tin hay ko tin tôi vẩn chưa biết - còn riêng tôi củng gặp nhiều điều khó lí giải về ma .
 
Last edited by a moderator:
Trò Cầu Cơ có ai chơi chưa nhỉ ?
đạo sĩ @taynguyen có biết không ?
Hình như trò đó từ phương Tây du nhập vào Việt Nam... Tôi có đọc sách nói là con cơ đó do ma quỷ di chuyển... Nghe cũng ghê ghê :-(.
=========
Vậy là hồn ma của chị Thắm dắt anh Việt đi vào nghĩa địa để tìm mẹ trong trạng thái đầu óc lúc tỉnh lúc mơ. Không thể nói được... Không biết khi đi có đạp gai, vấp té hay là rách áo vì chui qua bụi tre hay không :-)... có người kể với tôi như vậy nữa :-(
 
Chúc các bạn một ngày nghỉ đầy ma quái.
@Loan Nguyen ơi, có ma thật đó, để anh đưa em đi chơi ngày chủ nhật nha.
Với kinh nghiệm của một người gặp ma nhiều lần, anh sẽ đưa em đi gặp ma quái, đưa em đi hết sợ hãi này tới sợ hãi khác.
@tigonyeuthuong ơi, có ma thật đó, đêm ngủ mà mắc đái đừng có ra vườn nha, quần chặt mền lại... và...
 
Chúc các bạn một ngày nghỉ đầy ma quái.
@Loan Nguyen ơi, có ma thật đó, để anh đưa em đi chơi ngày chủ nhật nha.
Với kinh nghiệm của một người gặp ma nhiều lần, anh sẽ đưa em đi gặp ma quái, đưa em đi hết sợ hãi này tới sợ hãi khác.
@tigonyeuthuong ơi, có ma thật đó, đêm ngủ mà mắc đái đừng có ra vườn nha, quần chặt mền lại... và...
@leviet_law, tui báo tin buồn cho bạn! Bạn mà dắt con gái đi vô chỗ Ma, thì nó đeo cứng bạn, một bước cũng không rời...!
 
Ma!
Đó chỉ là truyền miệng!
Lời truyền rằng, những người đi núi không được nướng cua đồng, dù có gặp cua đá cũng không được đốt lửa nướng nó để ăn.
Bởi vì khi nướng nó, một con ma lèn, nó như con chim cu ở đồng bằng, nó sẽ bay đến, nó sẽ rút ruột nó ra để nó ăn chính ruột nó.
Và khi nó ăn hết ruột nó thì người sẽ chết.
Không biết nó có thật hay không.
Nhưng lúc còn nhỏ, tôi thấy nó, nó giống con chim quốc, nhưng nó nhanh lắm, nó chạy như bay trên mặt đất, và nó mổ vào đầu các con gà con, mổ tới đâu, gà con chết tới đó.
Thuở đó, cha tôi nuôi rất nhiều gà, đàn gà hàng vài trăm con, chúng nó ăn mối rừng, ăn củ sắn (khoai mỳ).
Và trong khi cả một xã hội thiếu đói, chúng tôi, gồm có các em tôi, được ăn đến "ngán, đến sợ" thịt gà thả rừng chứ không phải thả vườn...(hèn gì mà giờ nó ...khỏe... thế!).
Và không có ai dám đến khu rừng kế bãi tha ma ăn trộm gà.
Khu đất đó đầy ma quái. Chúng tôi đã lớn lên trong vùng đất đầy ma quái.
Ma là có thật.
Nó có thật đó.
Nói thật đó.
@tigonyeuthuong ơi, em giặt mền chưa?
Bác @Thuy-canh ơi, nếu mà có ma, mà con gái nó ôm cứng lấy mình thì làm sao mà chạy được hả bác. Sợ quá đi... nếu là bác, sợ mà bị ôm chặt cứng thì bác làm sao hả bác...
@Loan Nguyen ơi, có ma thật đó...
 
Back
Top